Nhìn khung cảnh ấm áp hài hòa , lòng chợt giật thon thót. Sao trông cứ như một gia đình ba thế ? Không đúng, đúng.
Tối hôm đó, gặp một cơn ác mộng. Trong mơ Minh Minh đang ở phòng cấp cứu, cần truyền m.á.u gấp. Bác sĩ hỏi: "Ai trong hai nhóm m.á.u B hoặc nhóm m.á.u O?"
Lục Trạch Dư vén tay áo lên: "Tôi nhóm m.á.u B, lấy m.á.u của ."
Tôi giữ chặt lấy cánh tay : "Không ."
Anh ngơ ngác: "Tại ?"
Trong mơ làm cách nào cũng cản . Bí quá, đành gào lên xé lòng một câu thoại kinh điển: "Người trực hệ truyền m.á.u cho !"
Thế sợ hãi tỉnh giấc. Mồ hôi lạnh vã đầy , thầm nghĩ: Sau tuyệt đối thể để Lục Trạch Dư và Minh Minh gặp nữa.
14.
Sau bữa ăn ở nhà hàng đó, Lục Trạch Dư bỗng trở nên vô cùng kỳ lạ. Công việc giao cho ít nhiều.
Trên bàn làm việc của cũng thường xuyên xuất hiện cà phê và bánh ngọt do mua, là những món thích ăn.
Đến cả Tiểu Lâm cũng chạy thì thầm với : "Anh Nham , em bắt đầu thấy 'quắn quéo' cặp của với Lục tổng đấy."
Tôi khẽ hắng giọng: "Cái gì cũng chèo thuyền thì chỉ hại cho em thôi."
Trước giờ tan làm, Lục Trạch Dư đưa cho nhiều đồ chơi, "Tôi mua tặng cháu gái nhưng con bé chịu lấy. Cầm về cho Minh Minh chơi ."
Tôi đống đồ chơi mà rơi trầm tư. Nhà làm gì ai mua mô hình siêu nhân và tên lửa cho bé gái chứ?
Tôi mang về cho Minh Minh, thằng bé thích đến mức nỡ rời tay. Nó còn bắt gọi điện cho Lục Trạch Dư để đích cảm ơn.
"Cháu cảm ơn chú trai ạ! Lần cháu sẽ mời chú ăn, cháu nhiều tiền lì xì lắm."
Lục Trạch Dư trong điện thoại khẽ một tiếng: "Được."
Đêm khuya thanh vắng, trong đầu chợt nảy một giả thuyết táo bạo. Chẳng lẽ Lục Trạch Dư thích ?
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
chỉ một giây , phủ nhận ngay ý nghĩ hão huyền đó. Lục Trạch Dư chắc chắn chỉ là thích làm "trâu ngựa" cho thôi.
15.
Xe hạn chế biển theo ngày, định bụng tàu điện ngầm về nhà, thì chiếc xe của Lục Trạch Dư đột nhiên xuất hiện, lướt tới dừng một cách mượt mà ngay mặt .
Anh hạ kính xe, để lộ góc nghiêng đến cực phẩm, "Thẩm Nham, đưa về."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tong-tai-muon-lam-ba-cua-con-trai-toi/chuong-7.html.]
Tôi từ chối: "Không dám làm phiền Lục tổng , tàu điện ngầm ."
Lục Trạch Dư bất ngờ xuống xe, vòng qua đầu xe mở cửa ghế phụ cho , "Tiện đường thôi, lên ."
Lãnh đạo đích mở cửa, làm gì lý do nào để lên.
Xe lăn bánh lâu, nhận điện thoại của dì Vương. Giọng dì vô cùng lo lắng, rằng Minh Minh xảy xung đột với trong khu chung cư, trán va quẹt chảy máu, dì đang đưa thằng bé đến bệnh viện.
Tôi cố giữ bình tĩnh hỏi rõ tình hình, dì Vương vết thương quá nghiêm trọng.
Cúp máy xong, Lục Trạch Dư liền hỏi ngay: "Ở bệnh viện nào? Chúng qua đó ngay."
Đến nơi, bác sĩ đang băng bó vết thương cho Minh Minh. Trên lớp gạc đặt bàn vẫn còn vương ít máu, tim thắt vì xót con.
Minh Minh thấy và Lục Trạch Dư thì cúi gằm mặt, lí nhí gọi: "Ba ba... Chú trai..."
Dì Vương cứ luôn miệng xin vì trông chừng thằng bé cẩn thận. Minh Minh chủ động lên tiếng: "Ba ơi, ba đừng trách bà Vương, là tại bạn Tiểu Cương đáng đánh."
Tôi ôn tồn hỏi: "Sao hôm nay con đ.á.n.h bạn?"
Minh Minh giận dữ : "Bạn mắng con là đồ . Thế là con đ.ấ.m bạn một cái."
Lòng ngổn ngang trăm mối, ôm lấy con trai lòng.
Lục Trạch Dư bỗng lên tiếng: " là thằng bé đáng đ.á.n.h thật. Minh Minh , đ.á.n.h thì nhất định đừng để bản thương nhé."
Minh Minh đáp: "Cháu ạ."
Tôi giận mà dám gì. Anh giáo d.ụ.c trẻ con kiểu đó đấy !
Bác sĩ bảo gì đáng ngại, chỉ cần đừng để vết thương dính nước.
Lục Trạch Dư đưa hai ba con về nhà. Sau khi xuống xe, chỉ còn và Minh Minh. Trên đường bộ cổng khu nhà, Minh Minh ôm lấy cổ thì thầm: "Con , con là do ba sinh mà. Ba chính là của con, bụng ba vẫn còn vết sẹo sinh con để nữa. đây là bí mật của hai ba con , kể cho khác ạ."
Tôi nghẹn ngào, mặt chỗ khác để giấu giọt nước mắt trực trào.
16.
Vừa đến cửa cầu thang, lưng bỗng tiếng bước chân đuổi theo. Giọng Lục Trạch Dư vang lên: "Thẩm Nham, để quên điện thoại xe !"
Sau khi cảm ơn nữa, bế Minh Minh lên lầu. Những ngày đó, ánh mắt Lục Trạch Dư ngày càng kỳ lạ, khiến mù mịt chẳng hiểu chuyện gì.
Trước giờ tan làm, gọi văn phòng. Tôi cứ ngỡ là việc công, nào ngờ , đột ngột lên tiếng: "Thẩm Nham, cái đêm của bốn năm , đó là , đúng ?"
Hơi thở của nghẹn , não bộ trống rỗng trong tích tắc, cảm giác như đang rơi xuống vực thẳm. Tôi cố nặn một nụ khô khốc: "Lục tổng, đùa gì thế! Tôi bảo mà."