Tổng Tài Hôm Nay Đã Nổi Giận Chưa? - Chương 58

Cập nhật lúc: 2026-04-01 15:56:25
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“... Rất nguy hiểm...”

“... Nồng độ tin tức tố phá ngưỡng 90%, chip thể mất hiệu lực bất cứ lúc nào... Sự phát triển của t.h.a.i nhi... Cậu chịu nổi ...”

“Đừng mạo hiểm...”

“... Kiểm soát ...”

“... Ngũ quan tuyệt đối sẽ biến mất...”

...

Bên tai tiếng chuyện, mơ hồ rõ như cách một lớp sương mù dày đặc, phiêu miểu hư vô. Một lát tiếng động rõ hơn một chút, nhưng giọng vẫn nhẹ, vô cùng vất vả. Bàn tay đặt chăn ai đó nắm nhẹ lấy.

Cảm giác , là Sở Yến Châu.

Đoạn Thời Minh lông mi run rẩy, mở đôi mắt nặng trĩu. Mất một lúc lâu tầm mắt mới chậm rãi định thần .

Ánh mặt trời xuyên qua lớp rèm mỏng dừng ở đầu giường, ánh sáng nhu hòa. Lại là phòng bệnh quen thuộc, mùi vị quen thuộc. Được , viện .

“Thời Minh?”

“Tiểu Bảo?”

Cả nhà đều vây quanh mép giường. Thấy "tiểu tổ tông" hôn mê hai ngày cuối cùng cũng tỉnh, những tiếng gọi đều mang theo sự nhẹ nhõm.

Đoạn Thời Minh thấy Sở Yến Châu bên cạnh, ánh mắt rời khỏi mặt . Anh Alpha trông tiều tụy hẳn , quầng thâm hiện rõ mí mắt, như thể thức trắng nhiều đêm.

Cậu giơ tay chạm gương mặt , nhưng cánh tay nâng lên một chút còn sức lực, rũ xuống. Tay hạ xuống nắm chặt lấy, Sở Yến Châu áp lòng bàn tay lên mặt .

Bốn mắt .

Mắt Sở Yến Châu đỏ hoe vì thiếu ngủ, đáy mắt đầy tơ máu, nhưng ánh tràn ngập sự dịu dàng. Hắn nghiêng đầu, vùi gương mặt lòng bàn tay lạnh của , khẽ cọ xát.

Đoạn Thời Minh ngẩn vài giây, chớp chớp mắt, nhỏ giọng lên tiếng: “Em đói quá.”

“Em ăn gì?” Sở Yến Châu hỏi.

Đoạn Thời Minh rõ: “Hả?”

Sở Yến Châu hỏi nữa: “Muốn ăn gì?”

Đoạn Thời Minh nhíu mày, giọng điệu chút oán trách: “Anh chuyện nhỏ tiếng quá, em chẳng rõ gì cả.”

Dứt lời, khí lâm sự im lặng cứng đờ.

Động tác của Sở Yến Châu khựng , nhưng mặt lộ chút bất thường nào. Hắn nắm lấy tay , vươn về phía , ghé sát tai Đoạn Thời Minh hỏi nữa: “Muốn ăn gì?”

Lần Đoạn Thời Minh rõ: “Ừm... Có ăn cá hồi ? Nếu thì tôm hùm ? Nếu tôm hùm cũng thì ăn bò Wagyu nhé?”

Cậu liệt kê những món ăn với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, rằng giọng của lúc thì quá to, lúc thì quá nhỏ.

Đoạn phụ nhíu mày về phía bác sĩ Hứa.

Lão bác sĩ Hứa lộ vẻ mặt nan giải, bước khỏi phòng bệnh.

Trần trưởng phòng vòng tay ôm lấy vai bạn đời, sợ ông kích động, Sở Yến Châu: “Yến Châu, con trông chừng Tiểu Bảo , chú với ba nó ngoài một lát.”

Sở Yến Châu trả lời khàn khàn: “Vâng.”

