Chiếc điện thoại lăn lông lốc sàn nhà làm trái tim Minh như nhảy hẳn khỏi lồng ngực, một phần vì xót của của, còn một phần vì bản gây sự chú ý từ những xung quanh. Cậu thử liếc thử thì gặp ngay sáu đôi mắt đang hướng về phía , mồ hôi ban nãy ngừng chảy giờ tiếp tục vã . Cậu với tay lấy chiếc điện thoại đáng thương của tự trấn tĩnh bản bình tĩnh. Ngón tay Minh chạm màn hình điện thoại nhưng may ấn nhầm nút màu đỏ góc bên trái màn hình. Cậu tặc lưỡi một cái dồn lực ngón tay kéo nó về phía . Còn kịp bấm gọi thì một tin nhắn gửi đến.
- Khang : ‘Đang đấy?’
Minh nghĩ ngợi gì mà gọi luôn. Cậu đưa điện thoại lên sát tai, lặng lẽ tiếng tút tút truyền đến.
- “A lô?”
- “Anh gọi gì thế?”
- “Mày đang ở ?”
Cậu nhớ rõ khi bản trình bày rõ ràng cho , mà hiện tại đặt câu hỏi hết sức khó hiểu. Minh ậm ờ vài cái hỏi .
- “Em em tập mà?”
- “Nãy mày lăn ở quán phở bà nào đúng ?”
Minh dùng cả hai tay nắm điện thoại, vô thức hạ tông giọng xuống làm nó nhỏ .
- “Sao ?!”
- “Cái gì tao cũng .”
- …
Cả hai đồng thời im lặng, thì mải suy nghĩ làm gì nhưng ngay cả bên cũng lặng thing làm vô cùng khó hiểu, một suy nghĩ kỳ lạ bỗng loé lên trong đầu .
- “Anh… gì dấu em đấy?”
- …
- “A lô?”
Đợi thêm vài giây nữa nhưng hiển nhiên vẫn ai đáp lời , Minh mất kiên nhẫn gọi thêm một tiếng nữa.
- “Anh Khang?”
Đầu dây bên vẫn cứ im thin thít. Minh hạ tay xuống xem thử thì cũng giấu khỏi nỗi bất lực khi màn hình trở về là giao diện cuộc trò chuyện của hai , nhưng khác lúc nãy là thêm một ô hình chữ nhật ghi ‘Cuộc hội thoại 1 phút 1 giây’.
- “Chậc…cái gì mà tính thế !”
- “Không …Ừ, thì làm ?…Không vấn đề… để nó là …”
Người đàn ông mặc chiếc áo sơ mi đóng thiếu cúc, để phong phanh hở cả phần xương quai xanh bên trái, tay thì cầm điếu t.h.u.ố.c lá quơ quơ trong khí, thỉnh thiangr đưa lên miệng rít một dài. Chỉ cần qua là thể khẳng định luôn tính cách , từ giọng điệu chuyện đến cách ăn mặc đều trông …gia trưởng! Thật sự là đùa …Minh thầm nghĩ, cũng vì thấy đang mải mê trò chuyện với xen nên chỉ nhẹ nhàng bước tiến thẳng đến phòng ngủ của .
- “Quay đây.”
Minh giật thót, cãi mà chuyển hướng sofa.
- “Nãy ?”
- “Anh đùa em ? Anh hỏi câu thứ mấy trong ngày ?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tra-thu/chuong-29-trong-vang.html.]
- “Uống t.h.u.ố.c ?”
- “Uống .”
- “Thế thôi tắm .”
- “Anh phiền thế!”
Minh chống đùi dậy, còn kịp nhấc chân lên thì đằng đá cho một phát, suýt chút nữa thì ngã dúi dụi xuống đất, hậm hực kêu oang oang cả lên. Bất lựuc là nhưng dám gì thêm mà đành bước phòng ngủ định cất đồ mới tắm.
- “À quên, tao bảo cái , đây.”
Minh xong thì cũng ù ù cạc cạc hiểu mô tê gì, hai hàng lông mày cũng bắt đầu dính chặt như dính keo con voi. Tuy thì cũng ngoan ngoãn vòng trở phòng khách, một nữa phịch xuống ghế sofa ngay cạnh .
- “Ông cố, còn gì hành nốt ông!”
- “Lớp mày thằng nào tên Hoàng ?”
- “Có đúng ?”
- “Sao…”
Minh thấy cái tên thì tấm lưng áp đệm sofa mềm lập tức duỗi thẳng, mở to mắt .
- “Có việc gì hả ?”
Không bằng cách nào đó cảm giác sắp chuyện gì đó khiến sẽ vô cùng khó chịu. Cậu đan hai tay chống lên đùi , chằm chằm mặt của Khang mặt.
- “Có chuyện gì”
Khang trả lời ngay mà một lúc lâu.
- “Ừm…nhà thằng bé cũng phức tạp đấy…”
- “Lần mày bảo tao là nhà nó bán tạp hoá trong ngõ đúng ?”
Minh , gật đầu.
- “Để nào rảnh tao xem thử xem thế nào. Còn cái tao tính mày là như …thằng bé đấy…”
Minh nhịn hết nổi, liền với tay nắm vai hỏi.
- “Bị làm ?”
- …
- “Nằm viện .”
Tiếng phấn lạch cạch bảng vang lên bốn tiếng liền mạch, bụi trắng bay tứ tung xuống nền gạch hoa vàng trông như những bông tuyết trắng xinh .
Hôm nay Minh dậy sớm, chủ yếu là vì hai hôm nay những đến muộn mà còn gây chuyện phiền phức để ấn tượng với cô chủ nhiệm. Chính vì quyết tâm từ bây giờ sẽ trở thành con ngoan trò giỏi, chăm chỉ học tập! Vừa bước của lớp. Đập mắt là một cô gái bện tóc nom vô cùng đáng yêu, cừa thấy bước thì ngại ngùng gật đầu một cái câu chào.