Tôi Thành Đôi Với Kẻ Thù Sau Khi Bị Mất Trí Nhớ - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-11 12:12:25
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Như càng khiến dò xét /ên cuồ/ng hơn.

 

Tôi bắt đầu giúp việc trong bếp.

 

Khi đổ thìa muối thứ hai trong nồi, nắm lấy tay :

 

“Lần làm mặn ch*t , ch*t theo ?”

 

Thừa dịp chú ý, Lục Tụng An bế lên.

 

Phòng bếp lớn, quầy bar nhỏ bên cạnh vẫn còn trống nên đặt lên quầy bar.

 

Tay vuốt ve thắt lưng , giọng nỉ non, nóng thở phả cổ : “Cục cưng, còn quấy rối nữa thì sẽ làm ở đây thật đấy.”

Trong nháy mắt, thở của rối lo/ạn, mặt đỏ như lửa đ/ốt.

 

Hắn… đang ?

Cuối cùng vẫn ăn bữa cơm .

 

mới đặt đũa xuống, kéo đến phòng ngủ.

 

“Ăn no , tính sổ thôi!"

 

“Đến đây chuyện của chúng , nên làm gì đây?”

 

Hắn ép sát từng bước một, chặn cửa.

 

Tôi chấp nhận yếu thế, hề sợ hãi mà : “Làm ? Cậu đ/á/nh m/ắng ?"

 

“Hay là, còn hình ph/ạt nào khác?”

 

Tôi ôm lấy cổ , bên tai , nhẹ nhàng gọi , môi vô tình cố ý đụng chạm.

 

Tôi cảm nhận rõ ràng sự cứng đờ của Lục Tụng An và ánh mắt mất tự nhiên của .

 

Hắn đầu , trốn khỏi tầm mắt của .

 

Sao thể bỏ qua cho dễ dàng như .

 

Tôi nắm cằm , ép đầu : “Sao chuyện thế, ?

 

“Tai đỏ thật đó ~ Trước lúc hôn em, cũng đỏ như .”

 

“Là bởi vì, thích em gọi ?”

 

Lục Tụng An x/ấu hổ vùi đầu cổ , giống như .

 

Giọng buồn bã, chút tủi : “Ừ, thích.”

 

Một lời thích bất ngờ khiến cho m/ù quá/ng.

 

Hắn tiếp tục lải nhải: “Rõ ràng là lừa gạt , ấm ức? Tôi còn ấm ức !”

 

Tôi chen : “Tôi ấm ức ?

 

“Không hề!”

 

Hắn xoa đầu như đang an ủi một con mèo nhỏ xù lông : “Được , , sai , bảo bối Tầm Tầm.”

 

Tôi kéo cổ , c.ắ.n một cái cho hả gi/ận: “Lục Tụng An, thích !”

 

“Tôi thích .”

“Lục Tụng An, yêu !”

 

“Tôi yêu , Giang Tầm!”

 

Nhìn xem, vẫn đổi, đồng ý với , cho dù khôi phục trí nhớ, vẫn yêu như cũ.

 

Cho dù là một kẻ x/ấu thừa nước đục thả câu.

 

[Ngoại truyện - Góc của Lục Tụng An]

 

Tôi mất trí nhớ một vụ t/ai n/ạn giao thông.

 

Khi tỉnh , tất cả xung quanh đều xa lạ.

 

Tôi lo lắng trút hết cảm xúc, cho đến khi Giang Tầm xuất hiện.

 

Lần đầu tiên thấy , tên là Giang Tầm.

 

Mặc dù nhớ rõ, nhưng cảm giác gần gũi với .

 

Quả nhiên, sai!

 

Cậu rằng là bạn trai !

 

Bạn trai?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/toi-thanh-doi-voi-ke-thu-sau-khi-bi-mat-tri-nho/chuong-7.html.]

Tôi thích con trai ?

 

Tôi sợ hãi, nhưng cũng nhanh chóng chấp nhận.

 

Bởi vì, Giang Tầm vẻ ngoài hợp gu .

 

Da thịt trắng nõn, mắt hạnh xinh , khi lên, khóe miệng lộ hai chiếc răng hổ.

 

Cậu yêu của mới là lạ.

 

Sau khi ở chung với , càng thích .

 

Cậu đáng yêu, lúc hôn thì sẽ đỏ mặt.

 

mà, lẽ cho đủ cảm giác an .

