Tôi Phát Hiện Phiếu Kiểm Tra Thai Kỳ Của Vợ - Chương 10

Cập nhật lúc: 2025-03-29 02:58:12
Lượt xem: 260

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi khẽ bật cười.

Được rồi.

Vậy thì, để tôi đến chúc phúc cho cô thêm một lần nữa.

Sau khi xác định mình sẽ không làm mất mặt bố mẹ, tôi mới bước qua cánh cửa dát vàng lấp lánh của khách sạn.

Em họ bảo tôi chờ ở cửa, cô ấy sẽ ra đón.

Nhưng không ngờ người đón tôi đầu tiên lại là… bố mẹ của Lâm Vận.

Vừa thấy tôi, sắc mặt họ lập tức biến đổi.

Chuyển từ bình thản sang kinh hoàng và từ kinh hoàng sang căm tức một màn "biến mặt" nhanh gọn lẹ, không thua kém nghệ sĩ kịch Tứ Xuyên.

Họ khó khăn lắm mới đợi được ngày con gái thoát khỏi 'gã chồng nghèo', để gả vào hào môn.

Vậy mà bây giờ..

Người chồng cũ này lại bất ngờ xuất hiện ngay trong đám cưới xa hoa của con gái họ?!

Không ai mà không cảm thấy cay cú.

Bố của Lâm Vận tức giận chỉ thẳng vào tôi, quát lên:

"Lục Trác, cậu đến đây làm cái gì?!"

Vì bị tôi trì hoãn mà họ đã phải chờ tận nửa tiếng, bỏ lỡ giờ lành, giờ đây tất cả cơn giận đều dồn hết lên đầu tôi.

"Cậu định đến đây để phá đám cưới sao?!”

“Lâm Vận trước giờ chưa từng làm điều gì có lỗi với cậu!”

“Lúc trước hai đứa ly hôn là do hòa thuận chia tay, nước sông không phạm nước giếng!"

Mẹ của Lâm Vận cũng hùa theo:

"Cậu đi đi, rời khỏi đây ngay!”

“Tôi biết cậu đang ghen tị vì con gái tôi tìm được một bến đỗ tốt hơn.”

“Chồng mới của nó giàu hơn cậu, có địa vị hơn cậu, cậu không phục nhưng số phận đã định rồi!”

“Cậu làm vậy cũng không thay đổi được gì đâu!"

Tôi mỉm cười, giọng điệu nhẹ như gió thoảng:

"Ơ kìa, chẳng phải chính các người đã nài nỉ cầu xin tôi đến đây sao?"

Bố Lâm Vận nghe vậy liền bật cười chế giễu:

"Chỉ cần cậu chịu rời khỏi đây ngay bây giờ, tôi lập tức chuyển khoản cho cậu 100.000 tệ.”

“Xem như phí 'mua đường' để con gái tôi có được hạnh phúc!"

Tôi gật gù như vừa giác ngộ điều gì đó, nhàn nhã đáp:

"100.000 tệ? Đi một vòng thế này cũng không thiệt nhỉ."

"Dù sao tôi cũng ăn no rồi, còn tiệc cưới này muốn khai tiệc hay không, cứ để nó nguội lạnh thôi!"

"Bố mẹ, hai người đang cãi nhau gì thế?"

Phía sau, giọng nói hốt hoảng của Lâm Vận vang lên.

Cô ấy vội vã chạy tới, mồ hôi chảy dài trên má, bước chân thậm chí còn nhanh hơn cả em họ tôi.

Nhưng khi thấy tôi..

Sự vui mừng trong mắt cô ấy ngay lập tức chuyển thành tức giận.

Cô ấy nghiến răng:

"Sao anh lại đến đây?!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/toi-phat-hien-phieu-kiem-tra-thai-ky-cua-vo/chuong-10.html.]

Đúng là một gia đình lắm lời.

Tôi đã bắt đầu cảm thấy phiền.

Vừa định quay người rời đi, thì giọng nói của em họ tôi vang lên, truyền khắp đại sảnh.

Cô ấy cười híp mắt, cố ý kéo dài giọng điệu:

"Ôi chao, Tiểu Lục tổng, chỉ còn thiếu mình anh chưa vào ghế thôi đấy!

“Nếu anh còn không vào, chắc đám cưới này…”

"Tan thành mây khói mất!"

Trong nháy mắt, cả sảnh cưới bỗng chốc lặng ngắt như tờ.

Tôi khẽ nhếch môi, cài lại khuy áo vest, bước từng bước chậm rãi tiến vào.

Nào, để xem bọn họ còn có thể giả vờ được đến mức nào nữa.

Bố mẹ Lâm Vận ban đầu còn vui mừng khấp khởi, nhưng vẻ mặt nhanh chóng đông cứng khi họ nhìn quanh cửa ra vào.

Ngoài tôi ra, chẳng có ai khác.

Cuối cùng, ánh mắt họ lại đổ dồn về phía tôi.

Và ngay lập tức, sắc mặt cả hai trắng bệch như thể vừa bị sét đánh trúng.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng từ lưng lên tận trán.

"Anh Trác, suýt chút nữa là anh đến muộn rồi đó!"

"Nếu chậm một bước nữa, chắc nhị thúc và Lục Tử Hoài sẽ tức đến vỡ mạch m.á.u mất!”

Em họ vội vã chạy từ sảnh tiệc ra, miệng chậc chậc cảm thán:

"Cơ mà… cũng chẳng làm gì được anh đâu.”

“Sáng nay, lúc 8:30, một tập hồ sơ tố cáo bất ngờ xuất hiện, còn gây chấn động hơn cả vụ anh được bổ nhiệm."

Hồ sơ đầy đủ chi tiết, cáo buộc nhị thúc biển thủ công quỹ, chiếm đoạt tài sản bất hợp pháp.

Với từng này tội danh, ít nhất cũng phải bóc lịch vài năm.

"Bây giờ, hai cha con họ chỉ còn cách cầu xin đại bá và anh ra tay 'dàn xếp nhẹ nhàng'."

Thời điểm xuất hiện của hồ sơ này, quá tàn nhẫn.

Ngay trong ngày cưới.

Em họ cười ranh mãnh, nhưng nếu biết người đứng sau chuyện này chính là tôi, có khi còn vỗ tay khen "chơi đẹp" nữa.

Lúc này, tiệc cưới đã được công bố, khách mời đã đến đông đủ.

Tất cả đã được dàn xếp đâu vào đấy.

Tựa như một con kiến bị quăng lên ngọn lửa, Lục Tử Hoài bị ép vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Tôi liếc nhìn gia đình Lâm Vận, thản nhiên hỏi:

"Có còn định vào trong nữa không?"

Lâm Vận nhìn tôi chằm chằm, trong mắt là sự hoảng loạn và không thể tin nổi:

"Anh… không phải là làm ở xưởng sửa xe sao?"

Tôi nhíu mày nhẹ, sửa lại cách nói:

"Phải nói chính xác là nhà máy sản xuất xe hơi."

Mẹ cô ấy mất đà, loạng choạng lùi lại, cả người ngã phịch xuống đất.

Bà ta run rẩy, lắp bắp không thành câu:

"Cậu… cậu chính là… Lục tổng?!"

Một giây sau, tôi nghĩ… đã đến tận đây rồi, cũng nên vào trong 'tham quan' một vòng.

Loading...