Tra công quay đầu không đáng một xu - 8

Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:45:21
Lượt xem: 127

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi thể đổi ?

 

Tôi xứng đến gần ?

 

Tôi là ai?

 

Là một con quái vật trốn trong góc tối, dùng m.á.u của để phát tiết tình yêu vô vọng.

 

Là một kẻ hèn nhát ngay cả đến gần cũng dám, chỉ thể trơ mắt đến cái c.h.ế.t.

 

Là một… thằng điên đầy dơ bẩn và vết thương.

 

Tôi dám?

 

Sao dám dùng đôi tay dính đầy m.á.u bẩn của chính để chạm ?

 

Sao dám để thứ tình cảm méo mó, bệnh hoạn của dính dù chỉ một chút thế giới sạch sẽ của ?

 

Cậu sẽ sợ hãi.

 

Cậu nhất định sẽ thấy ghê tởm.

 

Giống như… chính cũng ghét bản như thế.

 

Sự hoảng loạn quấn chặt trái tim như dây leo.

 

Không .

 

Không thể đến gần.

 

Tuyệt đối thể.

 

Làm một , điều duy nhất thể làm, chính là ở xa, lặng lẽ .

 

Đảm bảo bình an.

 

Đảm bảo … tránh xa con quỷ Tần Tẫn đó.

 

Tôi như một u hồn, làm thủ tục nhập học, chọn khoa luật — cần vũ khí, vũ khí hợp pháp, chí mạng, để đối phó với Tần Tẫn.

 

Cố tình tránh tất cả những con đường thể gặp Thẩm Du ở kiếp .

 

Vậy mà ngày khai giảng, ở cầu thang khu ký túc xá đó, bất ngờ đụng .

 

Cậu giống như một chú nai con hoảng sợ, cúi đầu, bước chân rối loạn lao , đ.â.m thẳng lòng .

 

Sách vở rơi đầy đất.

 

Cậu ngẩng đầu lên, gương mặt tái nhợt đầy mồ hôi lạnh vì kinh hoảng, đôi mắt đó… đôi mắt khiến cả kiếp lẫn kiếp đều nhớ nhung đến mất hồn, nhưng lúc chứa đầy xa lạ và sợ hãi…

 

Thời gian như đông cứng .

 

Thế giới chỉ còn gương mặt hốt hoảng của , và mùi hương nhàn nhạt , mùi vải cotton phơi qua nắng.

 

Gần đến .

 

Gần đến mức thể rõ những giọt nước nhỏ hàng mi .

 

Gần đến mức gần như khống chế nổi, đưa tay , lau mồ hôi lạnh trán , với : Đừng sợ.

 

Không!

 

Điền Ninh!

 

Mày đang nghĩ gì ?

 

Mày là quái vật.

 

Mày chỉ khiến sợ hơn thôi.

 

Tôi ép dời ánh mắt, đè nén lòng đang cuộn trào, dùng hết sức giữ cho vẻ ngoài bình tĩnh.

 

“Không .”

 

Giọng khô khốc đến mức giống giọng nữa.

 

Tôi xuống nhặt sách, đầu ngón tay vô tình chạm qua tay .

 

Lạnh buốt.

 

Là đầu ngón tay của lạnh, là tay đang run?

 

Cậu liên tục xin , chỉ chạy khỏi đây.

 

cầu thang, tiếng ngông cuồng của đám Tần Tẫn truyền lên.

 

Tần Tẫn… là Tần Tẫn!

 

Kiếp , nhất định g.i.ế.c c.h.ế.t thứ mặt thú đó khi kịp trưởng thành.

 

2

 

Tôi giống như một kẻ trộm lén trong bóng tối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tra-cong-quay-dau-khong-dang-mot-xu/8.html.]

 

Đổi chuyên ngành?

 

Đổi ký túc xá?

 

Chuyển đến khu tây?

 

Được.

 

Rất .

 

Càng xa Tần Tẫn càng .

 

Tôi lặng lẽ dõi theo tất cả về .

 

Cậu chọn khoa triết, , yên tĩnh, tránh xa thị phi.

 

Cậu thích nghi nhanh, chỉ là thỉnh thoảng lúc ngẩn bên cửa sổ thư viện, trong ánh mắt sẽ lộ một chút nặng nề và… buồn bã hợp với tuổi tác?

 

?

 

Chẳng lẽ cũng là sống ?

 

Tim thắt chặt.

 

Cả cơ thể cũng run lên.

 

Rất nhanh phát hiện Tần Tẫn bắt đầu tìm .

 

Xem hành động của nhanh hơn mới .

 

Tôi cẩn thận thu thập tất cả về Tần Tẫn.

 

Một tên cặn bã, chắc chắn về mới thối nát, mà từ đầu mục rữa .

 

Quả nhiên, nhanh gom nhiều thông tin về .

 

Tôi gửi hết cho hiệu trưởng.

 

Tần Tẫn đuổi học.

 

Rất .

 

Sau thể yên tĩnh bảo vệ Thẩm Du .

 

thằng họ nhiều chuyện của kể chuyện của cho Thẩm Du .

 

Khi ở trong cái phòng vẽ rách nát đó, dùng lưỡi d.a.o rạch cổ tay.

 

Thẩm Du xuất hiện.

 

Tôi sợ hãi.

 

Tôi hoảng loạn.

 

Hồi cấp ba, trầm cảm, cả trường đều là quái vật.

 

Bọn họ chặn trong nhà vệ sinh, tè lên .

 

Chính là lúc đó, Thẩm Du, đại ca trường cấp ba, đ.á.n.h đuổi đám đó .

 

Tôi sợ loại quái vật như sẽ dọa sợ.

 

Thẩm Du coi là quái vật.

 

Cậu nhẹ giọng chuyện với , còn dang tay ôm .

 

Tôi thể khống chế nữa.

 

Giống như một lữ khách quá lâu giữa sa mạc vô tận cuối cùng cũng thấy ốc đảo, giống như một kẻ c.h.ế.t chìm chìm xuống quá lâu biển sâu lạnh lẽo cuối cùng cũng nắm khúc gỗ nổi.

 

Tôi ôm chặt lấy , dùng hết bộ sức lực ôm .

 

Chôn sâu mặt hõm cổ ấm áp của .

 

Nước mắt như nước lũ vỡ đê, trào điên cuồng.

 

Thẩm Du… ánh sáng của … tội của … cứu rỗi của .

 

Thì đến gần , là làm ô uế .

 

Thì bộ dạng nhếch nhác nhất của , cũng ngày tận thế.

 

“Thẩm Du, yêu , làm vợ ?”

 

“Tôi là con trai. Anh thích con trai ?”

 

“Không, , thích con trai, chỉ là thích …”

 

Những lời còn nữa, hai tay nâng mặt lên, hôn xuống…

 

— Hết —

 

Loading...