Tôi không mê tín.
Nhưng tôi cũng muốn làm họ bực mình.
Lần sau, khi Lý Vĩ và mẹ chồng đi mua vé số, tôi cũng đi theo.
Mua luôn hai mươi tờ cùng một dãy số.
Lý Vĩ mỉa mai: "Lần đầu mua mà mua nhiều thế, tốn mấy trăm nghìn, phí của dở hơi."
Mẹ chồng còn chẳng thèm liếc vé của tôi: "Ngày ngày nói con tôi mua vé số lãng phí, cô mua còn nhiều hơn nó cả tháng!"
"Mẹ à, cô ta tự tin quá thôi. Con mua mười năm còn chẳng trúng nổi cái vé an ủi, cô ta tưởng mình mua lần đầu là trúng ngay chắc?"
Hai mẹ con cười sặc sụa.
Ông chủ tiệm vé số đứng ra hòa giải:
"Nếu trúng thì tốt, lần này cô ấy cược gấp hai mươi lần, biết bao nhiêu số 0 lận! Tiệm tôi mấy chục năm còn chưa từng thấy ai trúng năm triệu."
"Nếu cô ta trúng thật, tôi tháo đầu xuống đá làm bóng!"
"Mọi người đừng lo, con dâu tôi đen lắm, dạo trước còn đắc tội với thần tài, chắc chắn chỉ có tiêu tiền để tránh họa thôi!"
Tôi bình thản cất vé số.
Ông chủ hỏi tôi sao lại mua hai mươi tờ, có điều gì đặc biệt không?
Tôi bảo chọn đại thôi.
Về nhà, tôi thấy Lý Vĩ đăng story.
[Tiếp tục cầu nguyện, thành tâm thì linh! Ngày mai chắc chắn trúng lớn!]
Mẹ anh ta cũng đăng story y hệt.
Như thể đang làm nghi thức gì kỳ lạ vậy.
Nhìn họ mê tín đến buồn cười.
Để chọc tức, tôi cũng đăng story giống y hệt.
"Cầu nguyện, thành tâm thì linh! Ngày mai trúng lớn! Cầu xin.jpg"
Không ngờ, Lý Vĩ thấy tôi bắt chước, liền nổi đóa.
Lý Vĩ: [Hứa Đào Đào, cô bị bệnh à, bọn tôi đăng story liên quan gì cô?]
Tôi: [Vậy tôi đăng story liên quan gì đến hai người?]
Lý Vĩ: [Cô đúng là đồ bắt chước! Xóa ngay đi!]
Tôi chẳng hiểu, tôi chỉ copy story, có gì không được?
Lý Vĩ: [Đừng có mà không biết điều! Bọn tôi đã nhờ thầy tính toán ngày giờ địa lợi nhân hòa, mới đăng story, cô liên quan gì!]
Thì ra là thế.
Hóa ra họ tin rằng đăng story kiểu này sẽ có "thần lực", bảo sao không cho tôi bắt chước.
Tôi không xóa, còn chặn thông báo của Lý Vĩ.
Chẳng mấy chốc, anh ta bắt đầu lên story chửi tôi.
[Buồn cười c.h.ế.t mất, anh em ơi, vợ tôi hôm nay phát điên, học đòi mua vé số, một lần mua gấp hai mươi, mất hơn 500 nghìn, như con ngốc. Cười đau bụng.]
[Cô ta còn tưởng trúng được, bày đặt làm màu.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/toi-nguyen-doi-tat-ca-tuoi-tho-cua-chong-de-trung-so/4.html.]
[Tôi TM mua hai mươi năm rồi còn chẳng trúng nổi vé an ủi, cô ta tưởng trúng được vài triệu chắc?]
Dưới phần bình luận, ai cũng cười nhạo tôi.
Nói tôi ảo tưởng.
Bây giờ vé số đều lừa đảo.
Không bán được thì quảng cáo người trúng lớn.
Ngoài đời chẳng ai trúng thật đâu, toàn diễn viên thuê thôi.
Tối ăn cơm, mẹ chồng nói:
"Hôm nay mẹ thấy Tiểu Mai một mình bế con, cô ấy ở ngay khu bên cạnh. Mẹ thấy cô ấy khổ, hay là đón về nhà ta ở đi?"
Chồng tôi còn chẳng hỏi ý tôi: "Con thấy được đấy, có người chăm sóc qua lại."
Qua lại?
Chăm sóc?
Anh ta là đàn ông có vợ, mà lại bảo có thể "qua lại" với một bà mẹ đơn thân?
Hai người coi tôi như không khí, kẻ tung người hứng.
Thậm chí còn tính luôn trường cho con trai của cô ta.
"Cô ấy có thai với anh hả?" Tôi đột ngột hỏi.
Mẹ chồng hừ một tiếng: "Mẹ ước gì là con của Lý Vĩ!"
"Tiểu Mai trẻ trung xinh đẹp, dịu dàng, khi yêu con trai mẹ vẫn còn là gái trinh. Giờ tìm đâu ra người con gái như thế?"
Còn tôi, quen Lý Vĩ qua mai mối.
Mẹ chồng nghĩ tôi từng trải qua bao lần mai mối thất bại, là con trai bà ta tốt bụng mới cưới tôi.
Quả nhiên, cái không có được luôn làm người ta khao khát.
"Cô ta và con trai mẹ dọn vào, tôi ở đâu?"
Mẹ chồng làm vẻ ngạc nhiên: "Cô à? Đợi con trai mẹ trúng số, mua thêm căn nhà, cô dọn ra ngoài."
Nói như thể con trai bà ta chắc chắn sẽ trúng số vậy.
"Mẹ à, anh ấy mua 20 năm rồi, có trúng đâu."
Lý Vĩ vẻ mặt đầy tự tin: "Sắp rồi, thầy hôm trước tính cho anh nói nhà mình sắp phát tài to."
Nhà mình?
Theo lý mà nói, hai người họ ngày ngày chỉ biết ngồi nhà chờ bánh từ trên trời rơi xuống.
Khả năng phát tài gần như bằng không.
"Không chừng thầy ấy nói là tôi thì sao?"
Tiệm bánh của tôi gần đây được các blogger nổi tiếng giới thiệu, đơn hàng và đánh giá tốt tăng vọt.
"Cô bị bệnh à! Liên quan gì cô? Tiệm bánh què của cô kiếm được bao nhiêu? Không giàu nổi cũng chẳng c.h.ế.t đói! Muốn phát tài thì đợi thêm 10 năm nữa đi!"
Nhìn hai người họ tự tin, tôi lại muốn chọc tức họ.
"Ê, thế nếu tôi trúng số thì sao?"
Không nhất thiết phải nhờ tiệm bánh mà giàu mà.