Tôi Sắp Chết Rồi - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-11-16 09:47:48
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

19.

Mẹ kiếp, bệnh viện nào chữa chứng “não yêu đương” của ?

20.

Ngày hôm , vẫn tìm Thẩm Lập, mang theo cái bánh xe rơi từ vali của .

thu dọn sạch sẽ đồ đạc của , để cho bất kỳ cái cớ nào để tìm , nhưng tính bằng trời tính, khi tức giận mở cửa bỏ , chiếc vali đáng thương rơi mất một bánh xe.

Tôi xổm đất cái bánh xe đó, dường như thấy cả khuôn mặt tuấn tú của Thẩm Lập trong đó.

 

Đây nào bánh xe hỏng gì , rõ ràng là ông trời đang cho một cái cớ để gặp .

21.

Khi tìm Thẩm Lập, bên cạnh ba bốn bạn đang .

Những bạn thấy đến liền nháy mắt trêu chọc, huých khuỷu tay , nụ mặt ai cũng đầy vẻ mập mờ.

 

Sắc mặt Thẩm Lập còn đen hơn cả nắp cống ven đường.

“Anh Vân tới !” Người bạn ngoài cùng lên tiếng chào, còn giữ lấy tay Thẩm Lập, cho .

 

Tôi đáp lời, nháy mắt hiệu với .

Đám bạn tinh ý, trêu chọc vài câu lùi , để gian riêng cho và Thẩm Lập.

 

Tôi tưởng rằng Thẩm Lập nhất định sẽ bỏ , lời giữ còn kịp thì thấy vẫn đó, mặt lạnh như tiền.

Tôi chớp mắt, vẫn kịp phản ứng.

Thẩm Lập thấy đực , bèn bực bội bước gần, cau mày hỏi: “Có chuyện gì?”

 

Tôi theo phản xạ khoác tay , áp mặt lên vai , cố nở một nụ thật tươi.

Cánh tay Thẩm Lập khựng , nhưng rút , chỉ với giọng càng thêm khó chịu: “Rốt cuộc làm gì? Đừng tựa .”

Sợ nổi giận bỏ , vội buông tay, lấy từ trong túi “cái cớ”, , là cái bánh xe: “Anh làm rơi cái ở chỗ .”

Thẩm Lập chằm chằm cái bánh xe, môi mím chặt.

“Tôi chu đáo ghê , còn đặc biệt mang tới trả đó.” Tôi cố gắng thể hiện hết mức thành ý của .

 

Thẩm Lập chẳng thèm nể tình, bánh xe : “Cậu tới tìm chỉ vì cái thôi ?”

Tất nhiên .

 

dám , chỉ miễn cưỡng gật đầu cho qua.

Sắc mặt Thẩm Lập càng u ám hơn, còn giận hơn cả khi khoác tay ban nãy: “Tôi thấy .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/toi-sap-chet-roi/chuong-5.html.]

Tôi cụp mắt.

 

Những lời để làm hòa nghẹn trong cổ, cuối cùng chỉ lủi thủi ôm cái bánh xe hỏng về nhà.

mà, chỉ cần hôm nay thấy , cũng thấy vui .

Về đến nhà, mở cuốn sổ, lật sang trang mới, nghĩ một lát :

 

Hôm nay mang bánh xe đến tìm Thẩm Lập, nhưng bảo cút.

Tôi gập sổ , nhưng sợ trí nhớ tệ quá mà quên mất chuyện hôm nay, nên thêm một dòng: Không trách , là tại cái bánh xe quá thôi.

22.

Không kìm , đầy một trang tên của Thẩm Lập.

Ngày mai nhất định tìm bệnh viện chữa chứng “não yêu đương” .

23.

Hôm nay cứ chảy m.á.u mũi mãi.

Khi “bạch nguyệt quang” gọi video cho , đang luýnh quýnh tìm khăn giấy, cẩn thận bấm nhận cuộc gọi.

Anh kêu lên: “Cậu làm thế?”

 

Tôi khựng một chút, tiện tay lấy chiếc áo che lên mũi: “Không cẩn thận đụng trúng, đau c.h.ế.t .”

Anh trách yêu bất cẩn quá.

Tôi để tâm: “Rồi , chuyện gì mới gọi ?”

 

Anh liếc sang bên cạnh, chớp mắt mấy cái: “Không gì, chỉ xem dạo thế nào thôi.”

Tôi mảy may cảm xúc, chắc chắn là chuyện với Thẩm Lập chia tay , nên mới gọi tới hóng hớt.

 

Tôi bịa đại: “Được , thật với nhé, giờ buồn c.h.ế.t , cái mũi là do định đập đầu tường mà thành, đập trúng mũi luôn đó…”

 

Vừa giả vờ nức nở: “Hu hu, làm đây, buồn c.h.ế.t mất, hu hu hu…”

“Bạch nguyệt quang” hình như nhận đang diễn, vội vàng liếc sang bên cạnh, nhỏ giọng nhanh mấy câu, cuống quýt dậy: “Cậu mau cầm m.á.u , qua liền.”

Tôi cúp máy, buông áo thì thấy m.á.u ngừng hẳn.

 

Nghĩ ngợi một chút, sợ lát nữa đến lo, bèn bôi một lớp tương cà dày lên chỗ đó.

 

Sau đó còn gọi cho quán nướng gần nhà, đặt một phần đồ nướng, định bụng đón tiếp thật chu đáo.

 

Loading...