Trái Tim Tôi Thuộc Về Bé O Ngốc Nghếch Đáng Yêu - Chương 6

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-27 15:44:21
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì Omega khan hiếm nên các đạo luật bảo vệ quyền lợi của nhóm đối tượng thiện.

Tôi để Văn Dự bóc lịch vài ngày . Tần Hy dường như ngờ phản ứng của mãnh liệt đến .

Ánh mắt đảo chỗ khác: "Chậc, ………"

Nói xong, nhớ chuyện hồi chiều.

"Cậu với trai thế nào ?"

Lần đến lượt ánh mắt đảo chỗ khác.

Đã là yêu đương bí mật thì làm cho trót.

Tôi vô cảm : "Không quen."

Cả hai chúng đều im lặng.

Tần Hy cam lòng : "Thứ Bảy trận bóng rổ, xem cùng ."

Nghe , mắt sáng lên.

Tôi đang lo dùng cớ gì để xuất hiện tại hiện trường đây.

Thế thì quá , danh chính ngôn thuận.

Trước khi tắt đèn, điện thoại truyền đến âm thanh báo tin nhắn quen thuộc.

【Bà xã yêu quý, ngủ ngon.】

【Thứ bảy gặp nhé ^^】

 

15

Bên trong nhà thi đấu tiếng huyên náo.

Trận đấu là trận giao hữu giữa Đại học Kinh Đô và Đại học Hoa Đại.

Điều bất ngờ là, tiếng cổ vũ dành cho Tần Diên lớn.

Tần Hy âm thầm liếc một cái: "Anh trai yêu thích đấy nhé."

Giữ vững nguyên tắc nhiều sai nhiều.

Tôi lơ đãng gật đầu: "Anh trai cũng ."

Tần Hy bên cạnh im lặng hẳn .

Suốt một tiếng đồng hồ đó.

Hai chúng yên lặng xem hết cả trận.

Đại học Kinh Đô ngoài dự đoán thắng áp đảo Hoa Đại.

Trận đấu kết thúc, Tần Hy vội vã rời .

"Tôi việc đây."

Tôi khán đài.

Nhìn theo bóng lưng của Tần Hy đang nhanh đến mức sắp để tàn ảnh.

Tôi khỏi cảm thán.

Thể lực của Tần Hy thật đấy.

Nhớ tin nhắn Tần Diên gửi đêm qua.

Tôi gượng gạo thở dài.

Tôi cầm lấy chai nước tăng lực, theo dòng giải tán.

Chưa đợi đến phòng nghỉ.

Một bóng hình cao lớn chặn đường .

"Đây là Tiểu Dã ?"

Một khuôn mặt quen thuộc hiện mắt .

Trong nháy mắt, những ký ức niêm phong hiện lên mắt.

Tôi chôn chân tại chỗ: "Học trưởng Mạnh......"

Mạnh Nghĩa Khang vẻ mặt đầy an ủi: "Xem Tiểu Dã vẫn quên nhỉ."

Tôi gượng : "Em tìm bạn , ……"

Mạnh Nghĩa Khang giật lấy chai nước của , khoác vai .

Dưới lòng bàn tay ấm áp, kiểm soát mà run rẩy.

Mạnh Nghĩa Khang ghé sát tai khẽ.

"Tiểu Dã, lâu gặp."

 

16

Trong phòng nghỉ vắng vẻ.

Ánh mắt của Mạnh Nghĩa Khang như một con rắn lạnh lẽo.

Hắn quét : "Lại đây."

Tôi theo bản năng siết chặt góc áo: "Không......"

Mạnh Nghĩa Khang lạnh một tiếng.

"Hai năm gặp, gan của em lớn thêm ít nhỉ."

Tôi cố gắng giữ bình tĩnh: "Đây là Kinh Đô, trai em cũng đang ở đây."

"Khuyên nên tự trọng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/trai-tim-toi-thuoc-ve-be-o-ngoc-nghech-dang-yeu/chuong-6.html.]