Cửa phòng chậm rãi đóng , trong phòng chỉ còn tiếng Đoạn Thời Minh đang lẩm bẩm đếm món ăn.

“Sở Yến Châu?”

Đoạn Thời Minh thấy Sở Yến Châu bên giường lời nào, cảm giác cảm xúc của lắm, liền lắc lắc tay : “Em làm sợ ?”

Sở Yến Châu nắm chặt lấy bàn tay , cúi đầu, hồi lâu mới : “Làm sợ c.h.ế.t.”

Khi bế Đoạn Thời Minh ngất xỉu, tay bịt mũi nhưng m.á.u cách nào cầm . Vùng n.g.ự.c chiếc sơ mi trắng của m.á.u nhuộm thấu. Vừa lên xe, rơi trạng thái sốc, đầy một phút.

Nỗi hoảng sợ khoảnh khắc đó, cả đời cũng quên .

Đoạn Thời Minh ghé đầu gần: “Hả?”

Sở Yến Châu cúi đầu sát gần , nữa: “Thật sự nhét em túi áo, cũng mang theo bên .”

Đoạn Thời Minh: “?” Cậu ngẩn một lúc mới hiểu: “Mà Tiểu Lâm đột nhiên nổi điên thế, lẽ định trả thù em thật ?”

Sở Yến Châu dậy nhấn chuông gọi y tá mang đồ ăn thanh đạm tới: “Em cứ nghỉ ngơi cho , chuyện đang xử lý .”

Đoạn Thời Minh ngẩn . Cậu thấy môi Sở Yến Châu đang cử động nhưng thực sự rõ, liền vươn tay túm lấy vạt áo .

“Sao thế?” Sở Yến Châu nắm lấy bàn tay đang vò vạt áo , lòng mềm nhũn .

“Hình như em rõ lắm.”

Không khí dường như tĩnh lặng trong giây lát.

Yết hầu Sở Yến Châu khẽ chuyển động. Hắn bên giường, tay xoa nhẹ mày mắt của Đoạn Thời Minh, động tác khẽ: “Có lẽ là do ảnh hưởng của nồng độ tin tức tố, qua mấy ngày nữa sẽ hơn thôi, đừng lo lắng.”

“Thế .” Đoạn Thời Minh chấp nhận sự thật khá nhanh: “Thế còn các bảo bảo thì ?”

“Không cả.” Sở Yến Châu bên tai , môi dừng ở vành tai khẽ hôn một cái: “Hai đứa nhỏ định.”

Đoạn Thời Minh hôn đến mức ngứa, co rụt .

Một lát , cửa phòng bệnh gõ nhẹ đẩy . Y tá đẩy xe thức ăn .

Sở Yến Châu nhấn nút điều chỉnh độ cao giường bệnh, đỡ Đoạn Thời Minh dậy: “Như thế chóng mặt ?”

“Hả?”

Sở Yến Châu nữa.

Lần Đoạn Thời Minh thấy : “Không vựng, thoải mái lắm!”

Sở Yến Châu: “.” Hắn giọng tràn đầy sinh khí của , khẽ : “Được .”

Phòng bệnh rộng rãi, nếu cái giường bệnh thì trông chẳng khác gì phòng suite tổng thống dành cho nghỉ dưỡng.

“Chẳng mùi vị gì cả.”

“Cái ngon.”

“Cái cũng ngon.”

“Đều ngon hết.”

Sở Yến Châu đút cho Đoạn Thời Minh thử qua một lượt mười mấy món nhỏ, thấy biểu cảm của kháng cự: “Không món nào ăn ?”

Trừ khi là làm nũng hoặc gặp món thực sự thể ăn, bằng tên nhóc vốn hề kén ăn.

“Không vị gì.” Đoạn Thời Minh bực bội Sở Yến Châu, đẩy cái thìa đang đưa tới : “Tự thử mà xem, chẳng chút mùi vị nào cả, đầu bếp .”