 

Cậu thường ôm , đột nhiên hỏi , luôn yêu , thích ?

 

Ngốc thật, đương nhiên là .

 

Tôi yêu .

 

mà, luôn biến cố xảy .

 

Tôi lấy trí nhớ.

 

Trên sân bóng rổ, những ký ức đ/ứt quãng chợt hiện lên.

 

Cậu gấp gáp đỡ , nhưng khi gọi tên , tại dừng .

 

Tôi đưa đến bệ/nh viện kiểm tra, tới thăm .

 

Cậu đến với .

 

Rõ ràng là lừa .

 

Khi còn nhỏ cũng , khi lên cấp ba rõ ràng chúng là bạn nhất của , nhưng đột nhiên giữ cách với , bắt đầu gh/ét .

 

Tôi tức gi/ận, tới lui, chúng trở thành kẻ th/ù nhiều năm.

 

Bây giờ mới hiểu, đây thích !

 

Không đúng, vẫn luôn thích !

 

Tôi lấy câu trả lời khẳng định, trong lòng còn tha thứ cho việc lừa dối .

 

Trước khi về nhà, còn m/ua bánh ngọt nhỏ cho .

 

Cậu chân trần chạy từ phòng ngủ, sợ hãi .

Càng về , càng /ên cuồ/ng dò xét , đang thăm dò thử xem tức gi/ận .

 

Khi bắt gặp ánh mắt thận trọng của , , thất thủ .

 

Tôi yêu Giang Tầm.

 

Đời , chỉ thích mỗi thôi.

 

[HOÀN TOÀN VĂN]

GIỚI THIỆU TRUYỆN

Văn án

Vừa mở mắt dậy, phát hiện xuyên đến mười năm .

Bên cạnh là kẻ th/ù đội trời chung, cởi tr/ần cạnh.

Chưa kịp phản ứng, vòng tay ôm lấy eo , ngậm môi lầm bầm :

"Vợ , còn sớm mà, ngủ thêm chút nữa ."

Tôi: "!!!"

C/ứu với, chuyện gì thế ?!

Tôi là đàn ông cơ mà, ai là vợ chứ?!

Tên truyện: 

Mười năm , và kẻ thù đội trời chung ở bên

Chương 1

Chỉ một giây còn đang đ/á/nh với kẻ th/ù đội trời chung Bùi Hằng, giây tiếp theo thấy hoa mắt chóng mặt, bỗng nhiên xuất hiện giường trong tình trạng tr/ần tru/ồng.

điều quan trọng bằng việc chiếc giường chỉ , còn một đàn ông khác cũng mảnh vải che !

Đồng t.ử co rúm , cảm nhận bàn tay đàn ông đang siết ch/ặt eo , nắm đ/ấm siết ch/ặt.

Người đàn ông phía rên khẽ, kéo eo lùi lòng, cúi đầu c.ắ.n nhẹ môi lẩm bẩm: "Vợ ơi, còn sớm, ngủ thêm chút ."

"!!!"

Giọng của bất ngờ đến lạ, lẽ do buổi sớm mai nên còn pha chút khàn đục.

cái giọng ch*t ti/ệt quen quá?

Tôi vùng vẫy thoát khỏi vòng tay , kỹ một cái, tối sầm mắt chỉ ngất ngay lập tức.

Trời ơi! Người đàn ông tr/ần tru/ồng kẻ th/ù Bùi Hằng của thì còn là ai!

Dù khuôn mặt trưởng thành hơn nhiều, vẫn dễ dàng nhận Bùi Hằng - kẻ th/ù đội trời chung dù hóa tro cũng nhận !

Nghiến răng nghiến lợi, Bùi Hằng nhớ cảm giác nắm đ/ấm của đ/ập mặt ngoài hành lang, cơn gi/ận bốc lên ngùn ngụt, gi/ật phăng chăn đ/ấm thẳng mặt .

"Bùi Hằng, dậy ngay!"

Bị đ/á/nh bất ngờ, đàn ông mở mắt tỉnh giấc, ánh mắt lóe lên sát khí nhưng nhanh chóng tan biến khi thấy .

Bùi Hằng thở dài: "Vợ , làm gì em gi/ận thế?"

Tôi nghiến răng: "Bùi Hằng, đồ vô liêm sỉ! Ai là vợ ?"

"Tôi là đàn ông!"

 

Loading...