Sau vài phút typing liên tục, Tóc Đỏ nhắn:
“Thôi thật. Chuyện Tiêu ca cưa ba ảnh phát hiện. Ông cụ cổ hủ, phản đối gay gắt.”
“Tiêu ca chịu nhún, nhốt trong nhà ăn đòn.”
“Tối nay còn lén trốn gặp đó.”
“Đừng là kể nha!”
Tôi lặng một lúc.
Thì … hôm nay trốn chỉ để đưa bánh cho ?
Tôi đang nghĩ gì nữa, chỉ thấy lòng rối bời.
Chương 12
Tôi là nhát gan. Sau khi chuyện, nghiêm túc suy nghĩ về mối quan hệ với Tiêu Ly.
Gia đình phản đối gay gắt, vì mà đánh…
Tôi nên kéo con đường lối thoát ?
Tôi nghĩ mãi .
Một tuần , vô tình gặp .
Vừa rời thư viện, thấy tiếng gọi to:
“THỊNH—— NAM——!!!”
Tôi theo phản xạ, đầu …
Chương 13 – Em sẽ luôn yêu
Vừa thấy Tiêu Ly tươi vẫy tay với như gì xảy .
Hai bên đường, tán cây um tùm, ánh nắng rọi mắt lấp lánh.
Tôi yên nhúc nhích, liền nhanh chóng bước đến gần, đến nơi định nắm tay :
“Đi ăn với ? Anh mới đặt bàn ở một nhà hàng ngon lắm.”
Tôi hít sâu một , hỏi thẳng:
“Mấy ngày qua ?”
Anh trả lời tự nhiên:
“Cũng gì, chỉ là… ở nhà xử lý chút việc thôi.”
Tôi khẽ nhếch môi, cuối cùng cũng hạ quyết tâm:
“Tiêu Ly, là… tụi dừng .”
Anh khựng một chút, cố giữ bình tĩnh:
“Sao tự dưng thế?”
Tôi , nhẹ nhàng nhưng dứt khoát:
“Anh cần giấu . Em hết – nhà chấp nhận chuyện .”
“Vậy là vì chuyện đó, em chia tay?”
“Thực … tụi vốn chia tay .”
Anh bỗng bật , đến mức như đang giận thật, nghiến răng nghiến lợi :
“Giỏi lắm, Thịnh Nam, em thật sự giỏi đấy.”
Nói xong, liền kéo một góc vắng, đè tường, hôn ngấu nghiến kiêng dè:
“Muốn rũ bỏ lắm đúng ? Em tính theo thằng Lục ?”
“Em thích nó ở điểm nào? Thích cái kiểu giả vờ tử tế của nó hả?”
“Anh điểm nào thua nó hả?!”
Đôi mắt bực bội cố chấp, từng chữ rít từ kẽ răng:
“Thịnh Nam, em đừng hòng thoát khỏi .”
Tôi giãy giụa mãi vẫn thoát , cố gắng giải thích:
“Không liên quan đến Lục học trưởng…”
Tiếc là Tiêu Ly . Giống như một con ch.ó con nổi điên, chỉ cắn lấy buông.
Đến khi nếm thấy vị mặn, mới như sực tỉnh.
Anh "chậc" một tiếng, vội lau nước mắt khóe mắt :
“Sao ? Anh còn cơ mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/toi-mac-vay-ngan-trai-thang-ba-dao-gay-roi/5.html.]
Tôi , mắt hoe đỏ:
“… nhà chấp nhận… Đi con đường , sẽ khổ. Ngay từ đầu, khi là trai thẳng, em nên buông tay .”
Anh như tin nổi:
“Nên giờ em hối hận ? Cả chuyện quen qua mạng em cũng hối hận luôn hả?!”
Tôi cúi đầu, .
Tiêu Ly thở dài, khẽ bóp nhẹ má , giọng thấp xuống, mềm hẳn :
“ thì từng hối hận.”
“Ngay đầu gặp em, đời tiêu . Trên đời dễ thương đến …”
“Trước khi gặp em, cứ nghĩ cũng như bao , thích con gái. Nên mới phản ứng thái quá…”
“Vậy em thể dỗ thêm một chút ?”
Anh khổ, nhưng ánh mắt dịu dàng :
“Anh , đây cho em đủ cảm giác an . giờ, thể rõ ràng với em…”
“Anh yêu em. Và sẽ vì bất kỳ ai mà đổi điều đó.”
“Hơn nữa –” Anh nhướn mày, giọng thoải mái hẳn:
“Chỉ ông già cổ hủ trong nhà là phản đối thôi. Để ông đánh vài cho hả giận là . Ba đều ủng hộ hết.”
Anh cúi đầu , nhẹ nhàng hỏi:
“Nam Nam, bây giờ thể tin ?”
Tôi ngẩng lên , cuối cùng cũng tiêu hóa hết tất cả những gì .
Một cảm xúc mãnh liệt trào dâng.
Tôi lao tới ôm cổ , chủ động hôn :
“Được. Em tin .”
Bất kể tương lai , ít nhất hiện tại, em dũng cảm thêm một nữa.
Sau đó, Tiêu Ly cuối cùng cũng cho xem những vết thương .
Hóa chỉ tay mà phần lưng mới là nặng nhất.
Tôi khẽ chạm những vết bầm tím , lo lắng hỏi:
“Có đau ?”
Anh thấy sắc mặt , bèn vội vàng che , cợt:
“Trông thì kinh thôi, thật lâu , đau nữa – mấy vết nhỏ mà…”
Tôi tiếp, mà cúi xuống thổi nhẹ lên vết bầm, dịu dàng :
“Để em bôi thuốc cho nhé?”
Tiêu Ly ngơ luôn một lúc.
Lúc mở miệng, giọng khàn khàn, mắt dán chặt :
“…Hơi đau một chút.”
“Bảo bối, thổi thêm nữa , sắp khỏi …”
Không qua bao lâu, trong cơn mơ màng, thấy Tiêu Ly vẫn lặp lặp một câu hỏi:
“Em… sẽ luôn yêu đúng ?”
Trong mối quan hệ , dường như còn bất an hơn cả .
Tôi ôm chặt lấy , dịu dàng kiên định:
“Sẽ luôn yêu.”
Anh cũng vòng tay ôm , giọng nghèn nghẹn:
“Anh cũng …”
“Anh cũng sẽ luôn yêu em.”
[TOÀN VĂN HOÀN]