Trả thù - Chương 11 : Nhà bạn.

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-25 04:08:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Con ch.ó lông vàng đang vội vã chạy đến gần một cây cột điện, tiếng đệm thịt của bàn chân nó chạm xuống đất cứ vang lên tiếng bạch bạch vui tai. Chú đưa mũi gần đó ngửi vài vài cái bỗng đầu , chìa đ.í.t về phía cột điện.

- Minh : “Ê.”

Nó giật thót, nhảy dựng lên đầu Minh, tỏ thái độ khó chịu với tiếp tục làm việc của .

Minh nó mà hết nổi, tiểu ở ngay bên ngoài cổng nhà mà còn hổ, nhắc thì tỏ thái độ. Hết cách, đành giậm chân, khua tay để nó chạy .

- Minh : "Cái con ! Biến biến.”

Cùng lúc đó thì chú ch.ó cũng giải quyết xong, nó bơ Minh ngẩng đầu, để mũi song song với ánh đèn đường phía cứ thế một con ngõ nhỏ đằng xa. Cậu hết biểu hiện khó ưa của nó xuống điện thoại , thầm nghĩ địa điểm sắp đến mà cũng xa lắm. Ban đầu còn tính bắt Grab nhưng nghĩ thì gần như thế chắc cũng cần lắm, bộ cho khoẻ.

Minh dạo bước hết bờ bao nhà , nhận thấy một  bờ bao như thì phía đối diện cũng bằng 6 căn nhà khác. Đến cái đèn của vỉa hè bên nhà cũng trông hơn hẳn cái đèn của nhà bên cạnh dù chúng là cùng một loại. Cậu tò mò ngoái đầu nhà , viền cổng thợ trạm khắc tinh xảo tạo thành những con rồng uốn lượn mạ vàng bóng loáng, phát là thuộc dạng nhà giàu chịu chi. Bên trong là nguyên một căn biệt thự sân vườn rộng nhưng hiện tại Minh đang ở ngoài, bờ tường cao nên , cảm thán.

- Minh : "Ông bà nhà xây ác thật chứ."

Đi một đoạn nữa thì gặp một đàn ông trung niên mặc áo sơ mi đang đối diện vỉa hè. Minh thấy thế liền hỏi.

- Minh : "Không về hả chú ơi?"

- "Minh hả cháu. Chú uống say quá, về sợ vợ mắng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tra-thu/chuong-11-nha-ban.html.]

Minh chào hỏi xã giao vài câu thì tiếp tục rảo bước nhanh hơn, đồng thời giờ trong điện thoại.

Chiếc đèn đường rọi điện thoại Minh làm nó tối om, lấy tay che bên thì mới thể phút. Mới đó mà trôi qua năm phút đồng hồ.

Tay để bên ngoài bây giờ cũng lạnh cóng còn cảm giác. Minh đành rút tay còn từ trong túi áo vuốt màn hình để lộ giao diện chính ảnh một con khủng long nhỏ nhưng hề dễ thương một chút nào, bề ngoài những xí mà còn những bộ phận nó dính bẩn, lồi lõm vì dính móng tay cào. Minh thì quen với việc nên biểu hiện gì lạ, nhanh chóng mở Google maps ấn thanh tìm kiếm với từ khoá 'Tạp hoá Phúc Lan'. Sau đó, một loạt những kết quả khác hiện lên như là Tạp hoá Phúc Lan, Tạp hoá Lan Chinh, Phúc Long, Đồ gỗ Lan Hoàng, Đường Phúc Long,… nhưng Minh ấn ngay đường liên kết đầu tiên vì nó tên trùng khớp với nơi đang tìm. Hình ảnh đó xuất hiện chính xác là một quán tạp hoá, bên ngoài cũng khá cũ kỹ nhưng đồ bày bán bên trong thì sạch sẽ lạ thường. Cậu bật định vị của bản bản đồ bắt đầu theo hướng chỉ dẫn.

Từ chỗ của cách nhà xa, chỉ cần quẹo qua hai con ngõ nữa là sẽ đến nơi.

Minh đến một lối rẽ thì chần chừ mà bước thẳng . Bóng tối bao trùm lấy hết , bỗng chốc, Minh còn thấy đôi giày đang nữa. Thật vì một vài ám ảnh và nỗi sợ khó nào đó mà từ nhỏ khi về mấy chuyện tâm linh sợ đến mức són quần. Hồi Minh mới tám tuổi, khi dắt sang nhà hàng xóm chơi thì và bà chủ nhà thì thầm to nhỏ với về ngôi nhà bỏ hoang bên cạnh, ban đầu cũng chả sợ mấy còn đời làm gì ma. Mà đến lúc nửa đêm ngủ trằn trọc mãi chẳng thể giấc, đến lúc chợp mắt một tí thì mắc tiểu. Sau khi giải quyết xong xuôi, mở cửa nhà vệ sinh thì bỗng thấy một bóng một góc trong bóng tối, thế nó còn . Thế là bao nhiêu tinh tuý tưởng chừng xả hết giờ bắt đầu tràn lan , hét toáng lên giữa đêm tối. Bóng đen thấy thì cũng chạy về phía đó làm Minh càng hét to hơn…

Chỉ cần nghĩ đến thôi là da gà da vịt nổi hết lên, hơn nữa bây giờ còn đang trong một chỗ như thế thì đúng là khiến khỏi lạnh toát sống lưng. Minh hít sâu cố giữ bình tĩnh nhưng tay bắt đầu run rẩy, vội vàng bật đèn flash dơ lên. Cảnh tượng mắt cũng dần dần hiện rõ nhưng trái tim bé nhỏ của Minh đông cứng , dám thẳng lên ngay mà vẫn dính chặt mắt đất.

- Minh : "Không... ... nhanh nhanh còn về."

Nói xong nhắm tịt mắt bỗng mở bừng.

- Minh : "Á Á Á Á..."

Cậu thấy, một bóng ma thoắt ẩn thoắt hiện phía đằng , cộng thêm với ánh đèn lập lòe, hơn nữa vì quá hoảng loạn nên vứt bay cái điện thoại mới mua của làm nó văng đến chỗ của cái thứ Minh cho là bóng ma .

 

Loading...