Tôi Không Ngờ, Anh Ta Lại Muốn Hại Tôi - chương 4

Cập nhật lúc: 2025-03-20 15:25:06
Lượt xem: 226

 

Tôi nằm lại trên giường,  nhìn Thủy Linh dần biến đi mất, chiếc cửa kính của căn phòng đột nhiên biến ra hình ảnh của  Cố Tư Vũ, tôi kinh ngạc không thôi.

 

Tiếng của Thủy Linh vang nhẹ lên trong gian phòng.

 

“Cô hãy cùng tận hưởng cảm giác này với tôi nhé”

 

Ra là vậy, cô ấy cũng muốn tôi chứng kiến cách cô ấy báo thù tên khốn đó, tôi nằm dựa lưng vào giường, vui vẻ xem truyền hình trực tiếp này.

 

 Cố Tư Vũ sau khi khâu và băng bó xong vùng cổ, Hạ Xuân Yên liên tục an ủi anh ta, rồi cô ta không quên uốn éo quyến rũ anh ta.

 

“Anh đừng giận, cô ta đang bị thuốc tác động lên mới vậy đó, nào để em giúp anh nhé”

 

Nhưng do vừa bị tôi chọc tức, anh ta khó chịu đẩy cô ta ra khiến cô ta ngã xuống đất, mặt cô ta kinh ngạc.

 

Cố Tư Vũ nhìn vậy mà không đỡ cô ta dậy, anh ta còn mỉa mai cô ta vài câu.

 

“Cô không thấy tôi bị thương hả? Với cô đang mang thai, sao cứ đòi làm mãi vậy? Cô không nghĩ tới đứa bé hay sao?”

 

“Anh nói gì vậy? Tối qua anh vẫn còn trên giường với em mà?”

 

“Hứ tôi nói thẳng, tối qua tôi phải cắn răng làm với cô đó, cô nhìn cô xem mập lên không ít. Ngẫm lại thì Dạ Nguyệt còn khéo giữ gìn cơ thể hơn cô, mới có hơn 1 tháng bầu mà cô không khác bầu 3 tháng là bao. Có chắc là con tôi không đấy?”

 

 Hạ Xuân Yên nghe vậy liền nổi giận đùng đùng, cô ta vụt đứng dậy, chỉ vào mặt anh ta quát lớn.

 

“Anh nói cái gì, chính anh mới là kẻ đã ép tôi tham gia vào vụ này, cũng chính anh muốn tôi mang thai. Tối qua, anh còn đè lên tôi say mê lắm mà. Tay anh 1 tháng trước, vứt chỗ bao cao su đó đi khiến tôi có thai, giờ còn dám lật mặt với tôi hả, đồ chó má?”

 

“Mày im cho tao” Cố Tư Vũ tát một cái mạnh vào mặt cô ta, Hạ Xuân Yến ngã ngửa ra sau miệng bật máu, cô ta hoảng sợ ôm bụng lùi vào trong góc.

 

“Mày nghe đây, muốn sống thì nghe tao, bép xép tao tiễn mày cùng đứa con luôn đấy”

 

Nói xong anh ta đứng dậy, kéo áo lên rồi bỏ lại cô ta, trước khi ra khỏi phòng anh ta còn đe dọa thêm.

 

“Lo chăm sóc Dạ Nguyệt cho cẩn thận, cô ta mà không uống thuốc đầy đủ, thì người được uống sẽ là cô đó”

 

Hạ Xuân Yên hoảng loạn gật đầu, cánh cửa đóng lại. Cô ta rũ bỏ vẻ sợ hãi, căm hận nhìn bóng lưng Cố Tư Vũ, miệng còn lẩm bẩm.

 

“Rồi sẽ có ngày tao trả lại tất cả”

 

Thủy Linh cho tôi xem mọi hoạt động của Cố Tư Vũ, như vậy là tôi có thể biết thêm một vài thông tin hữu ích rồi, Hạ Xuân Yên là một ví dụ. Cô ta cũng giống anh ta, đều là những kẻ có thể làm phản bất cứ lúc nào.

 

Cảnh chuyển đến chỗ bãi xe, lúc này Cố Tư Vũ đang ngồi trên xe, anh ta chỉnh lại ngoại hình, nhìn cái áo bị vấy máu, đưa tay chạm nhẹ vùng cổ khiến anh ta nhăn nhó không thôi.

 

Tiếng điện thoại đổ đến, anh ta nhìn lên ánh mắt lạnh lùng mở lên nghe.

 

“Alo, bà ạ”

 

“Tiểu Nguyệt đâu, sao bà gọi nó ba ngày rồi không được?”

