Tôi Là Tang Thi, Nhưng Bạn Trai Luôn Muốn Lên Giường Với Tôi - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-03-26 18:48:32
Lượt xem: 45
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
9
Tang thi cần ngủ, cuộn trong lòng Giang Mẫn mà nghĩ cả một đêm.
Tôi nghĩ, liệu thật sự là gánh nặng của Giang Mẫn .
Tuy Hứa Quyến độc ác, nhưng khách quan mà , đúng.
Không bình thường nào thể hiểu việc Giang Mẫn mang theo một con tang thi bên cạnh, nên thể tìm đồng đội, định sẵn chỉ thể đơn độc một .
Trong mấy tuần , cũng từng vài đội ngũ trông khá đáng tin ngang qua biệt thự.
Họ từng thử kéo Giang Mẫn gia nhập, nhưng đều từ chối.
Khu dân cư xung quanh cuối cùng cũng sẽ lục sạch đồ ăn.
Đến lúc đó, Giang Mẫn làm đây?
Hơn nữa…
Tôi lên cửa sổ, bóng dáng ánh trăng khắc nét.
Gương mặt đầy những vết bầm xanh và mạch m.á.u đen, đôi mắt đục ngầu và đôi môi nứt nẻ.
Tôi sắp bắt đầu mục rữa , tuy Giang Mẫn chăm sóc , nhưng đây là cực hạn.
Cuối cùng vẫn thoát khỏi kết cục thối rữa, sinh dòi.
So với thiếu gia Trần Nịch , sáng sủa, vui tươi, diện mạo ưu tú.
Bây giờ Trần Nịch quả thật chỉ là một kẻ xí.
Tôi hạ quyết tâm .
Ngày hôm , khi Giang Mẫn một nữa ngoài tìm đồ ăn.
Tôi bước khỏi cửa biệt thự, bao giờ đầu .
Đi theo đám tang thi, băng qua khu dân cư, băng qua khu thương mại, đến một mảnh rừng hoang vắng.
Tôi quan tâm đến hướng của đàn tang thi.
Cho dù kết cục cuối cùng là lạc lối, con g.i.ế.c c.h.ế.t, cũng mấy bận tâm.
Tôi chỉ cần Giang Mẫn thể buông bỏ chấp niệm, gia nhập cùng những đồng đội đáng tin, rời khỏi ngôi biệt thự đó.
Vì , khi đám tang thi chạm trán một nhóm , cũng biểu hiện vô cùng bình thản.
Trong rừng vang lên tiếng s.ú.n.g khắp nơi, tang thi gào thét lao về phía con .
Rồi vũ khí nóng xé nát thể.
“Phía Bắc dọn sạch .”
“Phía Đông dọn sạch .”
……
Mọi dùng bộ đàm trao đổi với , ánh đèn pin chao đảo ngày càng tới gần.
Tôi dừng trong bụi cây, nhắm mắt .
Chờ đợi phận thuộc về giáng xuống.
lúc , bỗng một bàn tay bịt miệng , kéo mạnh phía .
Tôi giãy giụa, nhưng cảm nhận một luồng khí tức lạnh lẽo quen thuộc bao trùm lấy .
—— Là Giang Mẫn.
Hắn một lời, chỉ cúi đầu bước gấp, tỏa áp suất cực thấp.
Gắng sức kéo đến mép rừng, thô bạo nhét trong xe.
“Ưm ưm……!”
Tôi đầu , hiệu gì đó cho .
Hắn chỉ đẩy về phía ghế , dùng còng tay khóa ngược hai tay , “rầm” một tiếng đóng cửa xe.
Rồi trở ghế lái, một mạch lái xe về biệt thự.
Trên đường, Giang Mẫn mặt mày căng cứng, một lời cũng .
Tim lạnh một nửa.
Xong , thật sự tức giận .
Tôi quá hiểu Giang Mẫn, mỗi im lặng, tức là sẽ nghiêm túc thật sự.
thể như bày trò chọc , giờ ngay cả giọng của con cũng phát nổi, càng thể mở miệng giải thích cho .
Thế là cơn giận của Giang Mẫn ai xoa dịu.
Hắn xách , kéo lên lầu, ném lên giường.
Lôi từ trong túi áo một thứ giống như đồng hồ định vị, quăng sang một bên.
…… Ồ, hình như đây là món quà từng tặng Giang Mẫn.
Lúc đó còn đùa, nếu Giang Mẫn dám ngoại tình, thể ngay lập tức chạy bắt gian.
Hắn hài lòng mà hỏi: Trần Nịch, trong đầu em cả ngày nghĩ cái gì thế?
Không ngờ thứ bây giờ dùng .
Khi còn đang chằm chằm cái đồng hồ, Giang Mẫn nghiêng đè xuống.
Thở gấp hôn lấy bờ vai, cổ của , bồn chồn bắt đầu cởi áo .
Không ? Đợi chút??
Trong đầu “ong” một tiếng, như dầu sôi đổ thẳng , bao nhiêu ý nghĩ loạn xạ b.ắ.n tung tóe.
Hắn làm gì? Với ?
Không đúng, thì là ai?
Không đúng đúng, thể với !!
Tôi là tang thi mà!!
Tôi hoảng hốt động tác của , trong mắt đầy sợ hãi.
Giang Mẫn nhận , chạm lên mặt , cúi mắt :
“Sợ ?”
Tôi điên cuồng gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/toi-la-tang-thi-nhung-ban-trai-luon-muon-len-giuong-voi-toi/chuong-5.html.]
