Tôi Sắp Chết Rồi - Chương 8

Cập nhật lúc: 2025-11-16 09:50:26
Lượt xem: 102

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

1.

Lần đầu và Cố Bạch gặp Tô Vân, cũng cảm thấy gì khác thường.

 

Mãi đến khi tiếp xúc lâu hơn, chúng mới tinh thần của bắt đầu vấn đề kể từ khi tận mắt chứng kiến tự sát.

 

Cậu nhạy cảm, tự phụ, bướng bỉnh, bài ngoại, kém quy củ nhưng hiền lành, cởi mở và .

 

Những tính cách mâu thuẫn cực kỳ rõ rệt , phiên xuất hiện. 

Ngoài và Cố Bạch , chẳng ai là bạn cả.

 

Có lẽ chính sự cực đoan trong tinh thần tạo nên tài năng phi thường của trong hội họa.

Trước khi gặp, danh tiếng của .

 

Tôi ngờ chúng thể trở thành bạn.

 

Cậu giống như một kẻ điên, lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, thường xuyên nảy những ý tưởng mà bình thường chẳng thể nghĩ tới, và phát điên theo những cách khó mà hiểu nổi.

 

May , và Cố Bạch cũng chẳng bình thường.

2.

Có lẽ chính tuổi thơ khác khiến nhu cầu cực lớn về tình cảm.

 

Cậu luôn bám lấy chúng , việc gì cũng làm cùng .

 

Thường khi nổi điên xong uống nhiều rượu, vẽ suốt cả đêm.

 

Tỉnh dậy thì ký ức lộn xộn, thường nhớ sai thời gian, nhầm lẫn sự kiện.

 

Dù là chuyện buồn đến , qua một đêm cũng thể bỏ phía , chỉ để cho một ký ức nửa thật nửa giả.

 

Có khi hôm thích màu hồng nhất, hôm bảo màu hồng là kinh nhất.

Giữa hỗn loạn , chỉ tranh của là thật , chân thật ghi những cảm xúc mà chính cũng chắc còn nhớ.

Tôi và Cố Bạch thường sofa trong phòng vẽ, vẽ.

 

Buồn ngủ thì ngủ, tỉnh thì tiếp tục .

 

Nhìn vẽ những gam màu rực rỡ chói mắt, vẽ những bố cục rối ren, đè nén, vẽ niềm vui, nỗi buồn, đam mê, vẽ tất cả thứ đời.

Cậu là một thiên tài, một thiên tài thật sự, cần nuôi dưỡng bằng cảm xúc dồi dào và mãnh liệt.

3.

Tốt nghiệp cấp ba, tưởng sẽ nước ngoài học tiếp, ngờ quyên góp xây một tòa nhà học ở ngôi trường bên cạnh.

Chúng vẫn như , là em , nhưng cũng còn như xưa nữa.

 

Cậu quen thêm nhiều bạn mới, tham gia đủ loại tiệc tùng khác .

 

Uống nhiều rượu hơn, vẽ nhiều bức tranh khác lạ hơn.

Có một thời gian, đặc biệt dính lấy , cũng bám , còn chui đầu cổ .

 

Cố Bạch giả vờ ghen, trêu chọc vài câu.

Tô Vân mảnh mai, gầy gò, da dẻ tái nhợt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/toi-sap-chet-roi/chuong-8.html.]

 

Nếu trong vòng tay , chỉ chiếm nửa phần ngực.

 

Tôi xoa đầu , trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn rõ từ mà đến.

Giá mà thể ôm mãi như thì bao.

 

Giá mà thể luôn về phía như thì bao.

4.

Khi Tô Vân “đại ca” của khoác vai ôm lấy, cố nhịn .

Không cả.

 

Tôi tự nhủ với như thế.

Cậu lúc nào cũng , luôn tò mò với thứ, dễ động lòng.

 

Từ bông hoa bên đường, cái cây ven phố, đến “đại ca” .

Rồi sẽ ngày chán thôi.

Giống như những bức tranh của , luôn đổi thất thường, chẳng phong cách cố định, chẳng chủ đề nhất quán.

 

Tựa như thứ trong cuộc đời chỉ là thứ chất màu tô điểm cho nghệ thuật, thể giữ ánh của quá lâu.

5.

Từ ngày hôm đó, Tô Vân bắt đầu cho xem tranh của nữa.

Không lâu , cha của Tô Vân qua đời, suy sụp hẳn, đau buồn suốt một thời gian dài.

 

Cả ngày chỉ thu trong phòng vẽ, bật một ngọn đèn mờ, vẽ suốt ngày đêm nghỉ.

 

Tôi để mặc buông thả vài tháng, nhưng thấy ngày càng sa sút, nên kéo ngoài dạo chơi khắp nơi để đổi gió.

Hôm leo núi ban đêm, gục đầu vai , hiếm khi yên tĩnh như .

 

Tôi từng bước leo lên, chỉ mong con đường thể dài thêm chút nữa,, dài đến khi mặt trời lặn mà mọc , dài đến khi trăng chìm mà chẳng bao giờ tỉnh dậy.

Khi lên đến đỉnh núi, thấy mặt trời mọc, nghĩ, làm bạn thì cứ làm bạn thôi.

 

 Chỉ cần thể vui vẻ, chỉ cần mãi là một kẻ điên nhỏ tự do, thế là đủ.

7.

Tôi ngờ lên giường với Tô Vân.

 

Đêm đó ẩm ướt và quấn quýt, như một con rắn mềm mại vô xương trườn lên , đưa đến tận cùng khoái lạc.

Tôi thất hứa, tham lam.

 

Rõ ràng quyết định chỉ làm bạn, mà khi thực sự gọn trong vòng tay , nỡ buông .

Những chuyện đó như một giấc mộng.

 

Chúng ở bên .

Ban ngày là em, ban đêm là tình nhân.

Tôi học đủ kiểu cách khác , chỉ để giữ cho hứng thú của với kéo dài thêm một chút, thêm chút nữa...

 

Càng ở bên lâu, càng thể rời .

Cậu là nét mực đậm nhất bức tranh đời , là linh hồn trong tác phẩm của .

Trong những lúc cảm xúc dâng trào, “Anh yêu em”, nhưng nào còn nhớ khi tỉnh .

 

Loading...