“Chào Ô , mang thai ba tuần .”
Khoảnh khắc , sét đánh ngang tai cũng chỉ đến thế.
Tôi thấy giọng thều thào hỏi: “Có thể phá bỏ ?”
Bác sĩ một cái: “Quy định mới của Liên minh, phá thai cần sự đồng ý của cả hai bên của thai nhi.”
“Bạn trai …” Tôi nghiến răng: “Anh c.h.ế.t .”
Bác sĩ: “Vui lòng xuất trình giấy chứng tử.”
Đầu choáng váng.Ai dám cấp giấy chứng tử cho Lâu Quan Thụy chứ?
Thật sự thể phá bỏ ?
lúc đang hỏi còn cách nào khác , đột nhiên thấy một giọng non nớt đầy bực bội.
“Ba ngốc, ba dám đòi phá bỏ con ? Ba con trị giá năm trăm triệu !”
“Hơn nữa, cha đang tìm ba đến phát điên , hầm ngầm và những thứ thể đều chuẩn xong xuôi cả!”
Năm trăm triệu ư? Nhân dân tệ ?
Tôi do dự... cái quái gì chứ! Rốt cuộc ai đang ?
Tôi hoài nghi xuống bụng phẳng lì của , đôi mắt chiếc kính gọng đen và mái tóc mái dày từ từ mở to.
Gặp ma ?
3.
“Ngươi là ai?” Tôi cầm lá bùa mười tệ mua ở quán vỉa hè, hướng bụng mà hỏi.
Không ai trả lời.
Quả bóng nhỏ trong bụng vẫn tự : “Ba ngốc quá nhẫn tâm, dám đòi phá bỏ con!”
“Con là bé ngoan vô cùng thông minh mà!” Giọng kiêu ngạo ban đầu dần trở nên trầm xuống, “ hình như ba cũng thích bé ngoan. Phải làm đây…?”
Trái tim lập tức mềm nhũn. Lòng bàn tay áp lên bụng , nơi vẫn rõ ràng, vuốt ve một cách vụng về. Giống như một lời an ủi.
“Ôi, ba đang an ủi con ? Hừ, con ngay con là bé ngoan mà, ba nhất định sẽ mềm lòng!”
“Hơn nữa, sinh con, cha sẽ tặng cho ba năm trăm triệu, con giá trị siêu liên thành luôn đó.”
Khóe miệng cong lên một đường cong bí mật. Nhịp tim của đứa bé lan truyền từ lòng bàn tay đến mạch đập của , cuối cùng đồng bộ với trái tim .
“Có là ba giữ con ? Đột nhiên con cảm thấy ấm áp quá.” Giọng điệu của đứa bé trở nên vui vẻ, còn ngân nga một khúc hát chệch tông.
Đây là một chung huyết mạch với . Ngoài ba và em trai , là duy nhất.
Ô Ninh, nên giữ ?
Ô Ninh, hãy giữ .
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Trong lòng vô thức đưa câu trả lời. Tôi xé bỏ giấy hẹn phẫu thuật phá thai Beta, cây đào ngoài cửa sổ mới nhú chồi non, : “Con tên là Ô Đào nhé. Quả Đào ăn ngon.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/toi-la-beta-sau-khi-mang-thai-toi-lien-bo-tron/chuong-2.html.]
Lời dường như tiểu gia hỏa trong bụng cũng thấy, “Sao con thấy ba đặt tên cho con ? Ô Đào ạ, ba?”
Đầu ngón tay khẽ chạm nhẹ bụng . Như một lời đồng ý.
Ô Đào “Oa ô” một tiếng. Giọng non nớt đó khiến thể kháng cự, “Ô Đào, Ô Đào, quá chừng!”
4.
Cứ như , đưa Ô Đào định cư đảo.
Cô Lâm chủ nhà là một Omega, tính tình . Cô lầm tưởng vì phận Beta nên cả lẫn con mà bỏ rơi. Cô quan tâm đến .
Khi Ô Đào ba tháng, cô nhắc khám thai định kỳ. Tôi mới chợt nhớ bước .
Tôi rũ mắt bụng nhô lên, rõ ràng lắm, thở dài một tiếng. Khám thai cần hai bên gia trưởng, để tìm Alpha đây?
Cô Lâm chủ nhà nhận điều đó, vỗ vỗ tay , “Cô cách.”
Tôi: ?
Ô Đào: ?
Trước cửa bệnh viện, đàn ông vest đen giày da Alpha, ngượng nghịu hỏi: “Anh là cháu trai của cô Lâm ạ?”
Alpha hình cao lớn, nhưng mặt mang vẻ non nớt trải sự đời: “Vâng, Ô Ninh, em là Giang Hoán. Cô em bảo em cùng để khám thai.”
Đây chính là cách của cô Lâm.
Thôi kệ. Cứ . Chỉ là kiểm tra, cần xem giấy đăng ký kết hôn .
Tôi cố gắng để bản thư giãn, “Vậy… làm phiền em nhé!”
Khuôn mặt tuấn tú của Giang Hoán e lệ, lấy thứ tự.
Tôi bước phía , thẫn thờ nghĩ, những Alpha trai và đỉnh cấp như Lâu Quan Thụy hình như hiếm lắm thì .
Không bây giờ đang làm gì. Chắc đang chuẩn hôn lễ. Tôi cúi đầu sàn nhà bằng đá cẩm thạch.
“Xấu quá, còn trai bằng ba.”
“Hơn nữa qua tiền bằng ba!”
Giọng kiêu ngạo của Ô Đào vang lên, những cảm giác khó chịu của lập tức tan biến.
Việc khám thai diễn nhanh. Bác sĩ thấy là Beta nam nên dặn dò những điều cần chú ý. Tất cả thành chỉ trong vòng một hoặc hai giờ.
Tôi cầm tờ giấy siêu âm B, nữa cảm ơn Giang Hoán.
Giang Hoán gãi đầu: “Anh Ô Ninh, khách sáo quá, đây chỉ là chuyện nhỏ thôi mà.”
Vì là cháu trai của cô Lâm, nên miễn cưỡng xếp phạm vi quen. Thêm đó, Giang Hoán chuyện, nên khí dần trở nên thoải mái hơn.
Tôi thư giãn trò chuyện với , về phía thang máy. lúc qua góc rẽ, lạnh toát, như thể một con dã thú nào đó rình mò.
Tôi còn kịp phản ứng, giọng Ô Đào vang lên: “Cha! Ba ơi, ba đầu mau, là cha đó!”
Tôi nào dám đầu? Tôi nhấc chân định bỏ chạy, thì một giọng quen thuộc đến mức thể quen thuộc hơn vang lên phía : “Ô Ninh! Chạy cái gì?”