Trả thù - Chương 44

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-09 13:47:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Minh nhấc đầu dậy, thì đến lượt tròn mắt Lâm. 

- “Hay thế!”

- “Chứ gì nữa!”

Minh ghé gần hơn bỗng

- “Hay ở chỗ là, ông giới thiệu còn hơn cả đa cấp !”

- ?!

- “Thật mà!”

Lâm còn đang tính giải thích cho thêm về sự diệu kỳ của “Trải nghiệm hai ngày một đêm” thì Minh ngoắt , mắt đối mặt với Hoàng bên cạnh, lên tiếng hỏi.

- “Hoàng ?”

- “Mày hỏi mấy ?”

Minh chớp chớp đôi mắt, giả vờ như nhớ gì, tiếp tục hỏi.

- “Lần thứ nhất Minh hỏi Hoàng mà? Hoàng nhớ nhầm !”

Hoàng như tát cho một cú, dù ai chạm nhưng cạnh cũng đủ để tức đến nỗi nổ đom đóm mắt. Từ ngày Minh chuyển đến học ở đây, cả cái bàn cũng như cuộc sống của và Lâm như lộn ngược trở về lúc hai mới bắt đầu quen . Từ chuyện Minh làm ồn trong lớp học đến việc cả hai cô phạt trực nhật. Phải bao lâu mới phạt nặng như ? Trong khi sai là Minh, nhưng tất nhiên con đó sẽ bao giờ chủ động những uất ức trong lòng, kể cả việc gia đình như thế nào. 

- “Lâm ơi.”

Hoàng bỗng lên tiếng gọi. 

- “Hả?”

- “Mày thấy thằng Minh…”

Nghe đến cái tên Minh, Lâm dơ ngón tay trỏ lên đặt môi Hoàng. Tuy nhiên cũng chính hành động thiếu suy nghĩ tự làm bản giật mà rụt tay , cảm giác mềm mại của bờ môi vẫn in rõ đầu ngón tay. Lâm bàng hoàng mất vài giây mới chợt bừng tỉnh, mặt đỏ lựng hết lên nhưng vẫn giả vờ như chuyện gì

- “Có mày tính …”

- “Ừ, đúng .”

Hoàng thẳng mắt Lâm, Lâm cũng sang dán tầm lên mặt Hoàng, giống như những “Người bạn” chơi với lâu ngày, hiện tại đến nỗi cần hết câu, cả hai tự hiểu ý .

- “Thật sự…”

- “Ừm, …”

- “Rất…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tra-thu/chuong-44.html.]

PHIỀN!!! 

Hai sóng vai giữa sân trường, phía mặt họ là bãi để xe quen thuộc, còn đằng là con nhắc đến trong câu chuyện của bọn họ, cũng như là tâm điểm của lớp học bọn họ bây giờ… đúng hơn là tâm điểm của hầu hết các cuộc trò chuyện của những thiếu nữ lớp 11B1. chính chủ cũng nào , sự xuất hiện của chỉ đảo lộn riêng một cái bàn cuối góc lớp đó mà còn ảnh hưởng đến cả một hội nhóm con gái…

- “Hai !”

Lâm thì lập tức đầu , ngờ Minh ở đằng nãy giờ nên chút giật , nhưng còn kịp lên tiếng thì Hoàng

- “Mày thì để tao ? Nếu bản sẵn thì đấy là sự thật, đừng ảo tưởng nữa.”

Nói xong, Hoàng đẩy Lâm một mạch mà ngoái thành biểu cảm của Minh câu khó của Hoàng. 

- “Chấp nhận khác khó đến ?”

Gương mặt thanh tú, đôi mắt phượng hằng ngày vẫn luôn xếch lên, hiện tại trông vẻ man mác buồn, dù là hồi còn nhỏ lớn lên, trải qua những thăng trầm cuộc sống, từ xí đến trổ mã thì vẫn hề công nhận. 

Buồn thật đấy. 

“Vịt hoá thiên nga” thì cũng chỉ là một câu trong truyện cổ tích thôi, cũng bởi, vịt con nhỏ bé vì ngoại hình quá , chịu bao nhiêu những lời cay độc của thiên hạ, trải qua nhiều đắng cay mới thể mạnh mẽ để trở nên xinh như thiên nga. đằng vẻ ngoài đó, làm gì ai , chú vịt con c.h.ế.t từ lâu…

Đáng thương thật đấy. 

Lâm dừng bước, tranh thủ lúc bãi đỗ xe để hỏi Hoàng một cuối, dù câu trả lời nhưng cứ thử cho

- “Hoàng trải nghiệm Hoàng! Để tao sang xin bố mày cho.”

Hoàng phía , khi nhận thấy Lâm dừng chân thì bản cũng vô thức , ngoảnh mặt nhưng miệng cất giọng. 

- “Không .”

- “Sợ ? Có gì ? Mày gật đầu một cái tao dẫn mày về xin cả bố cả mày cho mày . mày tin tao ?”

- …

Hoàng im lặng lâu, lâu đến mức Lâm còn tưởng đang ngủ , xung quanh liên tục , đủ các loại xe bên trong cũng dắt gần hết, chỉ còn lác đác vài cái thể đếm đầu ngón tay. Lâm liền cảm thấy gì đó , tiến về phía nhẹ nhàng cầm lấy tay Hoàng. 

- “Bỏ .”

Giọng khản đặc vang lên ngay bên tai Lâm làm trái tim nhói lên một cái. 

- “Hoàng?”

Hoàng giọng của bản lạc hẳn , và tất nhiên cũng Lâm nhận tình hình hiện tại của . Chính vì như nên càng trốn tránh, thật sự để ai thấy lúc đang t.h.ả.m hại thế nào. 

Lâm lẳng lặng quan sát Hoàng từ xuống , ánh mắt dừng ở nền gạch vàng vương vài giọt nước mắt. 

- “Sao ?” 

Loading...