Cô ấy liếc mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt mang theo sự coi thường lộ liễu.
Thấy tôi không sống xa hoa như cô ấy tưởng, khóe môi cô ấy nhếch lên đầy mỉa mai:
"Nói thật nhé, Lục Trác, chắc giờ cậu đã thành 'ông chủ' của một xưởng sửa xe nào đó rồi nhỉ?"
"Dạo này đen đi nhiều quá, có phải làm công trình ngoài trời vất vả lắm không?"
"À đúng rồi, vest mà mặc không vừa người thì sẽ trông rất rẻ tiền đấy."
Vài câu ngắn gọn, cô ấy lập tức dựng lên một 'hình tượng nhân vật' mới cho tôi.
Một thằng đàn ông nghèo túng, bám víu vào sĩ diện hão.
Không ngoài dự đoán, ánh mắt của mọi người xung quanh lập tức thay đổi.
Trong mắt họ, tôi từ một học sinh xuất sắc ngày xưa, bỗng biến thành một gã khốn cùng vì thất bại mà chẳng dám xuất hiện.
Lớp trưởng nhanh chóng lên tiếng chữa cháy:
"Sao có thể như vậy được? Tôi nhớ Lục Trác là một sinh viên xuất sắc của Đại học T.”
“Hồi đó còn có công ty quốc tế mời cậu ấy với mức lương triệu đô đấy."
"Tôi còn từng thấy luận văn của cậu ấy trên một tạp chí nghiên cứu, hoàn toàn phù hợp với xu hướng phát triển của ngành năng lượng mới hiện nay!"
Lời vừa dứt, không khí bỗng trở nên vi diệu.
Nụ cười của Lâm Vận khẽ cứng lại.
Còn Lục Tử Hoài, vốn đang ung dung, bỗng chốc sắc mặt có chút không tự nhiên.
Mà tôi..
Chỉ nhếch môi cười nhẹ, không nói gì.
Trò vui, chỉ mới bắt đầu mà thôi.
Lục Tử Hoài đẩy nhẹ gọng kính vàng, phong thái lịch lãm, cười nhạt mở lời:
"Chắc là tạp chí rác thôi.”
“Bây giờ có tiền là đăng gì cũng được hết.”
“Con người mà, càng thiếu thốn cái gì, lại càng thích khoe khoang cái đó.”
“Các cậu có thấy nực cười không?"
Hai người họ hợp tác nhịp nhàng, không chút khách khí mà giẫm tôi xuống bùn trước mặt đám đông.
Ánh mắt Lâm Vận nhìn tôi…
Hoàn toàn quên sạch ba năm tôi đã đối xử với cô ấy ra sao.
Cứ như thể, chỉ cần dẫm đạp lên tôi, cô ấy sẽ càng tỏa sáng, càng trở nên thanh cao hơn.
Tôi ép mình nuốt xuống cơn đau lòng đang lan tận xương tủy, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh:
"Phải rồi. Tôi quả thật sống rất tệ.”
“Mắt mù, tim mù, trao nhầm chân tình."
Tôi chậm rãi nhìn Lục Tử Hoài, giọng điệu nhàn nhạt:
"Nhưng cậu cũng không cần phải nói trắng ra như vậy.”
“Làm người, chừa lại một đường lui, sau này còn dễ gặp lại."
Có lẽ Lục Tử Hoài thật sự đã quá ngạo mạn.
Hắn ghé sát tai tôi, dùng âm lượng chỉ đủ hai người nghe được:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/toi-phat-hien-phieu-kiem-tra-thai-ky-cua-vo/chuong-7.html.]
"Mày xứng sao?”
“Ngoài mấy bữa tiệc họp lớp kiểu hoài niệm này, mày nghĩ còn có cơ hội đứng chung với tao?"
"Đừng có chọc cười người khác nữa."
Nói rồi, Lâm Vận bất ngờ lấy từ túi Hermès ra một xấp thiệp mời.
Không khí lập tức bùng nổ
"Là thiệp cưới sao?! Ở khách sạn năm sao trên đường Lâm Giang lận đấy?"
"Thật sao? Tôi nhớ nơi đó một bàn tiệc cũng phải trên chục nghìn tệ, tổ chức một đám cưới ở đó chắc tốn ít nhất bảy con số!"
"Đúng là đại gia Lục Thị! Lâm Vận, cậu đúng là có phúc!"
Lâm Vận e lệ cúi đầu, khóe mắt không giấu được niềm vui khi sắp được gả vào hào môn.
Cô ấy dịu dàng cười nói:
"Không có gì đâu. Chỉ là Tử Hoài nói, đây là chuyện cả đời, nên muốn tạo cho mình một chút kỷ niệm đẹp."
"Hôn lễ sẽ có rất nhiều khách, để tránh người ngoài trà trộn, mọi người nhớ giữ kỹ thiệp mời nhé."
Mọi người đều hào hứng nhận thiệp, cười nói vui vẻ:
"Một đám cưới xa hoa như vậy, có tặng nhiều tiền mừng cũng đáng.”
“Mình cả đời chưa từng thấy sự kiện hoành tráng nào như thế!"
Lâm Vận bắt đầu phát thiệp cho từng người.
Mỗi lần đưa thiệp, nụ cười trên môi cô ấy càng rạng rỡ hơn.
Nhưng khi đến chỗ tôi..
Xấp thiệp trên tay cô ấy… đã phát hết.
Lâm Vận làm ra vẻ áy náy, nhưng tôi chỉ lười biếng tựa vào ghế sofa, chậm rãi nhìn cô ấy diễn.
Cô ấy chớp chớp mắt, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng:
"Aiya, thật xin lỗi! Chuẩn bị đám cưới quá gấp, không ngờ lại thiếu mất một tấm thiệp mất rồi”.
“Bây giờ mọi thứ đã sắp xếp xong xuôi, thực sự không thể thêm người nữa."
Cô ấy mím môi, tỏ vẻ ái ngại:
"Hay là thế này nhé, Lục Trác, cậu không cần tặng quà mừng cho bọn mình nữa.”
“Dù sao cuộc sống của cậu cũng không dễ dàng, bọn mình không muốn làm khó cậu đâu.”
“Nếu bắt cậu phải dốc tiền ra, tớ sẽ cảm thấy áy náy lắm."
Ồ?
Lâm Vận vốn có nhan sắc, gương mặt thanh tú, ngũ quan tinh xảo.
Cộng thêm điệu bộ dịu dàng, biết điều, dễ dàng khiến không ít nam sinh cũ dấy lên ham muốn bảo vệ.
Lập tức, có người lên tiếng bênh vực:
"Không có thiệp thì thôi, cũng đâu phải cố ý quên ai đó đâu."
"Hơn nữa, Lục Trác cũng rất lâu rồi không tham gia họp lớp, cô ấy quên cậu cũng là bình thường thôi. Đâu có gì đáng giận?"
Cười c.h.ế.t mất.
Tôi còn chưa nói câu nào, đã bị gán mác kẻ nhỏ nhen, chấp nhặt, cố tình kiếm chuyện.
Chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ, tôi đã bị chụp lên đầu hàng đống tội danh.