Tôi Là Thụ Trong Truyện H Văn - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-12 05:56:44
Lượt xem: 29

Khi ý thức bản thức tỉnh, bạn trai làm cho đến ch*t giường.

 

Vốn dĩ và bạn trai Lục Hoài Cảnh là nam chính trong một bộ tiểu thuyết chợ hoa phiên bản cao H, loại mà các đ/ộc giả thời nay vô cùng yêu thích, nhanh hot mạng, các đ/ộc giả thích bộ nhiều, nhưng những gh/ét nó cũng hề ít. Khi bộ tiểu thuyết sắp thành thì kẻ báo cáo nên nó gỡ xuống.

 

Sau khi gỡ xuống, bộ thế giới trong tiểu thuyết sụp đổ .

 

Thân là nhân vật chính, đương nhiên cũng thoát khỏi, ch*t giường khi đang l..m t.ì.n.h với Lục Hoài Cảnh.

Ký ức hơn hai mươi năm lượt lướt qua trong đầu , hết cảnh đến cảnh khác đều là những hình ảnh dành cho trẻ con, cảm thấy bất động, thậm chí còn bật một chút.

Như lời giới thiệu của tác giả, 99,7% bộ bộ tiểu thuyết là những lời văn thô tục và cao H, 0,3% cốt truyện còn là những nét bút vội vàng lướt qua khi còn vị thành niên.

 

Sau những ngày lênh đênh trong cõi vô định, linh h/ồn thấy 1 cây cầu dài hun hút, dọc theo bờ bên cầu là những bông hoa khoe sắc đỏ rực, rực rỡ đến mức lấn át cả màu m/áu.

 

Mí mắt gi/ật nảy, đây chả chính là cầu Nại Hà và hoa Bỉ Ngạn ư?

 

Đi hết cầu, kịp uống canh Mạnh Bà thì gian bắt đầu cuồ/ng và rơi bóng tối.

 

Khi tỉnh dậy nữa, thấy trần nhà trắng xóa và mùi th/uốc khử trùng hăng nồng xộc chóp mũi.

 

Tôi yếu ớt quanh phòng, đột nhiên thấy một khuôn mặt tuấn tú quá mức quen thuộc .

 

Tôi và bốn mắt .

 

Đôi mắt của đàn ông vốn khuôn mặt trong sáng đột nhiên đỏ lên, giọng nghẹn ngào nức nở: "Vợ ơi."

 

Người đàn ông quen thuộc, giọng quen thuộc, đến cả xưng hô cũng quen thuộc.

 

Tôi như tê liệt.

 

Lục Hoài Cảnh chút hình tượng nào nhào , đặt bàn tay to lớn lên eo , tay còn cố gắng mở mắt : "Vợ yêu, em đừng nhắm mắt nữa, mau ."

 

"Ông đây rõ ràng đang ở em, nhưng chớp mắt một cái, rơi nơi khủng khiếp , còn em vẫn bất tỉnh, đ/au lòng quá. Bảo bảo, vợ ơi, để chồng... "

 

Nghe những lời vô nghĩa , cau mày mở mắt , nhưng bắt gặp một đôi mắt hết sức kinh ngạc.

 

Lục Hoài Cảnh ngơ ngác, lắp ba lắp bắp: "Vợ, vợ ơi, nữa? Anh…"

 

Tôi thèm m/ắng mỏ , lập tức trở nên căng thẳng, dùng tay vỗ nhẹ mặt trượt xuống: "Lục Hoài Cảnh, ? Anh cảm thấy khó chịu ở ? Đầu đ/au , cánh tay đ/au ? Hay là đ/au chân? "

 

Lục Hoài Cảnh như thấy gì, nắm lấy tay , xoa xoa mu bàn tay , thở dài: “Bà xã, tay em thật mềm mại, giống như *** của em , thật thoải mái. " "

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/toi-la-thu-trong-truyen-h-van/chuong-1.html.]

 

Sau khi hết căng thẳng, nhận điều gì đó .

 

Trong đầu nảy một ý tưởng nực , lưng toát một lớp mồ hôi lạnh mỏng.

 

Thế giới đây là giả.

 

Ai thể chứng minh rằng thế giới là sự thật?

 

Ở cùng Lục Hoài Cảnh nhiều năm như , khi mở miệng, liền sẽ điều nhảm nhí gì.

 

Kết hợp với những lời từ khẩu hình và những đức tính đây của , khó để suy những lời bậy bạ đó là gì.

 

Chưa đợi đến lúc thể hiểu , cảm thấy đầu ngón tay như răng nanh c.ắ.n nhẹ.

 

Tôi ôm cái đầu choáng váng của , r/un r/ẩy t/át mặt .

 

"Mẹ kiếp! "

 

Lục Hoài Cảnh đ/á/nh đến ngơ luôn , khi kịp phản ứng, lau mặt, lẩm bẩm: “Cảm giác thật dễ chịu.”

Tôi cạn lời giơ tay t/át một cái nữa, nhưng sợ “dễ chịu”, cuối cùng chỉ thể nghiến răng nghiến lợi hung á/c trừng mắt với .

Khi viện,    tra c/ứu thông tin nhưng quyển truyện nào thể giải thích tình trạng hiện tại của .

Có quá nhiều yếu tố chắc chắn trong môi trường xa lạ khiến cảm thấy vô cùng h/oảng s/ợ.

 

Ngược , Lục Hoài Cảnh nhàn nhã và hài lòng, thậm chí còn cả tiểu thuyết khiêu d/âm.

 

 Tôi cố gắng kìm nén thôi thúc đ/ấm lưng , mắt thấy tâm phiền.

 

Lục Hoài Cảnh từ đến giờ mắt , xem truyện hưng phấn : "Vợ , đây chúng từng làm tư thế , đoạn sai, rõ ràng là thâm nhập từ phía . Mẹ kiếp, tiểu thụ thể xoạc chân, xoạc chân cũng vô dụng; trận quá tệ, một đêm chỉ ba hiệp..."

 

Anh ngừng, thậm chí còn mạnh dạn gửi tin nhắn riêng cho tác giả để sửa một tư thế sai.

 

Những đường gân trán khẽ gi/ật lên, cố chịu đựng hết đến khác, khi “Cam rốn* là ngon nhất”, nhịn nữa dùng gối đ/á/nh mặt : “Im !” "

 

(Cam rốn = quả cam cuốn = cái đó đó)

 

Chiếc điện thoại tuột khỏi tay , rơi xuống giường, màn hình là nhiều clip phóng đại, tục tĩu và thô thiển, chỉ cần liếc một cái là đỏ mặt, tim đ/ập lỡ nhịp, chút do dự, dùng tay đ/ấm thẳng một cái.

 

 

Loading...