- Minh : "Dạ?"
Lúc vẫn trong trạng thái tỉnh ngủ hẳn nên phần ngơ ngác, đầu óc cứ lặp lặp hình ảnh ông bác sĩ và căn phòng .
- "Minh : "Cháu làm hả bác?"
Khang vỗ má , hỏi.
- Khang : "Mày ngáo hả em?"
Minh lấy tay dụi đôi mắt đỏ lòm vì buồn ngủ của , với tay lấy điện thoại bàn để xem giờ. Bây giờ là 6 giờ 15 phút nếu dậy nhanh để học thì sẽ muộn mất nhưng thì một chút nào nên giữ nguyên tư thế tay cầm điện thoại, nhắm mắt ngủ tiếp.
Khang thì chán buồn , gọi dậy đành để cho ngủ tiếp thêm vài phút nữa, còn thì lấy áo phóng xe mua đồ.
Mặt trời lúc 6 giờ sáng mùa đông thì lên muộn hơn mùa hè nhiều cho nên hiện tại trời vẫn đang khá tối cộng thêm chăn ấm đệm êm nên giấc cũng dễ dàng. Chỉ cần nghĩ đến chuyện rời xa chiếc giường thôi là thấy mệt c.h.ế.t!
Một tiếng ngáy vang lên.
Tiếp đó là tiếng của một chiếc bút rơi xuống nền nhà, tiếng kéo ghế và một giọng .
- "Cháu nên tìm yêu ."
- Minh : "Tại ạ?"
- "Người cháu yêu là con trai đúng ?"
- Minh : "Cháu bảo là ..."
- "Là con trai."
- "Là con trai."
- "Minh ."
Tiếng đó cứ vọng bên tai thể nào kiểm soát , cho dù bịt tai , cố gắng giải thích như thế nào nữa thì bác sĩ vẫn liên tục , liên tục khẳng định rằng thích con gái, là đồng tính nam.
- Minh : "Đồ bác sĩ lang băm!"
Giật tỉnh giấc thứ hai, thì sợ thật , ngủ tiếp nữa. Trước mặt mặt bây giờ là trần nhà trắng tinh trong phòng ngủ của chứ ở trong phòng khám nữa. Có một điều hiện tại đang vô cùng thắc mắc nhưng thể lý giải. Giấc mơ tuy giấc mơ đuổi, thả rơi tự do một giấc mơ kinh dị mang cho cảm giác hoang mang, lo lắng mà chỉ là một cuộc trò chuyện bình thường mà cũng thể khiến thấy khó chịu tột độ.
Cậu nhắm tịt mắt vì cơn buồn ngủ vẫn bám riết lấy tha, mà thì ngủ tiếp để gặp giấc mơ hồi nãy.
- Minh : "Hầy..."
Một vài phút , Khang cầm tay một ổ bánh mì nhét thêm nhiều đồ ăn kèm bên trong. Anh mở cửa kính bước phòng khách thì thấy Minh đang ngủ vật vã ghế sofa. dù thì cũng tiến bộ hơn hôm qua, đặt túi đựng bánh mì lên bàn hồi tưởng cảnh tượng Minh rúc trong tủ quần áo, tay chân thì co quắp làm bà ngoại hoảng hốt thôi.
Anh tại chỗ gọi dậy vội mà phanh áo khoác, thò tay túi trong lôi một chiếc điện thoại. Sau đó mới nhẹ nhàng tiến gần, bật locket lên làm hẳn 10 tấm đủ các góc sót một chỗ nào.
Soạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tra-thu/chuong-15-lam-ban-duoc-khong.html.]
Đến khi cất áo, mới vả mặt thằng em để gọi nó dậy.
- Khang : "Người yêu đến đón kìa."
- Khang : "Dậy là gái chờ."
Minh ban đầu còn chịu mở mắt nhưng khi Khang lay cả chục thì bắt đầu ngủ nổi nữa. lúc , bỗng giật lấy tay đưa lên mặt .
Rồi xì mũi…
- Khang : "***."
- Khang : "Cái thằng *** nhà mày."
Anh rụt phắt tay rút giấy từ chiếc hộp đựng giấy bàn .
Trên vỉa hè cây cối dân trồng san sát , mùa hè rực rỡ bao nhiêu thì giờ đau buồn bấy nhiêu. Lá rụng hết, chỉ còn cành cây xác xơ cộng thêm với sương mù buổi sáng mấy ngày càng làm cho khí trở nên u tối hơn nhiều.
Khang ấn cần gạt nước kính chắn gió tạo nên những tiếng cành cạch.
- Minh : “Tự nhiên ô tô thấy bí bách quá Khang nhỉ.”
Anh qua gương chiếu hậu, mở miệng vạch trần thương tiếc.
- Khang : “Không thích với tao thì thẳng.”
- Minh : “Anh em bảo làm gì nữa.”
Nói ngáp một cái thật dài, hai tay khoanh từ từ nhắm mắt tính đ.á.n.h một giấc nữa chờ tới khi đến trường thì chợt thấy tiếng mở cửa sổ xe.
- Khang : “Thoáng ?”
- Minh : …
‘Trời thì lạnh, rét run cầm cập mà ổng còn mở cửa sổ tính làm món “Minh đông lạnh” gì hả trời! Nói đùa mà cha đó làm thật mới đau.’
Cậu nghĩ thầm, hậm hực rút túi bánh mì thò khỏi túi áo của .
- Khang : “Này thằng em.”
- Khang : “Đừng để tao vứt mày xuống đây.”
Minh giả điếc tiếp tục lấy hai ngón tay kéo ổ bánh mì lên. Cậu thấy bề mặt còn quét một lớp mật ong bóng loáng, mùi hương thoang thoảng bay lên mũi làm Minh nuốt một ngụm nước bọt xuống cổ họng.
Khang đang mở miệng tính nhét bánh mì miệng mà m.á.u trong cứ sôi sùng sục. Anh nhanh chóng táp lề để dừng xe khỏi ghế , mở cửa bên phía Minh.
- Khang : “Vào lớp ngay cho tao.”