Sở Yến Châu cúi đầu ăn thử miếng cháo đó. Vị mặn nhạt , cũng thơm. Không vị?

Động tác của khựng , về phía Đoạn Thời Minh.

Đoạn Thời Minh vẫn đang càu nhàu, từ việc chê vị đến chê màu sắc cá : “Anh con cá xem, chắc chắn là tươi, thịt cá cứ xám xịt .”

“Tất cả đều là đồ tươi mà.” Sở Yến Châu gắp một ít đưa tới bên miệng : “Không vị cũng ráng ăn một chút, lát nữa bảo mang thêm món khác tới.”

Đoạn Thời Minh bĩu môi: “Được .” Cậu cúi đầu ăn, miệng đầy thức ăn lầm bầm: “Thế em ăn sashimi ?”

“Lát nữa sẽ hỏi bác sĩ Hứa.”

Đoạn Thời Minh lắc đầu: “Thôi bỏ , ông chẳng cho em ăn , lát nữa còn mách lẻo với ba em nữa.”

“Nếu bác sĩ ăn , sẽ lén cho em ăn.” Thấy chịu ăn, Sở Yến Châu mới thấy yên tâm hơn một chút.

Mắt Đoạn Thời Minh sáng lên: “Thật ạ!” Cậu cảm động : “Anh đúng là nhất, chỉ là kiên định về phía em thôi.”

“Em mới là nhất.” Sở Yến Châu : “Đẹp trai, giỏi võ, ăn cơm ngon, còn thông minh nữa.”

Tên nhóc ham chơi nhưng cũng phát tín hiệu cầu cứu kịp thời, nếu thì hậu quả của mũi t.h.u.ố.c dẫn tính và căn phòng đầy tin tức tố Alpha đó thật dám tưởng tượng.

Đột nhiên khen, Đoạn Thời Minh giấu vẻ đắc ý mặt: “Hì hì, cũng đến mức thế ạ.”

Cậu cũng thấy ngại, bèn kiếm việc gì đó làm để giảm bớt sự phấn khích, tay chạm màn hình thông minh bên giường, mở tivi tường .

Kênh tin tức đang phát sóng, MC robot đang các điểm tin chính trong ngày. Đoạn Thời Minh rõ âm thanh, liền chỉnh âm lượng lên cao.

“Liên minh chính phủ phối hợp với bộ phận giám sát kỷ luật công bố thông báo: Do thiếu trách nhiệm trong quản lý an ninh, lơ là chức trách và nghi ngờ các sai phạm khác trong vụ tấn công diễn đàn xuyên khu vực, Châu trưởng đương nhiệm Quý Hoài Xuyên chính thức đình chỉ chức vụ để tiếp nhận điều tra diện. Theo nguồn tin cận, khi đình chỉ, vị Châu trưởng nhiều quần chúng và nhân viên nội bộ phản ánh về hành vi lạm dụng quyền lực, trục lợi cá nhân...”

Đoạn Thời Minh: “?” Cậu nghi hoặc Sở Yến Châu: “ 'Người cũ' của làm thế?”

Sở Yến Châu tỏ vẻ kháng cự cực độ: “Người cũ gì chứ, cũ nào cả.” Hắn trầm mặt : “Hắn ngàn vạn nên đụng đến tâm tư với em.”

Vốn dĩ định giữ cho chút mặt mũi, nhưng thực sự là nhịn nổi. Nếu Đoạn Thời Minh tỉnh, nếu Trần trưởng phòng ngăn cản, thể ngay cổng phủ Châu trưởng mà rải ảnh chụp .

Trong tay đủ bằng chứng để khiến Quý Hoài Xuyên bại danh liệt.

Đoạn Thời Minh rõ, rướn tới mặt Sở Yến Châu: “Hả?”

Sở Yến Châu: “...” Hắn ghé sát : “Hắn lợi dụng Tiểu Lâm dùng tài khoản hệ thống của để nhắn tin cho em, định tiêm t.h.u.ố.c dẫn tính cho em.”