 

“Cô ấy vẫn ở nước ngoài chưa báo bà sao? Để mấy hôm nữa cô ấy về, cháu sẽ dặn cô ấy gọi lại cho bà”

 

“Được rồi, cậu nhớ dặn nó cho tôi, còn nữa cứ để thằng bé tôi chăm, cậu lo mà làm việc cho tốt”

 

Tiếng cúp máy làm anh ta nhăn mày, bà tôi vốn không ưa anh ta, nên lúc nào cũng lạnh nhạt với anh ta như vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/toi-khong-ngo-anh-ta-lai-muon-hai-toi/chuong-4.html.]

 

“Cứ chờ đi mụ già, thời gian nữa thôi tôi sẽ tống mụ ra đường”

 

Anh ta kéo gương xuống vuốt lại mái tóc, hình ảnh ghế sau loáng thoáng bóng ai đó, làm anh ta giật mình rơi cả điện thoại, anh ta  quay phắt lại ghế sau.

 

“Không thể nào, chắc do thuốc giảm đau làm mình bị ảo giác”

 

 Cố Tư Vũ lo sợ nổ máy xe và rời đi nhanh chóng, thỉnh thoảng mắt anh ta vẫn liếc về ghế sau để xem xét.

 

 Trời bất chợt đổ mưa lớn, sấm sét vang lên làm anh ta hoảng hồn, đúng lúc này tiếng điện thoại lại vang lên lần nữa, anh ta vội cắm tai nghe để nghe.

 

“Tư Vũ à, mấy giờ con về vậy, bố mẹ đang chờ con đây”

 

“Con đang trên đường về, bố mẹ chờ con chút nhé, lát con có chuyện vui muốn kể”

 

“Thật sao, là chuyện về con khốn Dạ Nguyệt đó hả, vậy để mẹ chuẩn bị ít đồ ăn ngon nhé”

 

“À mẹ gọi cả Lâm Tín Phương tới nhé, con muốn cảm ơn cậu ấy”

 

“Được, thế nhé con”

 

Mẹ anh ta vừa cúp máy, tâm trạng anh ta cũng ổn định hơn, đúng lúc này, từ xa trong màn mưa mù mờ có bóng một cô gái mặc váy trắng, toàn thân là máu, tóc tai rũ rượi đứng cách xe anh ta khoảng 5 mét.

 

Cố Tư Vũ vội phanh lại nhưng không kịp, anh ta tông thẳng vào cô gái đó, xe anh ta quay một vòng rồi dừng lại.

 

Anh ta vội cho xe đỗ lại bên lề đường, mặc trời mưa anh ta xuống xe kiểm tra người vừa bị đ.â.m phải.

 

Cố Tư Vũ nhìn xung quanh, kiểm tra cả gầm xe mà cũng không có ai cả, anh ta lo lắng không thôi.

 

Cả người ướt nhẹp, anh ta lên xe, vừa nhìn lên gương chiếu, lần này gương mặt cô gái kia hiện rõ ra.

 

Máu me chảy khắp gương mặt, cô gái dần ngẩng mặt lên, ánh mắt căm hận nhìn Cố Tư Vũ.

 

Anh ta sợ tới mức không cất nổi giọng nói, run rẩy nhìn cô gái phía sau từ từ nhổm người dậy, tay chân cô ấy gần rụng rời ra hết, miệng cô gái hét lớn gào lên bổ về phía anh ta.

 

“Á AAAA xin tha cho tôi, là tôi sai rồi, xin tha cho tôi…”

 

“Này anh, có sao không anh gì ơi?”

 

Tiếng gõ cửa xe làm anh ta tỉnh lại, người bên ngoài nhìn anh ta đang sợ hãi đến vã mồ hôi mà khó hiểu, người nọ thấy anh ta như vậy liền nói.

 

“Anh xem xe anh đỗ như vậy rất nguy hiểm, anh mau đỗ gần vào kẻo lại bị tai nạn”

Gác Xép Của Tiếu Tiếu

 

Cố Tư Vũ không đáp lại người nọ, anh ta khởi động xe nhanh chóng rời đi, người nọ nhìn theo xe anh ta mà ánh mắt kì lạ, miệng người đó lẩm bẩm.

 

“Này là bị phê thuốc hay sao vậy?”

 

Người nọ lắc đầu một cái, rồi cũng liền trở về xe của mình.

 

Cố Tư Vũ vừa đi vừa nhìn thẳng, anh ta một chút cũng không dám nhìn ra phía ghế sau, người con gái vừa rồi chính là vợ đầu của anh ta.

 

“Sao lại như vậy được, rõ ràng cô ta được ép làm bùa để ám hại Dạ Nguyệt mà, tại sao mình lại nhìn thấy cô ta chứ?”

 

Anh ta suy nghĩ một hồi, quyết định về hỏi Lâm Tín Phương mới được, dù sao người làm bùa ám là anh ta.

Loading...