Tổng tài không dám ngủ một mình - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-10-18 16:25:40
Lượt xem: 539

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi một sếp cuồng công việc biến thái, khiến là thư ký cũng thể “điên” cùng , những ngày làm việc từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều dường như là giấc mơ của kiếp .

Tôi thầm khen Hác Hữu Càn mấy trong lòng, vui vẻ vật lộn ở gay bar để tìm kiếm “gu” thích.

chút thất vọng.

Phải là đàn ông ở đây thật sự trai, cơ bắp đằng cảm giác an , còn nhân viên văn phòng ưu tú bên trông cũng tệ.

mà trời đất ơi, tại cứ hễ họ mở miệng là rủ “lên giường” chứ!

Tôi mắt lệ nhòa, đầy luyến tiếc từ chối những mỹ nam đó, dù thì chỉ một mối tình ngọt ngào thôi, chứ đủ hào phóng để dâng hiến cái m.ô.n.g của đến mức đó.

Thất vọng, uống thêm mấy ngụm rượu buồn bã, nỗi buồn tan, mà cơn buồn tiểu kéo đến, đành ôm bụng tìm nhà vệ sinh khắp nơi.

Sau khi “xả nước” và rửa tay định bước , cánh tay đột nhiên ai đó kéo mạnh, men rượu dâng lên khiến vững mà ngã nghiêng, đổ một bộ n.g.ự.c cứng như đá, còn thoang thoảng mùi mồ hôi.

Dạ dày sốc, một dòng axit trào lên cổ họng, dùng hai tay đẩy thoát, nhưng đối phương dường như “lên cơn”, hai cánh tay cứng như thép, khóa chặt lấy .

Mẹ kiếp, giỏi thật đấy!

Tôi thầm chửi mấy câu thô tục trong lòng, nhấc chân định tặng một đòn đánh “yêu”, nhưng kịp hành động thì đàn ông cứng như thép đang ghì chặt nhẹ bẫng bay ngoài, ngã vật xuống gần cửa.

Một trận trời đất cuồng, mặt ấn một bộ n.g.ự.c lạ lẫm khác, giống cái nãy đầy cơ bắp trơn nhẫy, vóc dáng của , còn mang theo một mùi hương thoang thoảng khó tả.

Tôi dùng má dụi đó mấy cái, sướng thật, còn sướng hơn cả dụi chiếc bàn phím yêu quý của nữa, hình đúng là quá, múi nào múi đó!

Đã đến thì tận dụng triệt để, tranh thủ lúc kịp phản ứng, nhanh tay sờ mấy cái, trong lúc đó còn vô tình chạm một cục nhỏ nhô lên, khiến đàn ông cứng đờ trong vài giây.

Sờ đủ , mỉm , ngẩng đầu, dùng đôi mắt say mèm như cận thị một nghìn độ, xem khuôn mặt mê hoặc như hình .

Khoảnh khắc mắt , sững , trong cái đầu mấy thông minh của nhảy một câu: “Trong lòng núi non, trong mắt là sông hồ.”

Ý nghĩ đầu tiên là, đôi mắt thật , tự nhiên mang theo sự bạc bẽo của kẻ ở vị trí cao.

Ý nghĩ thứ hai… mà quen mắt quá, hình như gặp ở ?

Chưa kịp nghĩ nhiều, đồng tử của đột nhiên giãn , kinh hoàng đàn ông mặt, cổ họng run rẩy mấy cái, một dòng nước nóng phun .

Sức rượu địch nổi, ý thức dần mất , giây cuối cùng khi ngủ , thấy một đôi mắt đen như mực, tựa như đá hắc diệu thạch thượng hạng, chỉ là viên hắc diệu thạch liên tục phát ánh mắt lạnh lẽo chứ?

Tôi hù tỉnh giấc, gặp một cơn ác mộng còn đáng sợ hơn động đất cấp mười.

Tôi mơ thấy gay bar, chỉ dùng ánh mắt sắc dục mà nhắm vị Tổng tài lạnh như băng, dính khói lửa nhân gian , mà còn… “oẹ” một cái nôn thẳng ư?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tong-tai-khong-dam-ngu-mot-minh/chuong-2.html.]

May mà là mơ, thở phào một dài giường, thầm mừng rơn.

Chưa kịp thở xong , Hác Hữu Càn đột nhiên xuất hiện trong phòng , mang đến một bát canh giải rượu.

Đợi uống xong, nó liền tỏ vẻ quan tâm hỏi đau đầu , , nó liền bỉ ổi hỏi đêm qua “vui vẻ” .

“Đêm qua? Đêm qua làm ?”

Đêm qua vẫn ngủ trong phòng và gặp một cơn ác mộng đáng sợ ? Chuyện thì liên quan gì đến việc “vui vẻ” ?

Tôi bối rối.

“Đêm qua á, hì hì, một đàn ông trai cảm giác giao đang nhảm đầy miệng cho , tò mò nên mới đến hỏi đó thôi…”

“Ú Ngư tệ nha, hổ là đàn ông chọn trúng ngay từ cái đầu tiên, thế quá làm nở mày nở mặt !”

Ú Ngư, là biệt danh mà thằng Hác Hữu Càn đặt cho , nó lý do đặt tên là vì cá ngừ là loại cá nó thích ăn nhất, còn là bạn nhất của nó.

Còn cái gọi là “chọn trúng ngay từ cái đầu tiên”, chính là trong nhiều bạn học, nó trúng tên ngay lập tức.

Hác Hữu Càn hề hề , vẻ mặt mong đợi, hy vọng gì đó.

Tôi nghẹn họng, những nghi ngờ trong lòng chuyển thành hoảng sợ, nuốt trôi, .

Tôi mặt mày kinh hãi, nó mặt mày hớn hở.

Cổ họng như mắc xương cá, khó khăn mở lời: “Gay… bar?”

Hác Hữu Càn vui vẻ gật đầu: “Tôi tuyệt vời đúng chứ, chỗ như dễ dàng cho khác , chỉ chơi , mới dẫn ‘vui vẻ’ thôi, thế nào, đêm qua vui vẻ ?”

Nó nháy mắt hiệu với , mặt trắng bệch như giấy, lật mắt trắng dã ngất cho .

Trời thương , hóa mơ.

Vậy thì… thật sự sàm sỡ sếp của ?

Trời hại !

Tôi run rẩy giơ đôi bàn tay tội lên, nước mắt lưng tròng, rốt cuộc thì dùng tay nào để làm ô uế sự trong sạch của vị Tổng tài lạnh lùng chứ?

Đáng tiếc là nỗi buồn vui của nhân loại vốn tương thông. Hác Hữu Càn giữa trung trình diễn đôi tay "run như Parkinson", khóe miệng nở một nụ từ mẫu.

"Chẳng lẽ... tối qua hai kịch liệt quá, đến nỗi tay giờ vẫn còn co giật ?"

Tôi đáp nó bằng một nụ như , nó mãn nguyện bỏ .

Loading...