Đoạn Thời Minh sực nhớ : “Em bảo mà, giọng điệu đó lạ lắm, chẳng bao giờ gọi em là Đoạn ngắn cả. Mà tiêm t.h.u.ố.c dẫn tính cho em làm gì?”

Nhắc đến chuyện , mặt Sở Yến Châu đen sầm : “Hắn là của Quý Hoài Xuyên, dùng t.h.u.ố.c dẫn tính để biến em thành Alpha. Quý Hoài Xuyên sinh một đứa con của em.”

Đoạn Thời Minh: “...?” [Thật quá quắt.] “Hắn bệnh ?”

Sở Yến Châu mở nắp bát canh, múc một thìa đưa tới bên miệng : “Mấy chuyện đó quan trọng, em lo dưỡng thể cho , nồng độ tin tức tố quá cao sẽ làm em khó chịu.”

“Được .” Đoạn Thời Minh bĩu môi húp thìa canh, chép chép miệng: “Chẳng vị gì hết.”

“Nồng độ tin tức tố quá cao ảnh hưởng đến ngũ quan của em, thời gian đều tiêm m.á.u tin tức tố.”

Đoạn Thời Minh giật : “Thế chẳng rút tin tức tố của ?! Đau c.h.ế.t !”

Sở Yến Châu: “So với nỗi khổ của em thì chút đau đớn của thấm thía gì. Em ở đây cũng chẳng dễ chịu gì, tình nguyện chịu cùng em. Bác sĩ Hứa , đợi tin tức tố của em định mới thể tháo chip, hai tháng tới quan trọng.”

“Thế em cứ ở đây suốt ?” Đoạn Thời Minh xị mặt xuống: “ em ở bệnh viện.”

“Trang thiết của bệnh viện Ngân Hà đầy đủ hơn, việc quan sát sẽ hơn cho em. Nếu tuần tình hình định thì thể về Giang Thiên Nhất Túc.” Sở Yến Châu đặt thìa xuống, xoa đầu : “Em ngoan ngoãn lời , nồng độ giảm xuống là xuất viện, lúc đó sẽ đón Cullinan tới chơi với em.”

“Cả tuần ở đây ạ?” Đoạn Thời Minh hỏi: “Hôm nay là thứ ba ?”

“Thứ năm .” Sở Yến Châu .

Đoạn Thời Minh trợn tròn mắt: “Á, em ngủ tận hai ngày á?”

Sở Yến Châu ‘ừm’ một tiếng: “Anh đợi em 48 tiếng đồng hồ đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tong-tai-hom-nay-da-noi-gian-chua/chuong-58.html.]

Đoạn Thời Minh lập tức thấy xót xa. Cậu quầng thâm mắt Sở Yến Châu: “Mệt lắm ?”

“Em tỉnh hết mệt ngay.”

“Thế lát nữa em ôm ngủ một lát nhé?” Đoạn Thời Minh đề nghị.

Sở Yến Châu bật : “Cái giường đủ ? Anh sợ làm em chật chội.”

“Ôi dào , chen chúc một tí cho ấm áp mà.”

Sở Yến Châu cưỡng sự cám dỗ, khi y tá dọn dẹp xong bữa trưa, liền trèo lên giường, vòng tay ôm lấy Đoạn Thời Minh. Hắn cẩn thận chừa trống ở vùng bụng để đụng , khi chỉnh tư thế thỏa mới vùi đầu cổ .

Khoảnh khắc tâm hồn mới thực sự an ủi, mới thấy trọn vẹn.

“Ngủ , ngủ , đến lượt em dỗ .”

Bên tai vang lên giọng trong trẻo của Đoạn Thời Minh, gần như ngay lập tức Sở Yến Châu chìm giấc ngủ sâu.

Cửa phòng bệnh lúc đẩy . Đoạn Thời Minh thấy là các ba, liền đưa ngón trỏ lên môi hiệu giữ im lặng, chỉ chỉ Sở Yến Châu đang cạnh.

