Tôi Khám Nam Khoa Trong Thế Giới ABO - 4

Cập nhật lúc: 2025-12-04 05:08:21
Lượt xem: 387

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

11

 

Tôi cứ suy nghĩ mãi, cái gọi là danh phận mà Quách Vũ là gì?

 

Chỉ cần ngủ một giấc là chữa mất ngủ, chẳng lẽ phong làm ngự y riêng của Quách Vũ?

 

“Cậu với Quách Vũ đang yêu ?” – Ngô Nhai đột nhiên lên tiếng.

 

Làm giật nảy .

 

Tôi đang thu ở góc giảng đường, len lén Quách Vũ bục đang thuyết trình bản thiết kế của , lắc đầu.

 

Ngô Nhai đảo mắt: “Trên là pheromone của Quách Vũ, cứng miệng đúng kiểu tiểu tình nhân.”

 

Tôi: “Mũi mấy ông Alpha các còn thính hơn cả chó.”

 

Ngô Nhai huých tay : “Cậu yêu, rốt cuộc hai đang là quan hệ gì?”

 

Tôi đáp: “Cậu hình như chỉ ngủ với , chứ biểu hiện gì khác.”

 

Ngô Nhai ngớ : “Ngủ với mà còn bảo yêu? Đến lúc làm cho bò cũng nổi nữa, vẫn còn em thiết đúng ?”

 

Tôi nghẹn lời, nên bắt đầu giải thích từ : “Không như nghĩ .”

 

Tôi nghịch điện thoại của Quách Vũ, hỏi nhỏ: “Cậu mật khẩu điện thoại Quách Vũ ? Tôi thử ngày sinh , cả mã sinh viên cũng .”

 

Ngô Nhai đầy ẩn ý:

 

“Thử sinh nhật của xem?”

 

Tôi nghĩ đùa, nhưng tay vẫn làm theo, nhập sinh nhật – điện thoại mở khóa.

 

“Cái … trùng hợp quá .”

 

Ngô Nhai : “Cậu còn đưa điện thoại cho chơi, trùng hợp gì nữa?”

 

Tôi cuống quýt: “Là vì trộm chụp , mới giật !”

 

Tôi mở album ảnh trong máy Quách Vũ, tay còn che nửa màn hình, để Ngô Nhai thấy ảnh chụp lén.

 

album trong máy sạch, ngoài vài ảnh tài liệu thì ảnh chân dung chỉ mấy tấm ảnh .

 

Không chụp lén, mà là ảnh từ vòng bạn bè của âm thầm lưu về.

 

Tôi hỏi: “Album của là ảnh của , nghĩa là gì?”

 

Ngô Nhai phản ứng bình tĩnh: “Có gì ? Ảnh nền trong trang cá nhân của cũng là mà?”

 

Tôi tức giận: “Đừng định dùng ảnh để lên mạng yêu đương nhé?”

 

Ngô Nhai sặc: “Cả trường công nhận là nam thần, nghĩ là ai? Gỗ đá thành tinh ? Ngơ thế?”

 

“Cậu thử nghĩ xem, khi nào thực sự đang thầm thích ?”

 

Quách Vũ thích ?

 

Phản ứng đầu tiên của tin.

 

“Tôi với .”

 

Ngô Nhai bĩu môi: “Cậu thử nhớ xem, nhắn tin cho ?”

 

Tôi nghĩ một lúc, hình như đúng thật: “Mỗi nhắn tin cho , chẳng đều là nhắc trả tiền nợ ?”

 

Ngô Nhai hỏi: “Cậu phản hồi thế nào?”

 

Tôi đáp: “Chuyển cho 200.”

 

Ngô Nhai: “Cậu chắc tưởng ghét phiền, nên chuyển tiền để bịt miệng.”

 

Tôi vỗ trán: “Chả trách từng nhận tiền.”

 

Ngô Nhai gắt: “Đó trọng điểm ? Trọng điểm là WeChat, để xem đặt tên là gì.”

 

Tôi ngoan ngoãn mở

 

AAA Tiểu lang băm truyền đời chữa mất ngủ?!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/toi-kham-nam-khoa-trong-the-gioi-abo/4.html.]

 

Tôi tức điên, chỗ nào là lang băm chứ?

 

khung chat là một tấm ảnh cũ.

 

giường bệnh hồi mới xuyên tới thế giới .

 

Tôi hít sâu một , cổ họng nghẹn , nổi một lời.

 

Tôi xuyên tới vì t.a.i n.ạ.n xe, bố thể đều qua đời, chú duy nhất thì khi đóng viện phí cũng biến mất liên lạc.

 

Mắt băng kín, ngày đêm, ai chuyện với một mù bình thường như .

 

Khi đó, chỉ nhớ một thường xuyên bên giường bệnh của , chắc là tình nguyện viên của bệnh viện.

 

Cậu nắm tay sách, đẩy xuống sân phơi nắng.

 

Khi xuyên đến, thiếu cảm giác an , vô cùng ỷ đó.

 

Tôi thể cả ngày kể từng chuyện nhỏ xung quanh.

 

Sau khi tháo băng mắt, biến mất.

 

Y tá bảo, thời gian tình nguyện của kết thúc .

 

Tôi cảm thấy vô cùng trống trải, hụt hẫng vì lời tạm biệt.

 

Vậy đó là… Quách Vũ ?

 

Một ít như , mà kể chuyện cho suốt cả ngày?

 

Tôi ngẩng đầu, chạm ánh mắt Quách Vũ từ bục giảng, ánh mắt rơi , bình tĩnh thong dong, khí chất xuất trần.

 

Một như thể thầm thích ư?

 

12

 

Buổi tối về ký túc xá ngủ, Quách Vũ ngờ cũng chuyển về ở ký túc.

 

Tắt đèn , cả phòng yên lặng như tờ.

 

Tôi chợt mở choàng mắt, thấy Quách Vũ đang yên lặng bên đầu giường .

 

Tôi chợt nhận những lời đó là nghiêm túc, khẽ hỏi bằng giọng nhỏ:

 

“Cậu ngủ ?”

 

Quách Vũ gật đầu.

 

Tôi thật khó chịu, nhưng dám chọc , bèn lăn phía trong giường, chia cho một ít chăn.

 

Giường bên cạnh kêu “cót két” một tiếng, bạn cùng phòng dậy vệ sinh, thấy giường tiếng động liền hỏi:

 

“Nguyên Kim, ngủ ?”

 

Tôi ậm ừ: “Ừ ừ, sắp ngủ .”

 

Tay Quách Vũ vẫn chịu buông , sợ động đậy nhiều sẽ làm ồn, lập tức bịt miệng : “Ngủ .”

 

Quách Vũ đặt cánh tay lên vai , nở nụ đầy ẩn ý, đôi môi mềm mại dán lòng bàn tay :

 

“Muốn hôn nữa.”

 

Tôi nhịn mà lùi để né, đầu đập trúng cột giường bên cạnh, đau đến mức nước mắt suýt rơi.

 

Cả đổ xuống giường, cuộn tròn , mắt ngân ngấn nước.

 

“Nguyên Kim, ?”

 

 

 

 

 

Loading...