Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau sự cố ở Hậu Sơn, Mặc Cửu dường như trở nên "ngoan" đột xuất. Y còn ngoài nhiều, hằng ngày chỉ quanh quẩn bên Tần Tuế An, sắc thuốc, pha , thậm chí còn tự tay xuống bếp nấu những món thích. Năm y mười sáu tuổi, vóc dáng cao lớn vượt xa Tần Tuế An, bờ vai rộng và cơ bắp săn chắc ẩn lớp đạo bào cho thấy sức mạnh tiềm tàng kinh . Thế nhưng, cứ hễ tối đến là y trưng bộ mặt mít ướt, ôm gối sang gõ cửa phòng .
"Sư ... thấy đau ở chỗ Cốt Ma... cho ngủ cùng để trấn áp ma khí nhé?"
Tần Tuế An cái gã to xác đang mếu máo cửa phòng , chỉ ôm đầu than trời. Đã mười sáu tuổi ! Đã cao hơn cả cái đầu ! Thế mà cứ hễ hở là , đòi ngủ chung. sắc mặt y tái nhợt vì ma khí hành hạ (thực là do y tự bức ), nỡ từ chối, chỉ đành nhường nửa giường cho y.
Mặc Cửu bên cạnh, đôi tay to lớn vòng qua ôm chặt lấy eo Tần Tuế An, hít hà mùi hương d.ư.ợ.c cỏ thanh mát . Y thích nhất là cảm giác nhẹ nhàng vỗ lưng dỗ dành như thuở nhỏ. Trong bóng tối, đôi mắt y hề chút buồn ngủ nào, mà tràn đầy sự chiếm hữu cuồng nhiệt.
Thế nhưng, giấy gói lửa.
Việc ma khí thỉnh thoảng bộc phát ở Thanh Trúc Phong thể giấu đôi mắt lão luyện của các vị trưởng lão và Sư phụ tông môn. Sư phụ của Tần Tuế An – tông chủ phái Thanh Vân – bắt đầu cảm thấy bất an. Lão nhiều các t.ử khác báo cáo về sự quái đản của Mặc Cửu, về việc y tàn độc với những ai gần Đại sư .
Một buổi sáng, Tần Tuế An gọi lên Chính Điện.
"Tuế An, con nuôi dưỡng đứa trẻ đó mười năm, phản đối." – Sư phụ trầm giọng, ánh mắt sắc như d.a.o – " gần đây, linh khí Thanh Trúc Phong hỗn loạn, ma khí lởn vởn tan. Có t.ử báo thấy Mặc Cửu lén lút luyện tà công. Chuyện , con giải thích ?"
Tần Tuế An quỳ xuống, lòng bàn tay rịn mồ hôi: "Sư phụ, chỉ là vì Cốt Ma phát tác nên cơ thể mới sinh dị trạng. Con nhất định sẽ đốc thúc tu hành chính đạo, tuyệt đối chuyện luyện tà công."
"Con quá bao che cho nó !" – Một vị trưởng lão quát lên – "Nó là mầm mống tai họa, là điềm gở của lục giới! Ta nó còn dám tay đ.á.n.h thương t.ử chấp pháp chỉ vì kẻ đó lỡ chạm áo của con? Tính cách tàn độc như , nếu trừ sớm, ắt thành đại họa!"
Tần Tuế An nghiến răng: "Đệ là t.ử của Thanh Vân, do con dạy dỗ. Nếu , con xin chịu tội !"
Cuộc tranh luận ở Chính Điện kết thúc mấy vui vẻ. Tần Tuế An trở về đỉnh núi với tâm trạng nặng nề. Cậu hề rằng, ngay phía cánh cửa Chính Điện, một bóng đen đó lắng tất cả từ đầu đến cuối.
Mặc Cửu trong bóng tối, bàn tay bóp nát viên gạch đá tường thành bụi mịn. Đôi mắt y đỏ rực, sát khí ngùn ngụt.
"Thay trời hành đạo? Mầm mống tai họa?" – Y lạnh, tiếng lạnh lẽo như từ địa ngục vọng về – "Bọn già khú đế đó dám làm phiền lòng? Dám đòi cướp ? Vậy thì... cái phái Thanh Vân , cần tồn tại nữa."
Y về phía Tần Tuế An đang lững thững về, sát khí lập tức tan biến, đó là vẻ mặt tái nhợt, yếu đuối thường ngày. Y chạy đến, nhào lòng Tần Tuế An, giọng run rẩy:
"Sư ... về . Sư phụ mắng ? Có tại ? Đệ sai ... là cứ giao , liên lụy..."
Nhìn đứa trẻ nuôi lớn hiểu chuyện đến đau lòng như , Tần Tuế An càng thấy hận đám trưởng lão . Cậu ôm lấy y, kiên định : "Đừng nhảm. Có ở đây, ai cũng đừng hòng đụng đến !"
Những ngày cuộc chất vấn ở Chính Điện, đỉnh Thanh Trúc dường như vẻ yên bình giả tạo vốn của nó. Mặc Cửu trở nên ngoan ngoãn đến lạ kỳ. Y lúc nào cũng quấn lấy Tần Tuế An, khi thì giúp sắc thuốc, lúc mài mực, pha , thậm chí còn tự tay ngoan ngoãn vá vạt áo rách của .