Trong mắt Giang Mẫn chẳng chút thương xót:
“Vậy em , khi về nhà mà tìm thấy em, sợ đến mức nào ?”
Tôi sững .
Hắn thoáng hiện một nụ lạnh, ngón tay gạt khuy áo, kéo áo xuống.
“Hứa Quyến đúng, lẽ thật sự là một kẻ điên.”
“ A Nịch, em là sợi lý trí cuối cùng của .”
Hắn nhắm chặt mắt, ôm thật chặt.
“Nếu em rời bỏ , thì sẽ mất cái neo cuối cùng của trong thế giới .”
Cơ thể Giang Mẫn run rẩy khi dán sát .
Trong lòng chua xót, vươn tay ôm lấy .
Đem dung nạp trong vòng tay .
10
Vẫn còn hết giận, Giang Mễ dằn vặt suốt một đêm.
Hắn thực sự làm đến mức đó, dù nguy cơ lây nhiễm cũng quá cao.
Hắn dùng chân .
Trước đây chúng từng như bao giờ.
Chỉ thể , quan hệ lành mạnh dĩ nhiên quan trọng, nhưng một mối tình méo mó như thế … thật sự “đặc sắc”.
… Không đúng, chẳng đặc sắc chút nào.
Tôi cảm giác cả như sắp khoan rách.
Trong lòng vẫn chút sợ Giang Mẫn, thật sự điên rồ vượt quá tưởng tượng của .
sáng hôm dường như trở như bình thường, yên lặng ở phòng khách nghiên cứu bản đồ.
Tôi bước đến gần, liền tự nhiên kéo lên đùi, ôm lòng cùng xem.
“Chúng nên , trong đài vô tuyến, phía bắc xây dựng một căn cứ quân sự mới.”
Giang Mẫn chỉ chỗ đ.á.n.h dấu đỏ bản đồ.
“Đại khái là năm ngày lái xe, nhưng tính đến tình huống tắc đường gặp bầy tang thi, lẽ sẽ lâu hơn. May mà lương thực và nước vẫn còn đủ.”
Tôi nên phản ứng thế nào.
Một con như Giang Mẫn căn cứ quân sự tất nhiên vấn đề gì, nhưng quân đội tuyệt đối sẽ tha cho một tang thi.
Nếu mang theo, chẳng những đường hiểm nguy, mà còn thể nào căn cứ tiếp nhận.
Cách thỏa nhất, vẫn là Giang Mẫn bỏ , tìm đồng đội khác mà .
“Em rời khỏi biệt thự… là cùng khác, đúng ?”
Giang Mẫn như thấu suy nghĩ của , khẽ hỏi.
Nhớ cơn giận tối qua của , rụt , gật đầu.
“Không cần như , chỉ dựa hai chúng cũng thể đến căn cứ.”
“Đến gần căn cứ, sẽ tìm nơi ẩn nấp cho em , tự nghĩ cách viện nghiên cứu trong căn cứ, xem phương pháp biến em trở làm .”
“Nếu … sẽ lén rời , tiếp tục mang em lang bạt.”
Giang Mẫn hết kế hoạch của .
Chúng đều là sinh viên khoa Sinh hóa của A Đại, khoa trọng điểm nổi tiếng cả nước.
Trong lúc thiếu nhân lực như hiện nay, viện nghiên cứu chắc chắn sẽ từ chối GiangMẫn.
Tôi kéo tay , nhẹ nhàng lên lòng bàn tay:
“Vậy… căn cứ, là vì tìm huyết thanh cho ?”
“ .” Giang Mẫn gật đầu.
Hắn đưa tay vuốt lên mặt :
“A Nịch, em kiêu ngạo như , để em mãi sống trong dáng vẻ tang thi , nhất định đau khổ.”
“Tuy rằng bận tâm em thế nào, nhưng em đau khổ.”
Hốc mắt ươn ướt.
Thế là kế hoạch khởi hành quyết định.
Giang Mẫn gia cố chiếc xe méo mó vì va chạm, giúp mang lương thực và nước lên xe, nhét đầy cả cốp .
Phải , thời gian qua Giang Mẫn tích trữ ít vật tư, đủ để hai ăn uống trong một tháng.
Cũng chẳng lạ gì vì Hứa Quyến dốc sức bám Giang Mễ như .
Chuẩn xong xuôi, chúng lên đường.
Chiến thuật là chỉ chọn những con đường hoang vắng để , mỗi khi Giang Mẫn dọn xong chỗ dừng chân an , sẽ canh đêm.
Dù tang thi cũng cần ngủ.
Dọc đường coi như kinh hiểm nhưng nguy, ngoài vài đụng bầy tang thi, chung vẫn tính là bình yên.
Mỗi khi bầy tang thi kéo tới, liền đè Giang Mẫn xuống ghế , dùng mùi để che giấu mùi .
Lũ thây ma thường chỉ loanh quanh vài vòng, tìm thấy , lảo đảo bỏ .
Giang Mẫn lúc đó sẽ xoa đầu , giống như dạy ch.ó mà khen:
“Làm lắm.”
Tôi tức c.ắ.n một phát.
Nhiều lúc khác, chúng chỉ phóng nhanh con đường bụi mù mịt, trong xe vang lên những bản rock mà yêu thích.
Con đường dường như vô tận, hai bên lác đác những xác sống đang lang thang.
Cả thế giới sụp đổ.
khi gương mặt nghiêng của Giang Mẫn ghế lái, còn sợ hãi nữa.
Không còn sợ thế giới hoang tàn.
Không còn sợ phận mịt mờ.
Không còn sợ… chính bản .