Đoạn phụ gật đầu. Trần trưởng phòng nhẹ nhàng khép cửa .

Đoạn phụ đến bên giường, khẽ : “Có xuống dạo một chút con? Nằm hai ngày , vận động tí chứ.”

Đoạn Thời Minh gật đầu. Hai ba lúc mới cẩn thận đỡ dậy khỏi giường.

Sợ làm Sở Yến Châu thức giấc, Đoạn Thời Minh cử động chậm rãi và cẩn thận, nhưng khi xuống đất vẫn cảm thấy một trận choáng váng, tai ù , yên một hồi lâu mới tỉnh táo .

“Có xuống con?” Đoạn phụ ôm lấy Đoạn Thời Minh, lòng bàn tay xót xa xoa mặt con trai.

“Không ạ, chắc là do lâu thôi.” Đoạn Thời Minh dần bình phục, theo bản năng sang Sở Yến Châu giường: “Anh hai ngày ngủ ạ?”

Trần trưởng phòng cùng bạn đời đỡ xuống sofa bên cạnh: “ thế, khuyên thế nào cũng chịu ngủ. Bác sĩ Hứa con chắc chắn sẽ tỉnh nhưng nó tin, cứ lỳ bên mép giường, ăn cũng trôi. Sau đó rút m.á.u tin tức tố mới ép nó ăn một chút.”

“Cái tính của thằng nhóc cũng gớm thật, là Quý Hoài Xuyên phái tới đụng đến con, nó tung hết bằng chứng trong tay , chỉ thiếu nước chạy tới cổng chính phủ căng biểu ngữ thôi.”

“Quý Hoài Xuyên là một kẻ cực đoan và thủ đoạn, nếu chẳng vị trí đó khi còn trẻ như . Sau khi tra, trực tiếp khui hết chuyện của nhà họ Quý , cả nhà họ Quý cũng điều tra, liên đới đến nhiều .”

Đoạn phụ Đoạn Thời Minh: “Hắn vẫn luôn điều tra con, thực chất là lợi dụng con để thoát khỏi nhà họ Quý.”

Trần trưởng phòng hừ lạnh một tiếng: “Biết con là ai thì chỉ còn cách đ.á.n.h liều một phen thôi.”

Đoạn Thời Minh: “Mọi chuyện nhỏ tiếng quá, em rõ.”

Đoạn phụ nắm tay : “Là do nồng độ tin tức tố quá cao ảnh hưởng đến con đấy, đợi nồng độ giảm xuống sẽ hơn nhiều. Mấy ngày nay nghỉ ngơi cho , làm nữa.”

Trần trưởng phòng thở dài: “Con trai , con chỉ thể yên mà hưởng thụ thôi ? Cái hình của con thực sự chịu nổi sự giày vò nữa . Những ngày tháng còn hãy cứ tận hưởng , ba con nỗ lực như là để con sống nhàn hạ, còn nỗ lực cứ để cho hai đứa nhỏ trong bụng lo.”

“Em ạ.”

“Còn một chuyện nữa.” Đoạn phụ xoa đầu : “Có Yến Châu bên cạnh con, bác sĩ Hứa chip vẫn tháo . Nếu , khả năng tiếp nhận tin tức tố bên ngoài của chip quá mạnh sẽ tạo gánh nặng cho con. phẫu thuật rủi ro, và một rủi ro chúng cho Yến Châu .”

Đoạn Thời Minh ba: “Rủi ro gì ạ?”

“Nếu trong lúc phẫu thuật mà ảnh hưởng đến đứa trẻ, chúng nhất định sẽ bảo vệ con, chứ đứa trẻ.” Trần trưởng phòng quỳ gối mặt Đoạn Thời Minh, thần sắc nghiêm túc: “Bởi vì m.a.n.g t.h.a.i là con, quyền quyết định ở con. Yến Châu tuy là bạn đời nhưng nó tôn trọng ý kiến của con, nó chỉ quyền mà thôi.”

