15.
Vài tháng , “bạch nguyệt quang” chuẩn nước ngoài du học, tiếp tục con đường nghiên cứu của .
Ba chúng tụ họp để tiễn , vốn dĩ sẽ uống rượu, nhưng chuyện dần dần xoay về tình em, thế là rượu rót .
“Bạch nguyệt quang” giống như hồi cấp ba, khoác vai hai đứa , miệng ngừng hô nào là em, nào là tình nghĩa, nào là khí phách...
Chỉ cần đưa cho cái micro, thể hát ngay bài “Anh em”.
Tôi cũng uống ít, ngả nghiêng mà nấc rượu liên hồi.
“Bạch nguyệt quang” mãi, nhắc chuyện ngu ngốc năm đó khi bọn kết nghĩa.
Anh còn nhắc đến lời thề từng : “Nếu ai giữ nghĩa, phản bội , kẻ đó sẽ kết cục .”
Nghe câu trẻ trâu , tai đỏ bừng cả lên.
Khó khăn lắm mới thu xếp cho “bạch nguyệt quang” ngủ yên, loạng choạng bước phòng bên cạnh, ngã vật xuống giường.
Giữa giấc ngủ chập chờn, cảm thấy bên cạnh hình như .
Có lẽ vì quen mơ xuân nên vô thức chạm cơ thể bên cạnh, bàn tay thành thạo đến nơi mẫn cảm nhất.
Trong cơn mơ hồ, dường như thấy Thẩm Lập gọi tên .
Tôi nhíu mày, hôm nay trong mơ nhiều thế?
Tôi áp lên, chặn môi : “Thẩm Lập, im .”
Ngay khoảnh khắc thấy tên , lập tức im lặng, nhưng theo từng động tác ngày càng quá trớn của , tiếng thở dốc của dần trở nên nặng nề...
Tôi thấy “đừng”,
nhưng mặc kệ, vẫn theo bản năng rèn qua vô giấc mơ mà lên .
Trong khoảnh khắc , cơn đau gần như khiến tỉnh , nhưng Thẩm Lập phản công, đè ngược xuống...
Căn phòng chìm trong cơn sóng xuân cuộn trào.
16.
Sáng hôm , ngơ ngác chiếc giường bừa bộn và Thẩm Lập vẫn đang ngủ say, nên gì.
Nếu đây từng toại nguyện, lẽ vẫn sẽ tiếp tục nhẫn nhịn, tiếp tục làm em nghĩa khí.
trong tình cảnh , liệu thể tham lam mơ ước những điều vốn nên ?
Tôi quên mất ép làm bạn trai bằng cách nào, chỉ nhớ rằng tình cảnh khi tệ.
Anh giường , mặc quần áo rời .
Sau đó, ép dọn đến sống cùng .
Ngoại trừ buổi đêm, còn lúc chúng vẫn như hai em bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/toi-sap-chet-roi/chuong-4.html.]
Đêm , hỏi vì năm đó tỏ tình với thích.
Anh ôm lấy eo , giọng trầm thấp: “Tôi sợ ngay cả bạn bè cũng thể làm nữa.”
Tôi ngờ luôn quyết đoán như Thẩm Lập điều khiến sợ hãi.
Có vẻ như ngoài , hai họ đều thật lòng trân trọng tình em .
Còn thì phản bội tình cảm, để d.ụ.c vọng che mờ lý trí, ép làm chuyện trái lương tâm...
Giữa thở gấp gáp, lời thề năm nào vang lên trong đầu –
“Nếu ai giữ nghĩa, phản bội , kẻ đó sẽ kết cục .”
17.
Tôi chìm đắm trong ký ức thể thoát , mơ hồ nhận lời thề năm dường như sắp ứng nghiệm.
Quả thật, sắp kết cục .
Đôi khi ký ức của trở nên mơ hồ, đến chính cũng quên mất vì thích Thẩm Lập đến thế.
Như thể sinh là để yêu .
Tôi cảm thấy do trí nhớ của kém, mà là do căn bệnh .
Từ khi mắc bệnh, quên nhiều chuyện.
Không vì khối u trong đầu chèn ép dây thần kinh , mà những việc từng khiến khắc cốt ghi tâm giờ đây đều trở nên còn quan trọng nữa, mờ nhạt và xa xăm.
Như thể giữa và những ký ức một lớp màng mỏng, rõ cũng chạm tới.
Tôi lục trong nhà một cuốn sổ, định đôi chút, ghi chép quãng đời cuối cùng của .
Giống như trong phim .
Thế nhưng phát hiện , chẳng gì đáng để cả.
Cha sớm lên thiên đường, bên cạnh chỉ còn một đám bạn bè chơi bời lêu lổng, chẳng ai đủ tư cách để ghi tên cuốn sổ .
Tôi cũng chẳng đam mê chí hướng gì, mỗi ngày chỉ dựa tài sản cha để mà sống yên hết đời.
Có lẽ, điều duy nhất cố chấp trong kiếp chính là Thẩm Lập.
Nếu , thì mỗi ngày đáng ghi nhất của chỉ là bữa nào ăn ngon nhất, giấc nào ngủ ngon nhất mà thôi.
Vì , đầy kín tên trang đầu tiên của cuốn nhật ký.
Thẩm Lập, Thẩm Lập, Thẩm Lập, Thẩm Lập...
Mỗi , đều nhớ đến đôi mắt, hàng mày của trong đầu.
Nếu như, là nếu như thôi.
Nếu như cũng yêu thì bao.