Tôi quay đầu nhìn quanh, khẽ cau mày:
"Mà khoan, hôm nay là đám cưới của hắn và…”
“Hừm, cô dâu tên gì ấy nhỉ?"
Không khí như đông cứng lại.
Bố mẹ Lâm Vận đứng một bên, mặt mày trắng bệch, không dám ho he một lời.
Họ sợ hãi đến mức mồ hôi rịn ra, chẳng khác nào bị tra tấn bằng d.a.o cùn, từng nhát từng nhát cứa vào da thịt.
"Lâm Vận!"
Nhị thúc liếc sang người bên cạnh, giành trước trả lời.
Tôi nhún vai, ra vẻ không quan tâm:
"Thôi bỏ đi, cũng chẳng quan trọng lắm."
"Mau khai tiệc đi, khách khứa chờ nãy giờ cũng sốt ruột rồi."
Tôi lười biếng dựa vào ghế, giọng điệu như thể đang nói chuyện vặt vãnh:
"Tử Hoài, theo lý mà nói, tôi cũng nên mừng cho cậu một bao lì xì."
"Có điều, mấy hôm trước, vợ cậu bảo tôi rằng sợ tôi áy náy…”
“Vậy thì… tôi cũng không miễn cưỡng bản thân nữa.”
“Tiết kiệm được một khoản vậy."
Ngay lập tức, sắc mặt của Lâm Vận cứng lại.
Cô ấy mệt mỏi ngồi phịch xuống ghế, như thể bị nện một cú trời giáng vào đầu.
Nỗi kinh hoàng, hoảng loạn và tủi hổ, cùng lúc xâm chiếm toàn bộ thần trí của cô ấy.
Cả người cô ấy đờ đẫn như gỗ, không biết phải phản ứng thế nào.
Lục Tử Hoài hoảng loạn đến mức mồ hôi túa ra như tắm.
Hắn cúi đầu, giọng lắp bắp:
"Không… không dám nhận… không dám nhận…"
Giữa bữa tiệc, tôi lặng lẽ liếc nhìn Lâm Vận.
Cô ấy tái nhợt, cả người căng cứng, ánh mắt đầy mâu thuẫn và phức tạp.
Có hối hận.
Có đau đớn.
Nhưng..
Mọi thứ đã quá muộn.
Tôi nhìn thẳng vào cô ấy, khẽ cười, rồi chỉ nhép môi một câu ngắn gọn.
Rồi thản nhiên dời ánh mắt đi nơi khác.
Lâm Vận tròn mắt nhìn tôi, toàn thân run rẩy.
Cô ấy cố gắng đọc khẩu hình của tôi, và khi hiểu được tôi nói gì, sắc mặt cô ấy lập tức trắng bệch, như thể toàn bộ hơi thở đều bị rút cạn.
Tôi đã nói gì ư?
Chỉ một câu thôi.
"Chúc em hạnh phúc."
Tiệc còn chưa tan, nhưng tôi đã rời đi trước.
Vừa bước ra khỏi khách sạn, tôi liền chạm mặt một nhóm cảnh sát.
Họ mặc thường phục, nhưng dáng người thẳng tắp, khí chất nghiêm nghị, vừa đi vừa trực tiếp tiến vào sảnh tiệc.
Tôi nhướng mày, cười nhạt.
Tốt, đến nhanh đấy.
Đi chưa được bao xa, tôi lại bị chặn đường.
Lần này, người chặn tôi là bố mẹ của Lâm Vận.
Bố Lâm Vận vội cười nịnh nọt, giọng điệu hoàn toàn khác hẳn trước đây:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/toi-phat-hien-phieu-kiem-tra-thai-ky-cua-vo/chuong-12.html.]
"Con rể à, trước đây đều là lỗi của chúng ta.”
“Con bận trăm công nghìn việc mà vẫn không ngại cực khổ túc trực trong bệnh viện chăm sóc cho đôi vợ chồng già này…”
“Vậy mà bọn ta lại có mắt không tròng, không nhận ra tấm lòng của con!"
…Khoan đã.
Cái quái gì thế này?
Tôi sững người trong hai giây, suýt chút nữa không hiểu nổi ông ta đang nói gì.
Con rể?
Đầu óc ông ta có vấn đề à?
Tôi cúi mắt nhìn xuống, giọng điệu lạnh nhạt:
"Ông cũng biết là cực khổ à?”
“Tôi tưởng trong mắt ông, tôi chỉ là con ch.ó của nhà họ Lâm ông thôi chứ”
“Ông muốn nó đến thì đến, muốn nó đi thì đuổi chẳng phải như vậy sao?"
Mẹ Lâm Vận sợ đến mức tái mặt, vội vàng chen vào:
"Không dám, không dám!”
“Con bé Lâm Vận nhà tôi vẫn còn trẻ người non dạ…”
“Sau này, nếu nó có điều gì đắc tội con, mong con rộng lượng bỏ qua."
"Dù sao thì… bây giờ mọi người vẫn là một nhà mà, đúng không?"
Tôi suýt nữa cười thành tiếng.
Bà ta nghĩ gì vậy?
Tôi đã bỏ ra hết dũng khí của 18 đời tổ tông để đến tham dự đám cưới của 'em trai' và 'vợ cũ'.
Chẳng lẽ bây giờ tôi phải chấp nhận gọi vợ cũ là 'em dâu', rồi để cô ta gọi tôi là 'anh rể' luôn chắc?
CPU trong đầu tôi suýt chút nữa bị quá tải.
Đúng là chuyện cười lớn nhất năm.
Tôi bật cười, quay đầu bỏ đi, không buồn phí lời thêm.
Tôi lùi lại một bước, giữ khoảng cách, gương mặt lạnh tanh.
"Từ đầu đến cuối, các người chưa bao giờ xem tôi là người nhà."
"Với các người, tôi chỉ là một tên giúp việc rẻ mạt, một kẻ ăn mày có thể bị quẳng cho một, hai nghìn tệ mỗi tháng để sai bảo tùy ý."
Tôi nhìn thẳng vào mắt bố mẹ Lâm Vận, giọng điệu vô cảm:
"Vừa nãy, những lời ông bà nói ở cửa, tôi còn nhớ rất rõ."
"Tôi và con gái ông bà đã ly hôn. Nam hôn nữ gả, không liên quan đến nhau nữa."
"Cũng phiền hai người sau này đừng lôi tôi vào bất cứ mối quan hệ nào nữa."
"Hai vị, CHÚNG TA GIỜ CHỈ LÀ NGƯỜI XA LẠ ."
Họ vội vàng chạy theo, tiếp tục muốn kéo tôi lại bằng chút tình nghĩa cuối cùng.
"Dù sao cũng đã sống chung dưới một mái nhà ba năm rồi."
"Lục thiếu gia, làm người không cần phải tuyệt tình đến thế chứ?"
Tôi cười lạnh.
Sát khí trong mắt dâng trào.
"Tuyệt tình sao?"
"Tháng trước, có một gã quản lý không biết trời cao đất dày, dám đụng đến tôi."
"Sau đó, hắn phá sản, bị chủ nợ ép đến mức nhảy lầu tự tử."
Tôi nhướn mày, nhìn chằm chằm hai kẻ trước mặt, giọng nói lười biếng nhưng lạnh lẽo đến thấu xương:
"Tôi còn có thể tuyệt tình hơn nữa đấy.”
“Hai người có muốn thử không?"
"Dám động vào đầu của Thái Tuế, muốn thử xem hậu quả thế nào sao?"