Trả thù - Chương 3 : Gặp gỡ.

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-20 00:48:58
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng thét vẫn ngừng vang lên dội thẳng tai cô làm cô tài nào chịu đựng . Chỉ sợ các giáo viên dạy lớp bên phản ánh thì dấu mặt .

- “Nào! Trật tự!”

Cả lớp bỗng chốc im mặt, nhưng ánh mắt vẫn dán lên ở ngoài cửa. Và nhanh đó, giọng của cô còn tác dụng, ban đầu cô còn tưởng thể dễ dàng dập tắt ngọn lửa “Yêu cái ” của bọn học sinh nhưng . Tuy thì cũng thể trách vì đến cả chính cô cũng sốc bởi giao diện thật của nhóc học sinh mới . Nét đó, đôi chân đó, đến cả bờ vai, gương mặt…đúng là thể tả hết những điều tuyệt vời đó chỉ trong một câu. Cô thể khẳng định luôn một điều là đến yêu quý đến đấy, gặp mê, hoa gặp hoa nở chứ đừng đến mấy đứa nhóc mơ mộng .

mà…giờ quản lớp kiểu gì đây…?!

Cô đỡ trán, tay thì chống lên mặt bàn để tránh cho bản sốc đến nỗi ngất lịm tự trấn an bản thật bình tĩnh đó mới từ từ ngẩng đầu lên. Tuy nhiên thứ đập ngay mắt cô khiến cô choáng váng hơn cả.

Đó là hình ảnh của trai .

Mới chỉ đầu thôi nhưng hút hồn bởi chiều cao của . Tuy tuổi thì việc thấy một con trai chiều cao một mét bảy là bình thường, nhưng mang cho một cảm giác khác lạ mà những đứa trẻ tầm tuổi hề , , là thể . Vẻ đó an , toát một sự ấm áp kỳ lạ, giống hệt như một hình mẫu lý tưởng mà nhiều cô nàng vẫn theo đuổi, là nam chính tiểu thuyết xé truyện bước . Bờ vai rộng giấu trong lớp áo khoác da cổ áo lông thú trông gợi cảm kín đáo. Lại thêm nước da trắng trẻo mịn màng búng sữa làm ngây ngất.

Cô giáo bỗng đằng hắng một tiếng, cố gắng che giấu vẻ mặt kỳ cục nãy .

- “Em là Minh đúng ?”

- “Dạ, em mới chuyển tới. Lớp là 11B1 cô nhỉ?”

Câu đối đáp tưởng chừng gì đặc biệt, mà âm thanh nho nhỏ, rì rầm rì rầm bên lớp cứ liên tục vang lên. Một bạn bàn gần cuối cũng dạng học sinh ngoan im thin thít. Từ lúc thấy Minh bắt đầu nảy sinh một cảm giác gì đó lạ.

-“Hả? Minh á?”

Lông mày nhăn tít , tự lẩm bẩm trong miệng mấy câu khó hiểu.

- “Sao tao trông mặt thằng …cứ chỗ…quen quen thế nào nhỉ…”

- “Cao ơi Cao.”

Lời dứt, liền giơ tay vỗ vỗ vai bạn bên , tìm kiếm một sự đồng cảm. Và phụ sự kỳ vọng của , bên cũng đang chung cảnh choáng váng đầu óc vì , hiển nhiên chỉ là do ngoại hình quá nổi bậy .

- “Tao cũng đang thấy thế. Nom cứ giống giống...”

- “Giống…”

- “Giống cái gì cơ? Hả? Không rõ, mày cái gì !?”

Xung quanh là tiếng xì xào bàn tán mà giọng của Cao thì đè xuống thấp nên chẳng thấy gì, liền cố gắng lay lay bạn.

- “Ê tiếp xem nào. Giống cái gì cơ?”

- “Chậc! Thôi bỏ .”

Cậu tặc lưỡi, tỏ thái độ khó chịu im lặng một câu nào nữa.

- “Cái thằng ?”

Hết cách với thằng bạn , cộng thêm với việc còn gì để làm nên chỉ đành ngẩng đầu tiếp tục xem trò vui.

Cô giáo Hương lúc đang đảo mắt quanh lớp học tìm chỗ trống. Tuy trường nêu tên nhiều vì là trường chuyên, danh tiếng nhưng thực chất thì cách giảng dạy và môi trường học cũng khác với những trường bình thường khác là bao, chỉ là sẽ nhiều hoạt động hơn mà thôi. Và cùng với đó, cách bố trí phòng học thì cũng sẽ giống bao trường công lập bình thường khác, một bàn dài đủ chỗ cho bốn .

- “À Minh, chỗ trống kìa! Em xuống với ba bạn bàn cuối , xen giữa cái bạn…”

đến đây thì chợt nhớ vẫn nhớ hết tên lớp, liền sang mặt bàn tìm kiếm sơ đồ lớp.

- “Em giữa hai bạn…Lâm và Hoàng nhé.”