Mỗi khi Tần Tuế An y ngoan ngoãn gốc cây tùng, chăm chỉ nghiền ngẫm kinh văn chính đạo, tự nhủ trong lòng rằng y thực sự lời . Chỉ cần che chở y, cho y đủ tình thương, y sẽ bao giờ vết xe đổ của nguyên tác. Tần Tuế An quá ngây thơ khi quên mất một điều, trong cuốn tiểu thuyết tu tiên , chỉ nhân vật phản diện là ác, mà ngay cả những kẻ tự xưng là chính đạo cũng thối nát và tàn nhẫn kém.
Sáng hôm đó, mây đen vần vũ kéo đến che kín cả đỉnh núi Thanh Vân. Chuông báo động của tông môn đột ngột vang lên dồn dập chín tiếng liên hồi. Đây là hồi chuông cao nhất, báo hiệu tông môn đại địch xâm nhập hoặc kẻ phản nghịch nhập ma.
Tần Tuế An đang châm trong phòng, tiếng chuông liền giật phắt dậy. Cậu kịp hiểu chuyện gì đang xảy thì một tiếng động lớn vang lên rúng động cả ngọn núi. Cánh cổng trúc bảo vệ Hậu Sơn đ.á.n.h nát bấy. Hàng chục t.ử chấp pháp mặc hắc y tay lăm lăm kiếm trận, đằng đằng sát khí bao vây kín mít căn gác nhỏ của Tần Tuế An.
Từ giữa vòng vây, Sư phụ của , vị tông chủ mà vẫn hằng kính trọng, bước với gương mặt lạnh lùng như băng sương. Lão cầm tay thanh kiếm lưu ly đang nổ lách tách những tia sét chói lòa, ánh mắt chứa nổi một tia nhân từ nào.
"Tần Tuế An! Ngươi to gan lớn mật, dám bao che cho ma vật, lén lút tiếp tay cho nó luyện ma công ngay đất Thanh Vân. Ngươi tội của ?"
Tần Tuế An hình, cả lạnh toát như rơi hầm băng. Chuyện Mặc Cửu luyện ma công, rõ ràng dùng trận pháp che giấu, tại bọn họ tường tận như ? Lại còn mang cả trận pháp tru ma lớn nhất của tông môn đến đây.
"Sư phụ, xin minh xét!" Tần Tuế An quỳ một chân xuống nền đất lạnh, cố gắng giải thích. "Mặc Cửu cố ý luyện tà công, Cốt Ma hành hạ, tâm trí bất nên mới lầm đường lỡ bước. Con phong ấn ma khí của , tuyệt đối làm hại ai cả!"
"Câm miệng!" Lão tông chủ quát lớn, âm thanh mang theo uy áp của kẻ bề dội thẳng xuống khiến Tần Tuế An ức ngực, phun một búng m.á.u tươi. "Ma vật chính là ma vật, bản tính khát m.á.u thể nào đổi. Hôm nay, trời hành đạo, tiêu diệt mầm mống tai ương , đồng thời thanh trừng đứa đồ phản nghịch như ngươi!"
Lão phất tay, một đạo sấm sét khổng lồ mang theo uy lực hủy thiên diệt địa từ mũi kiếm phóng thẳng về phía căn phòng phía trong, nơi Mặc Cửu đang tĩnh tọa bế quan để định kinh mạch. Đạo sấm sét mang theo uy áp của tu vi cấp cao nhất, nếu đ.á.n.h trúng, một kẻ mang Cốt Ma đang yếu ớt như Mặc Cửu chắc chắn sẽ hồn bay phách tán, ngay cả một mảnh tro tàn cũng còn.
"A Cửu! Chạy !"
Tần Tuế An hét lên thất thanh. Không kịp suy nghĩ lấy nửa giây, bản năng bảo vệ đứa trẻ nuôi nấng suốt mười năm lấn át nỗi sợ hãi về cái c.h.ế.t. Cậu vận bộ linh lực trong cơ thể, dùng tốc độ nhanh nhất lao chắn ngay cửa phòng, dang rộng hai tay, lấy tấm huyết nhục của làm mộc đỡ.
Một tiếng nổ chát chúa vang lên xé rách màng nhĩ.
Đạo lôi kiếp tàn nhẫn đ.á.n.h thẳng n.g.ự.c Tần Tuế An. Cậu cảm giác như ngũ tạng lục phủ của đang thiêu rụi, xương cốt gãy vụn trong chớp mắt. Lực xung kích quá mạnh hất văng đập cánh cửa gỗ phía . Máu tươi trào từ miệng, mũi và tai , nhuộm đỏ rực bộ đạo bào trắng tinh khiết. Tần Tuế An trượt dần xuống sàn đất lạnh lẽo, ý thức bắt đầu mờ mịt, nhưng đôi tay vẫn cố chấp bám chặt lấy khung cửa, nhất quyết để bất kỳ kẻ nào bước qua.
Không gian xung quanh bỗng nhiên tĩnh lặng đến đáng sợ.
Ngay lưng Tần Tuế An, cánh cửa gỗ đóng kín đột ngột nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn nhỏ. Một luồng ma khí đen kịt, lạnh lẽo và đặc quánh như hắc ín từ trong phòng cuồn cuộn bốc lên, mang theo tiếng gầm rống của vạn quỷ oán than. Luồng ma khí đó bành trướng với tốc độ kinh hồn, hất văng bộ đám t.ử chấp pháp gần đó xa hàng chục trượng, m.á.u me be bét.