Tôi là một thằng trai bao sống nhờ vào người khác - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-02-25 11:33:02
Lượt xem: 68
1
Khi cánh cửa tầng hầm mở , từ vang lên một tiếng gào thét đau đớn.
Tôi cố gắng kìm nén xúc động đầu bỏ chạy.
Đợi bước khỏi cửa, vùng ánh sáng của hành lang bên ngoài, mới phát hiện chiếc áo sơ mi trắng của dính bụi dính máu, ngay cả sống mũi cũng văng lên một vệt đỏ nổi bật.
Tôi căng thẳng nuốt nước bọt, gọi một tiếng “”, cũng thần sắc nhạt nhẽo: “Xử lý chút việc nhà, làm em chê .”
Anh trai là xã hội đen, xử lý việc nhà ý nghĩa gì, và cách xử lý , dám nghĩ kỹ.
“Thật ngại quá, đến quá đột ngột, báo . Có làm phiền ?”
“Nếu thì ?”
Biểu cảm của cứng đờ.
Tống Thiếu Uyên khẽ: “Tôi áo, em theo...”
Anh quanh, chỉ tay một tên đàn em: “Cậu , đến văn phòng đợi, lên ngay.”
Nói là nhanh, nhưng vẫn đợi đủ nửa tiếng.
Khi trở văn phòng, Tống Thiếu Uyên mặc vest chỉnh tề, phong cách tinh , mang theo mùi thơm nhẹ của sữa tắm, dường như tắm xong.
Anh xuống ghế sofa.
Thấy lấy t.h.u.ố.c , đặc biệt tự giác dậy, nhận lấy bật lửa, cúi châm t.h.u.ố.c cho .
Anh ngước mắt , . cúi mắt, chỉ chăm chú ngọn lửa chập chờn của điếu thuốc.
“Tìm việc gì?” Khói trắng thoát từ đôi môi mỏng của Tống Thiếu Uyên.
Anh bảo , đành mặt , ngập ngừng rõ ý định vay tiền.
“Vay tiền?” Tống Thiếu Uyên xong liền : “Đó là cách vay thế nào, là cho vay riêng, theo quy trình vay của công ty?”
Tôi cũng , là nụ gượng: “Anh, đừng đùa với em, nghiệp vụ cho vay của công ty , em dám đụng .”
Tống Thiếu Uyên: “Ồ, ý là , trai , lấy tiền túi để giúp đỡ em.”
“... Thật sự là vay. Anh, em cam đoan chắc chắn sẽ trả.”
“Số tiền nhỏ, em lấy gì để trả?”
“Dù em cũng sẽ tìm cách trả.”
Tống Thiếu Uyên im lặng.
Tôi c.ắ.n răng, : “Vậy , em bảo đảm thế nào thì mới chịu cho vay tiền ? Lần em thật sự cách nào, bằng em tuyệt đối đến làm phiền …”
Tống Thiếu Uyên , một lúc, đột nhiên : “Muốn tiền thì cũng thôi.”
Thái độ đổi nhanh thế, đa phần cũng chuyện .
Tôi thận trọng thăm dò: “...?
Tống Thiếu Uyên thêm lời thừa, nâng cằm, thốt hai chữ: “Cởi .”
Tôi như ai đó đ.á.n.h một gậy đầu, đầu óc ong ong.
“... Cái gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/toi-la-mot-thang-trai-bao-song-nho-vao-nguoi-khac/chuong-1.html.]
Tống Thiếu Uyên trả lời, rõ ràng lười giải thích thêm cho lời của .
thực làm hiểu?
Tôi miễn cưỡng , : “Anh, chúng là em.”
“Chúng là em ?” Tống Thiếu Uyên lộ vẻ kiên nhẫn, thậm chí chút chế nhạo.
nhanh, khẽ mỉm .
“Không .” Anh : “Dù hai chúng cũng sinh đứa trẻ khuyết tật trí tuệ.”
Đồ biến thái!
Tống Thiếu Uyên tuyệt đối là một tên biến thái!
Tôi đang bực bội trở về nhà, kiềm chế , đập cửa phòng ầm ầm.
Anh gì? Anh cái quái gì ?
Anh : "Chẳng em trăm phương nịnh nọt, ngàn cách chiều chuộng mấy tiểu thư nhà giàu ? Trước mặt họ, em còn chút tu dưỡng cơ bản của một kẻ bợ đỡ, tới lượt nghĩ đến chuyện tay bắt giặc?"
C.h.ế.t tiệt!
Tôi giao thiệp với những tiểu thư đó, đó là tích lũy quan hệ, nhu cầu xã hội mà thôi! Tôi ngoài bán !
Hơn nữa, ngay cả khi thực sự liều mạng để bán , thì cũng bán cho một đàn ông chứ, là đàn ông mà gọi là "" bao nhiêu năm nay!
Bảo cởi đồ, thể chứ?!
Hoàn là sỉ nhục, là biến thái!
"A Cẩn?" Mẹ thấy động tĩnh, gõ cửa bước , mặt mang một nỗi buồn tan: "Sao ? Có Tống Thiếu Uyên làm khó con ?"
Lời dứt, nước mắt bà rơi.
"Đều tại , quá nôn nóng, quá dễ tin , nếu lúc đó hỏi han con nhiều hơn, bây giờ cũng đến nỗi thế ..."
Tôi bực bội kéo chăn lên, bọc kín cả .
Việc trách , chỉ trách !
Trách ngại đường xa, bận rộn kết bạn, ở trường cả tháng về nhà!
Trách ngốc mà gọi điện hỏi thăm tình hình nhà cửa nhiều hơn!
Nếu vì đứa con trai như quan tâm đủ, lừa chơi chứng khoán?
Chơi cho vui cũng thôi, ai ngờ mới nếm chút ngọt ngào, vội vàng lấy hết gia sản đầu tư , thậm chí còn vay mượn một khoản tiền để chơi. Giờ thì , mất trắng, còn mắc nợ một đống!
Càng nghĩ càng tức, giật phăng tấm chăn :
"Con với , chỉ Hằng Sinh lên xuống, liên quan gì đến chúng ! Thị trường chứng khoán đó thứ chúng thể chơi nổi!”
"Con thà rằng tiêu tiền mua quần áo mới, làm , thậm chí thua tiền đ.á.n.h bài còn hơn là học chơi chứng khoán!”
"Mẹ ơi, còn khái niệm gì về tiền ? Mẹ tưởng tiền cha để dày lắm ? Đủ để chớp mắt đem thị trường đốt chơi?!"
Tôi nhanh, đầu óc sắp thiếu oxy.
Ngực phập phồng dữ dội, tức giận sinh chút buồn , một tiếng:
"Cũng , cũng , tiền mất thì hết nghĩ ngợi, coi như một trận hỏa hoạn thiêu rụi hết!”
"Giờ còn căn nhà , thật tuyệt vời, ít nhất c.h.ế.t còn một ngôi mộ lộng lẫy, lúc tắt thở, ma quỷ trăm dặm xung quanh đều đến ghen tị với chúng , bởi vì thành phố Hồng Kông rộng lớn , chắc chắn c.h.ế.t nào mộ phần hoành tráng hơn chúng !"