Bà ta lau nước mắt: "Cô định bắt nạt tôi đúng không, tôi có họ hàng ở quê đấy, tôi gọi người đến dạy dỗ cô!"
"Gọi đi, vé số đâu có trong tay tôi, tôi nhờ người đi lĩnh thưởng rồi. Bà có gọi cả làng lên, cũng không gom đủ tiền chữa bệnh cho con trai bà đâu?"
Bà ta khựng lại.
"Số tiền đó cô phải chia đều cho chúng tôi! Không thì chúng tôi kiện cô ra tòa!"
Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn: "Đã nói là khi nào bà c.h.ế.t thì đốt vàng mã cho bà rồi, còn lải nhải gì nữa?"
—------
Đến bệnh viện, lúc cần đóng tiền viện phí, mẹ chồng lập tức lùi về sau một bước.
"Cô là vợ của Lý Vĩ, cô phải trả tiền."
Tôi cũng lùi một bước.
"Bà là mẹ ruột của Lý Vĩ, bà nên là người trả tiền."
Chúng tôi cứ đùn đẩy qua lại, khiến những người xếp hàng xung quanh bắt đầu bực bội.
Mẹ chồng ngồi phệt xuống đất khóc lóc, nói tôi là đứa con dâu nắm giữ tài chính trong nhà mà không làm tròn trách nhiệm.
Tài chính?
Đúng là tôi nắm quyền tài chính thật.
Tiền tôi kiếm được gấp mười mấy lần Lý Vĩ, chẳng phải tôi nắm quyền là đúng sao?
Người xung quanh chẳng hiểu gì, bắt đầu mắng tôi:
"Cô ta còn là người không đấy? Chồng nguy kịch mà cũng không cứu?"
"Đúng rồi! Nhìn cô ta mặc đồ sang chảnh, trông đâu giống người không có tiền!"
Tôi giải thích: "Chứng minh nhân dân, thẻ ngân hàng, thẻ bảo hiểm của chồng tôi đều do bà ấy giữ, bà ấy không đưa, tôi lấy gì trả?"
Sau khi cưới, mẹ chồng nói sợ chúng tôi tiêu xài hoang phí nên đã giữ hết thẻ lương và tất cả giấy tờ của Lý Vĩ.
Ngay cả tám vạn tiền sính lễ khi cưới cũng bị bà ta giữ luôn, không trả lại.
Các loại bảo hiểm thương mại của Lý Vĩ, người thụ hưởng đều là tên bà ta.
Tài sản trong nhà không liên quan gì đến tôi.
Sao lúc cần tiền lại nhớ đến tôi vậy?
Mẹ chồng sờ túi: "Chết rồi, quên mang theo."
"Không sao, mẹ à, mẹ còn số điện thoại họ hàng bạn bè trong điện thoại mà? Mượn tạm cũng được."
Tôi đề nghị.
Bà ta lập tức đứng bật dậy: "Hứa Đào Đào, mày vừa trúng năm mươi triệu mà bắt bà già này đi vay tiền chữa bệnh cho con trai bà à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/toi-nguyen-doi-tat-ca-tuoi-tho-cua-chong-de-trung-so/6.html.]
Ánh mắt mọi người nhìn tôi lập tức thay đổi.
"Thật không đấy? Năm mươi triệu? Tôi chỉ thấy trên TV thôi."
"Chưa nghe ai nói có người trúng năm mươi triệu ở thành phố mình? Chẳng phải phải lên báo rồi sao?"
Trúng số lớn mà để lộ ra, sẽ bị kẻ xấu nhắm vào.
Mụ già này cố tình nói ở chỗ như bệnh viện, nơi ai cũng thiếu tiền, rõ ràng là muốn hại tôi.
"Mẹ à, bệnh Alzheimer của mẹ nặng hơn rồi, bác sĩ đã dặn đưa mẹ đi tái khám, tại con bận quá nên quên mất, thôi đi, giờ nói năng lung tung cả rồi."
Tôi khoác tay bà ta: "Đi thôi, con đưa mẹ đi khám tâm thần."
"Tôi không bệnh! Bỏ tôi ra! Có ai không, cứu con trai tôi với!"
—-
Mẹ chồng chạy vạy gom góp, cuối cùng cũng nộp đủ tiền phẫu thuật cho Lý Vĩ.
Bác sĩ gọi riêng tôi ra, nói sự thật.
Lý Vĩ đã ung thư phổi giai đoạn cuối, sống chẳng còn được bao lâu.
Tôi hỏi bác sĩ bệnh tình bắt đầu từ bao giờ.
Bác sĩ bảo ít nhất là mười năm.
Tôi chợt nhớ ra, Lý Vĩ bao năm nay không bao giờ đi khám sức khỏe.
Mỗi lần nhắc đến đi viện là anh ta bảo bệnh viện vẽ chuyện lấy tiền.
Còn cấm tôi đi khám.
Khi tôi đến bên giường bệnh của Lý Vĩ, mẹ chồng đang nói chuyện với anh ta vừa mới tỉnh lại.
"Con ơi, mẹ hỏi bác sĩ rồi, chỉ là phổi có cục u nhỏ, không sao đâu.
"Đợi con ra viện, mẹ bắt con dâu đưa cả nhà đi du lịch vòng quanh thế giới.
"Mẹ nói cho con biết, nó trúng năm mươi triệu, nó tiêu không hết đâu, đợi nó c.h.ế.t đi, tất cả là của con. Giờ cứ dưỡng bệnh cho khỏe đã nhé."
Nhìn bộ dạng ngu muội của bà ta, tôi lười tranh cãi.
Tôi bảo sau này sẽ thuê y tá chăm sóc cho Lý Vĩ, tôi còn phải đi làm, không có thời gian đến chăm anh ta.
Lý Vĩ cắm ống, không nói được, chỉ trừng mắt nhìn tôi đầy căm hận.
Mẹ chồng túm lấy tôi: "Thuê y tá? Hứa Đào Đào, mày dùng mạng của con trai tao đổi năm mươi triệu! Mày phải ở đây hầu hạ nó!"
Tôi nhún vai: "Dùng mạng chồng à? Bác sĩ nói bệnh của chồng tôi mười năm rồi! Các người không đi khám còn trách tôi."
"Nói ai hại anh ta? Không phải là bà sao? Bà thỉnh cái tượng gì về, vừa đặt vào phòng Lý Vĩ là anh ta ói máu, tất cả tai họa này không phải do bà gây ra à?"