Đoạn Thời Minh cúi đầu bụng . Hồi lâu , : “Vâng, em hiểu .”

...

Bóng đêm tràn phòng, ánh đèn dịu nhẹ.

Sở Yến Châu mở mắt, theo bản năng đưa tay sờ bên cạnh nhưng chỉ thấy một sự lạnh lẽo, vẻ như bên cạnh rời từ lâu. Trong lòng hoảng hốt, nhưng ngước mắt lên thấy bóng dáng quen thuộc ghế sofa phía đối diện.

Đoạn Thời Minh đó, cúi đầu, tay cầm bút đang gì đó giấy. Bộ quần áo bệnh nhân rộng thùng thình làm trông thật gầy gò. Vẻ mặt nghiêm túc rũ mắt, đường nét nghiêng mặt sạch sẽ, nhu hòa, chẳng thấy chút dáng vẻ ồn ào ngày thường, yên tĩnh đến rung động lòng .

Sở Yến Châu lên tiếng, chỉ lặng lẽ .

Nếu là bình thường, tên nhóc sẽ dễ dàng nhận ánh mắt của , nhưng lẽ do nồng độ tin tức tố ảnh hưởng, các giác quan của bắt đầu trở nên trì trệ, ngay cả tiếng động và ánh của cũng cảm nhận .

“Bảo bối.”

“Thời Minh?”

Đoạn Thời Minh thấy. Cậu đang mải mê vật lộn với nét chữ "gà bới" của . Chẳng thư suốt cả buổi chiều mà mắt hoa , rõ, tự làm phát bực.

Ngay khi đang định đập bàn cáu kỉnh, một bàn tay từ bên cạnh vươn tới, nắm lấy cổ tay .

“Sao nổi giận thế ?”

Teela - Đam Mỹ Daily

Đoạn Thời Minh lập tức bàn, dùng tay che tập vở , đầu Sở Yến Châu: “Anh tỉnh lúc nào mà chẳng tiếng động gì thế, làm em hết hồn.”

Sở Yến Châu một lúc mới : “Đang làm gì đấy?”

“Không cho .” Đoạn Thời Minh khép vở dậy vươn vai. Giây tiếp theo kéo lòng, hai tay chống lên n.g.ự.c Sở Yến Châu, ngước mắt : “Gì thế ạ?”

“Anh mơ một giấc mơ.” Sở Yến Châu cúi đầu, trán chạm trán với , giọng khàn khàn: “Mơ thấy em sinh hai tiểu công chúa, vô cùng xinh , đáng yêu, giống em.”

Đoạn Thời Minh ngẩng đầu lên: “Sinh con gái , quá, nhà đang thiếu con gái mà. Toàn là gen nam hà, trong phòng bao nhiêu váy công chúa mà ai mặc kìa.”

“Tin tức tố của em nhạt .” Sở Yến Châu .

“Thế ạ?” Đoạn Thời Minh rúc mũi vai Sở Yến Châu, hít một thật sâu: “Anh cũng chẳng mùi vị gì.” Cậu đột nhiên bật : “Mà cũng chẳng cả.”

Sở Yến Châu dùng má cọ nhẹ mũi , động tác khẽ, mang theo sự lưu luyến sâu đậm: “Ừm, cả.”

Alpha và Beta vốn dĩ định sẵn là thể đ.á.n.h dấu, dù t.h.u.ố.c dẫn tính thì đó cũng chỉ là một biện pháp an ủi. Tình cảm dành cho Đoạn Thời Minh thiên về sự rung động sinh lý, giới tính thể ngăn cản sự yêu thích .

“Chúng đúng là trời sinh một cặp.” Đoạn Thời Minh nâng mặt Sở Yến Châu lên, lắc lắc đầu , mỉm : “Anh là Alpha duy nhất mà em thể ngửi thấy tin tức tố, là 'cọng rơm cứu mạng' của em đấy.”

