13
Trần Mân nhướng mày, ánh mắt đầy vẻ lạnh lùng: "Ồ? Tôi cứ tưởng là trai thẳng chứ."
Tôi sợ ở lâu sẽ lộ, liền nắm chặt lấy tay Bạch Vân Phi kéo : "Đừng chấp bọn họ, thôi, tan làm ."
Nói đoạn, sang Trần Mân: "Nhớ thanh toán hóa đơn đấy nhé, Trần thiếu gia."
Sau đó, kéo Bạch Vân Phi chạy biến ngoài. Ai dè đến cửa đụng một đàn ông khác.
Người đó ngẩng đầu lên, tim suýt thì ngừng đập, là Đàm Các, em chí cốt nhất của Bạch Vân Phi.
Cha mạ ơi, hôm nay là cái ngày xúi quẩy gì thế ? Sao đám thiếu gia cứ rủ kéo đến cái quán bar nhỏ xíu thế? Xong , thì giấu nổi nữa đây?
Bây giờ chạy còn kịp ?
Trong lúc đang tính toán đường chạy trốn thì thấy Đàm Các chỉ Bạch Vân Phi, vẻ mặt kinh ngạc: "Cậu... ..."
shgt
Anh "" hai tiếng, cái tay đang nắm chặt lấy tay Bạch Vân Phi, nghĩ đến cái gì mà bỗng nhiên đổi giọng:
"Cái đó, xin nhé, trông giống một bạn của quá, nhận nhầm ."
Nói xong, thẳng trong quán bar.
Tôi: "???"
Huynh , nhầm thật thế? Thế mà cũng nhận ?
Tôi xoay , áp hai tay mặt Bạch Vân Phi quan sát kỹ. là đen ít, cũng rắn rỏi hơn, tóc cắt ngắn ngủn, quần áo thì... bẩn cũ... Thay đổi thực sự quá lớn.
Chẳng lẽ thực sự nhận ? Thôi kệ , trời phật phù hộ.
Tôi nắm tay Bạch Vân Phi đang ngơ ngác kéo biến khỏi quán bar thật nhanh.
14
Về đến nhà, mới thực sự thở phào nhẹ nhõm: "Cởi áo !"
Hắn một cái, hai lời liền cởi phăng áo ngoài, lộ hình săn chắc. Tôi kìm mà nuốt nước miếng một cái, ơi, dáng đúng là cực phẩm.
"Quay lưng !"
Hắn lời , vùng bả vai đỏ ửng một mảng lớn, bắt đầu tím tái . Tim chợt thắt , mắt cay, n.g.ự.c cũng nghẹn ngào khó chịu: "Ngồi xuống, lấy thuốc."
Hắn giọng , định đầu thì quát khẽ: "Không cử động!"
Tôi lấy rượu t.h.u.ố.c , đổ lòng bàn tay, dùng lực xoa bóp lên vết thương cho . Hắn kêu nửa lời, mặc cho xoa bóp. Xoa một hồi, tầm mắt bắt đầu nhòe .
Tôi làm nữa, rõ ràng lúc hận thể thuê đập cho một trận, mà giờ thấy thương, lòng đau thắt , cứ như cái gạt tàn đó ném trúng n.g.ự.c .
Cuối cùng, kìm , từ phía ôm lấy : "Đồ ngốc... Tôi đối xử với tệ như thế, đỡ cho làm gì?"
Anh rõ ràng đ.á.n.h giỏi thế, căn bản sẽ thương mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tong-tai-bien-thai-choi-he-thuan-ai/6.html.]
Hắn nắm lấy tay , xoay , dùng đầu ngón tay vụng về lau nước mắt cho : "Không đau , thật đấy. Ai bảo em tính chứ, em chỉ là miệng lưỡi hung dữ thôi, chứ lòng mềm mỏng lắm."
Nhìn khuôn mặt đen nhẻm nhưng vẫn điển trai của , một sự chua xót lan tỏa trong lồng n.g.ự.c . Thấy càng dữ, luống cuống ôm lòng: "Anh sai bảo bối, em đừng nữa. Em làm đau lòng lắm."
Tôi kệ , đau lòng cái gì chứ? là cái đồ nam yêu tinh làm khổ mà.
Tôi nhịn nữa, ngẩng đầu lên hôn nhẹ môi một cái.
Hắn đờ . Tôi buồn bực : "Chẳng l.i.ế.m ? Cho l.i.ế.m đấy!"
Bấy giờ mới hiểu , đôi mắt sáng bừng lên một cách kinh , giữ chặt gáy nụ hôn sâu nồng nàn ập tới.
15
Một tiếng hối hận .
"Bạch Vân Phi! Đồ biến thái! Dừng... dừng mau!"
"Tôi đủ ! Đủ ! Nghe thấy hả!"
Hắn chẳng hề dừng , ngẩng đầu dùng miệng chặn lời phản kháng của .
Ngày hôm tỉnh dậy là hai giờ chiều. Khi đang xoa cái eo sắp rã rời dậy thì Bạch Vân Phi vặn đẩy cửa bước .
"Bảo bối tỉnh ? Có đói ? Anh nấu cơm ngay đây."
Tôi thầm c.h.ử.i rủa trong lòng: Thật công bằng! Tại bỏ sức thì sống hổ sổng long, còn hưởng thụ bò nổi thế ?
Nấu cơm xong, ăn vội vài miếng: "Bảo bối, chiều nay công trường bận lắm, lát nữa qua đó ngay. Hôm nay em xin nghỉ đừng làm nữa, tối gọi đồ ăn cho em nhé."
Tôi ngoan ngoãn đáp: "Ồ, dạo bận thế ?"
Dạo về càng ngày càng muộn, lúc nào cũng đầy bụi bặm.
Hắn : "Ừm, công trình sắp thiện , đều tăng ca cho kịp tiến độ."
Hóa là . Hắn rửa bát xong chuẩn ngoài: "Ở nhà nghỉ ngơi cho , chuyện gì thì gọi điện cho ." Tôi gật đầu.
khi , trằn trọc mãi ngủ , lẽ do ban ngày ngủ nhiều quá. Nghĩ ngợi một lát, quần áo, quyết định đến công trường xem . Trừ đầu tiên tìm việc cho , đó bao giờ đến đó nữa.
Đến công trường, quanh một vòng thấy Bạch Vân Phi . Công nhân tới lui, tò mò . Một bụng ngang qua hỏi: "Cậu em tìm ai thế?"
"Tôi tìm Bạch Vân Phi."
Người hì hì, chỉ tay lên phía : "Tìm tiểu Bạch ? Kìa, đang ở kìa!"
Tôi ngẩng đầu, nheo mắt lên. Ở rìa lớp kính vách ngoại thất cao hàng trăm mét, một bóng mặc áo trắng đang thắt dây an , đang làm việc cái nắng gắt.
Giọng của bên cạnh vang lên: "Tiểu Bạch đúng là liều mạng thật đấy! Thanh niên bây giờ chịu khổ thế hiếm lắm. Nghe công việc dán kính cao lương ngày cao, chẳng chẳng rằng nhận luôn việc ..."
Phía đó gì lọt tai nữa. Trái tim như một bàn tay vô hình siết chặt, từng cơn đau nhói ập đến.
Hóa bộ quần áo một vạn tám là kiếm tiền như thế mà . Tôi đợi nữa, lẳng lặng về nhà.