Tôi thành thật đáp:
"Không quen. Chúng tôi còn chưa từng nói chuyện với nhau lần nào."
Thực ra, thời gian qua tôi liên tục công tác tại châu Phi.
Nhưng tháng sau, tôi sẽ quay về tổng công ty theo lệnh điều động.
Lớp trưởng tỏ vẻ hụt hẫng:
"Tưởng moi được chút tin tức từ cậu chứ! Mà này, tôi nghe người bên bộ phận R&D của Lục Thị nói..”
“Tháng sau, công ty sẽ có một giám đốc mới từ trên bổ nhiệm xuống.”
“Nghe nói chỉ là một… nhóc con thôi."
Rồi cậu ta mắt sáng như sao, giọng tràn đầy ngưỡng mộ:
"Làm con nhà giàu sướng thật đấy! Không làm gì cũng có thể thừa kế gia sản!"
Tôi: ???
Cái quái gì?
Có cậu ấm nhà giàu nào lại bị nắng châu Phi phơi thành một nửa dân bản địa như tôi không?
Suốt ngày lăn lộn ngoài công trường, mặt hướng về đất, lưng đón ánh mặt trời.
Cũng may, không uổng công tôi vất vả như trâu, cuối cùng thị phần cũng dần phục hồi, tạm thời bịt được miệng đám lão già khó tính trong hội đồng quản trị.
Lâm Vận khoác tay Lục Tử Hoài, bước vào khách sạn thân mật đến mức thỉnh thoảng còn ghé tai thì thầm.
Giữa hai hàng lông mày của cô ấy là sự dịu dàng, nụ cười không thể giấu nổi.
Cô ấy bước đi với phong thái của một kẻ đang muốn khoe khoang.
Tôi bỗng cảm thấy người phụ nữ trước mặt này rất xa lạ.
Cô ấy trước kia luôn dửng dưng lạnh nhạt với tôi, hiếm khi đáp lại câu chuyện của tôi, thậm chí lúc nào cũng giữ khuôn mặt nghiêm túc.
Tôi từng nghĩ có thể do cô ấy bận rộn công việc, hoặc do tính cách vốn vậy.
Nhưng giây phút này, tôi chợt hiểu ra.
Có lẽ người có thể khiến cô ấy dịu dàng… chưa từng là tôi.
"Lâm Vận, còn chưa chúc mừng cậu kết hôn đấy!"
Một người bạn học bất ngờ lên tiếng.
Tim tôi khẽ thắt lại.
Nhưng ngay giây sau, Lâm Vận bình tĩnh phủ nhận:
"Mình và Tử Hoài chưa kết hôn, chỉ là đang ở bên nhau thôi."
Tôi sững người.
Trước đây, khi bí mật đăng ký kết hôn với tôi, cô ấy cũng chưa từng nói với ai.
Ở công ty, cô ấy luôn duy trì hình tượng độc thân.
Lớp trưởng ghé sát tai tôi, thì thầm:
"Lục Trác, chưa cưới mà đã có bầu, đúng là không hay lắm.”
“Tôi bắt đầu nghi ngờ phẩm hạnh của Lục Tử Hoài rồi."
Tôi gật đầu đồng tình:
"Đúng thế, tôi đoán đạo đức của hắn còn thấp hơn tưởng tượng nhiều."
Bước vào sảnh tiệc, ngay lập tức, mọi người náo nhiệt hẳn lên khi thấy Lâm Vận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/toi-phat-hien-phieu-kiem-tra-thai-ky-cua-vo/chuong-6.html.]
Dù sao cô ấy vẫn là hoa khôi của lớp ngày xưa.
"Oa, Lâm Vận, cậu lại đẹp hơn rồi! Thời gian thật bất công, tôi ở nhà chăm con thì thành bà thím, còn cậu vẫn thon gọn, trắng trẻo như gái đôi mươi!"
"Nhưng mà này, cuối cùng cậu vẫn ở bên Tử Hoài à?"
"Hai người đúng là có duyên! Lúc trước chia tay năm lớp 12, ai cũng nghĩ thế là hết rồi, không ngờ lại đi một vòng rồi quay về với nhau!"
Lục Tử Hoài ôm chặt Lâm Vận, tay vô tình để lộ chiếc đồng hồ xa xỉ đặt làm riêng.
Hắn ta cười đầy ẩn ý:
"Tôi cũng nghĩ vậy. Hai người nếu còn nhớ về nhau, thì không nên bỏ lỡ.”
“Khi duyên đến, mọi rào cản cũng sẽ tự động biến mất."
Đám đông phát cuồng trước lời tỏ tình ngọt sến này.
Họ cười rộ lên, trêu chọc, cổ vũ không ngớt.
Bạn thân kiêm đồng minh trung thành của Lâm Vận liền chớp cơ hội lên tiếng:
"Tử Hoài à, cậu phải biết trân trọng Lâm Vận đấy.”
“Cô ấy không chỉ giỏi trong công việc mà còn đảm đang chuyện bếp núc nữa”
“Lúc trước bọn mình còn tưởng cô ấy chỉ biết làm việc, không ngờ cô ấy rất có đam mê với cả công việc cuộc sống!”
“Bữa trưa cô ấy mang đến công ty ngày nào cũng khác nhau, món nào cũng ngon mắt ngon miệng, thỉnh thoảng còn mời bọn mình ăn bánh ngọt.”
“Lấy được cô ấy, cậu chắc chắn sẽ không hối hận!"
Ngay lúc đó, một người khác bất ngờ nói:
"Đúng rồi Tử Hoài, tôi nghe nói tháng sau Lục Thị sẽ có một vị giám đốc mới do cấp trên bổ nhiệm.
“Có phải là cậu không vậy?”
“Cậu đúng là tuổi trẻ tài cao!"
Nghe đến đây, nụ cười trên mặt Lục Tử Hoài thoáng cứng lại.
Không trả lời ngay, hắn chỉ cười nhạt, rồi cúi đầu nhấp một ngụm trà, che giấu sự lúng túng.
"Lục Trác! Cậu cũng đến à!"
Tôi vừa bước vào sảnh tiệc, đã bị ai đó gọi tên.
Ngay lập tức, ánh mắt của Lâm Vận xuyên qua đám đông, chằm chằm nhìn tôi.
Cô ấy cố tình dựa sát vào Lục Tử Hoài, như một lời tuyên bố ngầm:
"Rời xa anh, tôi sống tốt hơn rất nhiều."
Tôi phớt lờ sự khiêu khích của cô ấy, quay sang trò chuyện với một nữ sinh viên khóa dưới, cười nói vui vẻ.
Sắc mặt Lâm Vận lập tức sa sầm.
Nụ cười trên môi cô ấy bỗng dưng đông cứng lại.
Họp lớp cứ hai, ba năm lại tổ chức một lần.
Lần trước tôi không tham gia, vì đang ở bệnh viện chăm sóc bố mẹ cô ấy bị ốm.
Một người bạn lịch sự hỏi thăm:
"Lục Trác, lâu rồi không thấy cậu tham gia họp lớp.”
“Dạo này đang công tác ở đâu thế?"
Tôi vừa định trả lời, thì Lâm Vận đã cướp lời trước, giọng điệu đầy châm chọc:
"Có phải mấy năm nay anh làm ăn không ra gì, sợ mất mặt nên không dám xuất hiện phải không?"