Mạnh Nghĩa Khang màng tới, phóng tin tức tố mãnh liệt.

Cảm giác áp bức của Alpha ập đến.

Sắc mặt trắng bệch, tuyến thể kiểm soát mà nóng lên.

"Tôi cảnh cáo đừng làm bừa."

Mạnh Nghĩa Khang l.i.ế.m l.i.ế.m răng: "Anh vẫn nếm thử hương vị của em ."

Tôi c.ắ.n chặt môi, nhân lúc Mạnh Nghĩa Khang lấy dây thừng.

Tôi nhanh chóng chạy về phía cửa.

Không may là cửa khóa .

Mạnh Nghĩa Khang đuổi kịp túm lấy tóc .

"Trách , đều quên mất em là hạng rượu mời uống uống rượu phạt."

Tôi ngã vật xuống đất, đầu óc choáng váng.

Trên mặt dấy lên một trận đau đớn.

Tiếng ù tai dữ dội kèm theo vết hằn đỏ hiện .

Mọi thứ mắt bắt đầu xuất hiện ảo ảnh.

Mạnh Nghĩa Khang túm lấy cổ áo .

Ánh mắt si mê: "Tiểu Dã, em càng ngày càng ."

Ngay khi chuẩn tiến tới, cửa gõ vang.

Một giọng quen thuộc vang lên ngoài cửa: "Có ai ở đó ?"

Tôi mở to mắt, là Tần Diên!

Tôi định hét lên thì bịt miệng : "Ưm......"

Mạnh Nghĩa Khang lặng lẽ .

Cảm giác ngạt thở dữ dội khiến mắt trắng xóa một mảnh.

Đợi đến khi tiếng bước chân ngoài cửa dần xa.

Mạnh Nghĩa Khang cúi đầu ngửi gáy : "Sẽ ai đến cứu em ."

Giọt nước mắt nơi khóe mắt từng giọt rơi xuống.

Khi tuyệt vọng nhắm mắt .

Cánh cửa một lực lớn đá văng .

Trong một gian tĩnh lặng, Tần Diên sa sầm mặt mày .

Tin tức tố của Alpha cấp cao như một cơn bão quét qua.

Sắc mặt Mạnh Nghĩa Khang biến đổi, quỵ xuống đất.

Tần Diên vô cảm xách Mạnh Nghĩa Khang lên.

Từng đ.ấ.m từng đ.ấ.m một.

Tôi định thần , tiến lên ôm lấy Tần Diên.

Giọng run rẩy: "Đừng đ.á.n.h nữa......"

 

17

Mạnh Nghĩa Khang và Văn Dự là bạn cùng trường.

Hắn thường xuyên đến nhà chúng .

Cho đến một ngày nọ.

Tôi nghỉ hè năm thứ hai đại học trở về nhà.

Văn Dự việc đột xuất ngoài.

Mạnh Nghĩa Khang bất ngờ nắm chặt lấy khi đang chuẩn về phòng.

Hắn : "Tiểu Dã, chơi trò chơi với ?"

Đó là một ngày mưa lạnh lẽo.

……

Cho đến khi Mạnh Nghĩa Khang rời khỏi nơi đó.

Tôi mới thoát khỏi cơn ác mộng.

 

18

Sau khi xử lý vết thương xong, Tần Diên đưa đến khách sạn.

Anh động tác nhẹ nhàng bôi t.h.u.ố.c cho .

"Xin ...... Anh đến muộn ."

Tôi chớp mắt một cách khô khốc, lắc đầu.

Nếu Tần Diên, thể liều mạng với Mạnh Nghĩa Khang .

Như nhận điều gì đó, Tần Diên ôm chặt lấy .

"Người sai là em."

Tôi ngẩn , những giọt nước mắt lớn lã chã rơi xuống.

Mấy năm nay, luôn đắm trong vũng lầy ẩm ướt.

Cho đến mùa hè năm nay.

 

Loading...