Mấy chuyện tranh quyền đoạt lợi vòng vo tuy hiểu, nhưng Sở Yến Châu tận lực . Có những chuyện thể một tay che trời, những nguy hiểm thể nhận ngay tức khắc. Anh Alpha bảo vệ nhiều , nào cũng "miệng cứng lòng mềm".

Từ khi cơn đau do chip bộc phát mặt Sở Yến Châu, mỗi khi khỏe đều xuất hiện kịp thời. Những yêu cầu vô lý của cũng đều đáp ứng hết, quần áo là quần áo, ôm là ôm, ngủ cùng là ngủ cùng. Rồi đó còn ngừng rút m.á.u tin tức tố cho , dù cái giá trả là mất khả năng đ.á.n.h dấu cũng nề hà.

Có vị sếp nào làm đến mức ? Sự thấu hiểu đôi khi chỉ là chuyện trong khoảnh khắc. Giống như việc Sở Yến Châu hết đến khác thử lòng xem thích , dám thử nữa. Giờ đến lượt tiến tới một bước để đạt sự đồng thuận.

Cậu thích Sở Yến Châu, cũng chỉ là chuyện trong chớp mắt.

Hai chóp mũi chạm , thở quấn quýt. Giọng mang theo ấm rơi môi đối phương, âm thanh nhẹ, mỗi câu đều như lời thì thầm bên tai.

“Để 'cọng rơm cứu mạng' của em khô héo, em sẽ nỗ lực sống tiếp.”

Sở Yến Châu vòng tay ôm chặt lấy , dùng lực nhưng sợ làm trong lòng thương, chỉ đành cúi đầu: “Được.”

“Hình như em với là em thích nhỉ?”

Sở Yến Châu ngẩn . Ánh đèn phòng bệnh thực sự sáng.

“Em thích .”

“Em yêu ~”

Trong mắt Đoạn Thời Minh vẫn tràn ngập ý . Tay vuốt ve gương mặt ngay sát tầm mắt, động tác nhẹ nhưng phần lạ lẫm. Sở Yến Châu cúi đầu để vuốt ve mặt , ánh mắt đầy vẻ nuông chiều, thậm chí còn nghiêng đầu cọ đầu ngón tay , thấp giọng hỏi: “Đang sờ cái gì thế?”

xong, bỗng khựng .

Đoạn Thời Minh , tay vẫn đang sờ soạn mặt , ánh mắt trông thì như đang nhưng tầm mắt lệch , dừng ở vị trí bên cạnh gò má .

Sở Yến Châu muộn màng nhận , cứng đờ vươn tay , nhưng đối phương dường như cảm nhận , giống như thấy gì cả.

“Giờ em mới mũi cao thật đấy, hai nhóc con giống mới .”

“Giống em cũng , em thế thì con sinh chắc chắn cũng thôi.”

Đoạn Thời Minh vẫn đang tự một . Trước mắt như bao phủ bởi một lớp sương mù xám xịt, rõ biểu cảm của Yến Châu, cũng chẳng rõ âm thanh nữa. thể cảm nhận rõ ràng những cảm xúc đang lan tỏa trong gian, thứ cảm xúc lặng lẽ đó khiến thấy lo lắng.

Cậu đây chỉ là tạm thời, vì đây cũng từng trải qua như . Sở Yến Châu thì , chắc chắn sẽ sợ hãi lắm.

Cậu vươn tay ôm lấy Sở Yến Châu, áp đầu n.g.ự.c , nỗ lực nhịp tim của . Thính giác mỏng manh, mắt xám xịt, thế giới bỗng trở nên vô cùng yên tĩnh: “Sở Yến Châu.”

Sở Yến Châu ôm chặt lấy , ‘ừm’ một tiếng, sợ thấy nên gật gật đầu hiệu đang đây.

“Chiều nay em nhiều thứ, chủ yếu là sợ chờ em sẽ thấy nhàm chán. Vì thời gian tới lẽ em thể trò chuyện với , thế nên mỗi ngày hãy xem một trang nhé, trong đó đều là câu trả lời của em đấy.”