Minh theo ngón tay cô đang chỉ xuống bàn cuối thì đúng thật là ở đó chỉ ba . thứ đặc biệt khiến Minh chú ý là con trai gần cửa sổ, cũng chính là trong cùng. Cậu đang lơ đễnh chống cằm ngoài cửa sổ, miệng thì ngậm chiếc bút bi, mặc kệ cho những xung quanh ồn ào cỡ nào, một một thế giới riêng. Nếu qua thì Minh nhận ăn mặc lôi thôi lếch thếch nhưng mặt mày sáng sủa trai, nét nào nét đấy, sống mũi cao thẳng tắp. Nhìn từ góc độ của Minh càng thấy một nét gì đó , càng càng cuốn.

Chỉ là thể so với thôi.

Nghĩ đến đây, môi vô thức nhếch lên. Người của bề ngoài hổ báo là , lời cũng như đ.ấ.m tai , thế mà bây giờ chịu giúp tìm , sắp xếp đấy. Thật là bụng quá mà! Nếu dịp sẽ mua đồ tặng để cảm ơn cho sự chăm chỉ tận tuỵ mới !

Hơn nữa bản cũng làm chuyện của nữa chứ…

Hoàng

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tra-thu/chuong-3-gap-go.html.]

Cô Hương thấy im lặng thì lầm tưởng hài lòng về chỗ , liền vội vàng hỏi .

- “Sao thế? Không ở đấy ?”

Minh mải chìm suy nghĩ nên quên mất bản đang ở , lúc thấy giọng cô mới chợt giật , điều chỉnh nét mặt đáp.

- “Dạ!!!”

- “Thế đổi nhé?”

- “À , nhầm, ! À là em thích bạn Hoàng lắm ạ!”

-  ???

Cả căn phòng đang tràn ngập những tiếng ồn ào nhốn nháo lúc đột nhiên im bặt, đến nỗi tiếng chiếc bút của Hoàng rơi xuống nền phòng học cũng phóng đại lên khiến Minh ở tít bảng cũng thể rõ mồn một.

Cậu đảo mắt khắp một vòng, rốt cuộc vẫn dừng ở gương mặt của con trai , phát hiện gương mặt đó biến sắc . Nếu là sự thẫn thờ rõ cảm xúc thì hiện tại Minh thể cảm nhận rõ sự m.ô.n.g lung, khinh bỉ, chán ghét và còn nhiều hơn thế nữa.

- ???

- “Đồng tính luyến ái ?”

Một giọng trầm khàn vang lên bên phía đối diện lớp khiến Minh di chuyển sự chú ý sang đó. Còn xong câu bắt đầu ôm bụng hềnh hệch, bộ dạng đáng ghét hết sức.

- “Tởm c.h.ế.t ! Nhìn mặt thế mà kiểu giới tính kỳ lạ ?! Hahaha”

- “Em , linh tinh gì trong giờ thế?”

Cô giáo Hương chỉ tay về phía góc Cao đang .

- “Có ai bạn đó tên gì ?”

...

- “Bạn đấy tên Cao ạ! Cô cứ phạt mạnh , quen thói leo .”

Một bạn nữ vẻ ngoài xinh xắn giữa lớp ngần ngại lên tiếng. Cô nàng mái tóc nâu đen, khi ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu sẽ thấy mái tóc thêm phần rực rỡ và lung linh hơn nữa, chỉ mâi tóc, đến cả gương mặt cô cũng toát lên một vẻ của thiếu nữ, tiểu thư nhà giàu. Và cũng chính hình ảnh nàng thơ đó làm bao nhiêu trai trong lớp điêu .

- “Lan bạch cốt tinh gì thế!”

Cô nàng đáp sang lườm Cao một cái.

Cô giáo Hương ở bục giảng lúc mới nhận ý của Minh , liền gượng giải vây cho .

- “À! Là em thích với bạn Hoàng đúng ? Ha ha, nhận lớp căng thẳng quá nên chuyện cứ chữ nọ xọ chữ mà.”

Minh ngại ngùng gãi đầu.

- “Thế em về chỗ đây.”

Không đợi cô thêm thì chạy lon ton về chỗ đặt m.ô.n.g xuống chiếc ghế gỗ. việc làm đầu tiên là ngoan ngoãn khoanh tay bàn mà là sang Hoàng từ lúc nào về trạng thái bình thường, mặt ngoài cửa sổ lên tiếng hỏi.

- “Ông là Hoàng đúng ông?”

- “Có ông?”

Hoàng vẫn giữ tư thế chống cằm, gương mặt lạnh lùng chút cảm xúc từ tốn đáp .

- “Không.”

- “Thế ông là Thuý Hoàng Phúc Hoàng Ngọc Hoàng ...”

- “Tao tên Hoàng. Mà cũng đừng gọi tao là ông nữa, kinh c.h.ế.t .”

Sau câu gay gắt của Hoàng thì Minh cũng động tĩnh gì nữa. Hoàng thầm mừng trong lòng vì bản loại bỏ một “Quả bom” phiền phức cho . niềm vui chỉ đến thoáng chốc mất vì trong lúc đó Minh lấy trộm hộp bút của lục lọi mà nên nãy giờ mới trả lời.

- “Mày tao đấy?!”

 

Loading...