“Lừa …”
Hàng mi Tạ Mộc run rẩy, đột ngột dậy, vành mắt đỏ hoe.
“Các … đều lừa …”
Bách Ngọc Tu xảy chuyện gì, nhưng linh tính bất an dâng lên trong lòng khiến vội vàng đưa tay định níu lấy thiếu niên, hoảng hốt né như thể đang trốn chạy một con thú dữ.
Cậu ngây đàn ông trong bộ đồ trắng mặt, những điều hiểu, đoán , dường như đều sáng tỏ ngay trong khoảnh khắc .
Khi thì là giọng dịu dàng của Ôn Minh Tuyền: “Tiểu Mộc, em mặc màu trắng là nhất, cứ mặc màu trắng nhé.”
Lúc là Bách Ngọc Tu khoác chiếc áo trắng lên , nhẹ nhàng giải thích với : “Anh thích màu trắng từ nhỏ, nên quần áo của gần như là màu trắng.”
Sau đó là lúc Ôn Minh Tuyền dạy chơi dương cầm, như thể trời sinh năng khiếu , học thế nào cũng , và mỗi lúc như , ánh mắt đàn ông tràn ngập sự thất vọng.
Tạ Mộc làm thất vọng.
Cậu cố gắng dành dụm thời gian mỗi ngày để luyện tập, tìm giáo viên piano, lén lút đàn ở nhà. Một nhớ thì hai , ba , bốn …
Cuối cùng, cũng học .
Cậu mặc bộ đồ trắng, cây dương cầm, đàn bản nhạc .
Khi , hạnh phúc bao, bởi vì ánh mắt Minh Tuyền dịu dàng từng thấy, như thể đang cả thế giới.
Để ánh mắt , Tạ Mộc thể trả giá thứ.
Cậu từng nghĩ, ít nhất thì cũng nó.
Dù cho cuối cùng về trong thất bại…
Mà bây giờ, những tấm ảnh , Bách Ngọc Tu thích mặc đồ trắng, thích chơi dương cầm, tất cả đều bày mắt.
Tất cả, dường như đều lời giải đáp.
Thứ , hóa chỉ là một trò chơi.
Ôn Minh Tuyền, hóa giờ vẫn luôn biến thành một khác.
Và giờ đây, đàn ông dung mạo tương tự đang bối rối tiến gần, giọng ôn hòa quen thuộc đầy lo lắng: “Tiểu Mộc, em ? Trong khỏe ?”
Tạ Mộc chớp mắt, như thể đầu tiên rõ dung mạo của Bách Ngọc Tu. Nước mắt làm nhòe thứ, nhưng vẫn cố gắng .
Nhìn đôi mắt , sống mũi , Ôn Minh Tuyền, trở thành thế ?
Vinh Cảnh .
— Muốn cảm ơn, thì nên cảm ơn bạn trai của mới đúng.
— Nếu đưa đến thế , cũng sẽ giúp nhà họ Bách.
Cậu nghĩ chỉ là tai bay vạ gió.
Cậu nghĩ là với Minh Tuyền.
Tim đau quá…
Đau như sắp vỡ thành từng mảnh.
“Tiểu Mộc, rốt cuộc em ?”
Bách Ngọc Tu lo lắng đuổi theo, thấy thiếu niên với gương mặt nhòe nhoẹt nước mắt đang dùng đôi mắt đỏ hoe .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tra-cong-den-chet-deu-cho-rang-ta-la-bach-lien-hoa/chuong-80.html.]
Giọng khản đặc, khô khốc hỏi: “Anh và Ôn Minh Tuyền quan hệ gì?”
Người đàn ông sững tại chỗ.
Phản ứng của càng khiến Tạ Mộc khẳng định suy đoán trong lòng, cố gắng chớp mắt, kìm nén để nước mắt che khuất tầm , nhưng những giọt lệ nóng hổi chẳng hề theo sự kiểm soát.
“Anh cho , rốt cuộc và quan hệ gì.”
Cậu nghẹn ngào, gần như van nài: “Anh … Anh cho và quan hệ gì !”
Bàn tay run rẩy của Tạ Mộc đưa tấm ảnh điện thoại mặt Bách Ngọc Tu.
“Không hai quen ? Không hai chỉ tình cờ gặp ? Vậy những thứ là thế nào?”
Người đàn ông siết chặt nắm tay, tấm ảnh điện thoại, một lời.
Cậu ngây một lúc lâu, tự giễu nở một nụ cay đắng.
Cậu lùi một bước, : “Tôi nghĩ, thật sự, thật sự với …”
“Thật sự xem như em trai…”
“Là giả, tất cả đều là giả…”
Cậu lảo đảo, rời khỏi tầm mắt của đàn ông.
Bách Ngọc Tu vẫn yên tại chỗ, đôi mắt tương tự Tạ Mộc gắt gao theo bóng lưng kiên quyết rời của .
Đôi bàn tay trắng nõn từng khen ngợi là tạc từ ngọc thạch siết chặt , gần như bấm đến bật máu, cuối cùng rã rời buông thõng.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cuối cùng, vẫn là thất bại tay Ôn Minh Tuyền .
, thể cam tâm chứ.
Màu trắng mà tìm kiếm bao năm nay, Tiểu Mộc, rõ ràng thuộc về mới đúng.
*
Ôn Minh Tuyền thấy tiếng gõ cửa.
Anh liếc qua mắt mèo, bên trong, thiếu niên đang ngoài cửa, cả run lên vì lạnh.
Cửa mở , Tạ Mộc với đôi mắt sưng đỏ, chậm rãi ngước lên đàn ông.
“Là , đưa cho ?”
Vẻ mặt đau lòng khôn xiết, như thể hy vọng đều tan vỡ, sự kiên cường đều sụp đổ.
trong đôi mắt đàn ông vẫn tràn ngập sự khẩn cầu.
Cậu run giọng : “Minh Tuyền, mà, bất kể gì, em đều sẽ tin.”
Ngay cả đến lúc , khi đáp án bày mắt, Tạ Mộc vẫn cố chấp chờ đợi câu trả lời của .
Ôn Minh Tuyền cảm giác như thể thở nổi.
Anh thể cảm nhận trái tim đang đập điên cuồng, hai tay ôm lấy thiếu niên mặt, ghì lòng .
Anh vốn giỏi dối, nhưng lúc thể thốt một lời gian dối nào.
Cuối cùng, Ôn Minh Tuyền khẽ cụp mắt xuống, tránh né ánh của , khàn giọng đáp: “Phải.”
Chỉ một câu nhẹ bẫng, đủ để vẻ mặt của sụp đổ.
--------------------