“Nhớ kỹ nhé, mỗi ngày chỉ xem một trang thôi.”

“Nếu xem lén là em giận đấy.”

“Đợi em khỏe coi chừng em đ.á.n.h nha!”

Nói xong, thế giới đột nhiên trở nên tĩnh lặng. Đoạn Thời Minh hít sâu một , vùi đầu vai Sở Yến Châu, khẽ : “Sở Yến Châu, hình như em thấy nữa .”

Hốc mắt Sở Yến Châu đột nhiên đỏ hoe.

đừng sợ nhé, em sẽ thôi.” Đoạn Thời Minh nâng tay lên, chậm rãi sờ lên mặt Sở Yến Châu, đầu ngón tay dò tìm kiếm phía , sờ đến hốc mắt của , chạm khóe mắt đang ướt đẫm: “Không đấy, ?”

...

Ngày hôm , kết quả kiểm tra .

Do nồng độ tin tức tố quá cao, Đoạn Thời Minh tạm thời mất ngũ quan: rõ, thấy, ngửi thấy, nếm vị, thậm chí ngay cả xúc giác cũng trở nên trì trệ.

“Đây là di chứng khi chip quá tải tin tức tố hoặc mất kiểm soát, liên quan đến năng lực thiên bẩm của từng . Ví dụ trí nhớ siêu phàm khi nồng độ tin tức tố chạm ngưỡng nguy hiểm sẽ xuất hiện tình trạng mất trí nhớ.”

“Một năm cũng từng gặp tình trạng như . Thiên phú của là ngũ quan tuyệt đối, nên di chứng sẽ nghiêm trọng hơn, đợi nồng độ tin tức tố giảm hẳn xuống mới thể khôi phục.”

“Theo tình hình hiện tại, ít nhất cần một tháng để điều chỉnh tin tức tố, giống như quy trình đây của Thiếu gia , để thích nghi với tin tức tố của .”

“Tiếp theo là đợi t.h.a.i nhi phát d.ụ.c định. Bỏ qua chuyện đứa trẻ, bản cũng sẽ gặp nguy hiểm.”

“Thời gian việc dưỡng thể là quan trọng nhất.”

Vì thế, mỗi ngày Sở Yến Châu đều ở bên cạnh. Khi thời tiết , sẽ bế Đoạn Thời Minh lên xe lăn, đẩy ngoài sưởi nắng.

Dưới những tán cây đại thụ, ánh nắng xuyên qua kẽ lá, bao phủ lấy hai bằng những đốm sáng nhu hòa.

Đoạn Thời Minh xe lăn, ngẩng đầu, nhắm mắt , lặng lẽ đón nhận ánh mặt trời. Làn da cảm nhận ấm — đây là cảm giác duy nhất giúp phân biệt ngày và đêm. Cậu mặc một chiếc áo len màu xanh nhạt, làm tôn lên làn da trắng ngần, sạch sẽ và rạng rỡ.

thấy, rõ, nhưng hề chút vẻ u sầu nào, mày mắt nhu hòa, cả như ánh nắng bao bọc. Trong phút chốc, chẳng là ánh mặt trời sáng hơn chính đang tỏa sáng hơn nữa.

Sở Yến Châu bên cạnh, mở trang thứ hai của cuốn sổ tay . Những nét chữ "gà bới" xiêu xiêu vẹo vẹo một nữa chạm trái tim .

【Ngày thứ 2: Em đoán chắc chắn bây giờ đang ngay bên cạnh em!】

Hắn cúi đầu , tay lật trang thứ nhất. Trang mà mở hôm qua khi xong chẩn đoán của bác sĩ.

【Ngày thứ 1: Không đấy, ?】

Sở Yến Châu vẫn giữ tư thế lật trang đó, hề cử động. Cổ áo sơ mi nơi cằm tì xuống thấm ướt một mảng nhỏ bởi những giọt nước ấm nóng.

Ngày hôm nay, chắc là chứ?

Đồ nhóc đáng ghét .

Loading...