Trong văn phòng, khi Tư Mục Niên đẩy cửa bước vào, anh ta thoáng khựng lại, sau đó giữ nguyên vẻ mặt bình thản, cười hỏi tôi:
"Sao lại hẹn ở đây, còn gọi mọi người đến nữa?"
Những cổ đông mà tôi triệu tập đến cũng mơ hồ không hiểu chuyện gì.
Nhưng ai cũng nhận ra bầu không khí không ổn, nên không ai lên tiếng.
Tôi không trả lời, chỉ lặng lẽ rút ra một tập tài liệu từ trong túi xách.
Từng tờ từng tờ được tôi trải lên mặt bàn.
Thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần.
Giấy ủy quyền điều hành công ty.
… Và cuối cùng là đơn ly hôn.
Nụ cười trên môi Tư Mục Niên cứng lại hoàn toàn.
Anh ta im lặng một lúc lâu, sau đó miễn cưỡng kéo môi:
"Hinh Hinh, em trở thành nữ cường nhân từ khi nào vậy?"
Tôi nhàn nhạt đáp:
"Xem qua hợp đồng đi. Nếu không có vấn đề gì thì ký vào, chúng ta ly hôn."
Sắc mặt Tư Mục Niên thoáng cứng lại, nhưng anh ta nhanh chóng lấy lại dáng vẻ bình tĩnh, dịu dàng dỗ dành:
"Hinh Hinh, đừng làm loạn nữa. Mọi người còn phải làm việc, các cổ đông có thể giải tán rồi. Đây là chuyện riêng giữa vợ chồng chúng tôi."
Mọi người nhìn nhau, nhưng không ai nhúc nhích.
Thấy vậy, anh ta chỉ có thể chuyển mục tiêu sang tôi.
Tư Mục Niên rút ra một chiếc hộp nhung xanh từ trong túi.
"Hinh Hinh, em xem cái này là gì?"
Ánh mắt tôi lướt qua sợi dây chuyền bên trong.
Viên sapphire ở giữa tỏa ra ánh sáng xanh thẳm, tựa như đại dương sâu thẳm và bình lặng.
Tư Mục Niên dịu dàng nói:
"Không phải em từng nói rất thích sợi dây chuyền này sao? Anh đã nhờ rất nhiều người mới mua được."
Ngày còn yêu nhau, tôi từng nói qua về ước mơ sở hữu một sợi dây chuyền sapphire.
Vì đó là loại đá may mắn của tôi, tôi tin rằng nó sẽ mang lại vận may.
Tư Mục Niên từng ôm tôi vào lòng, hôn lên vành tai tôi, nhẹ giọng nói:
"Đợi đến hôn lễ của chúng ta, anh sẽ tặng em cả một bộ trang sức sapphire, được không?"
Tôi cười rạng rỡ, cùng anh ta ngoéo tay hứa hẹn.
Nhưng trong hôn lễ, anh ta chưa từng thực hiện lời hứa đó.
Với khả năng tài chính của Tư Mục Niên, mua một sợi dây chuyền như vậy không hề khó.
Nhưng anh ta chưa từng thực sự để tâm.
Bây giờ lấy ra tặng tôi, chẳng qua cũng chỉ là sự bù đắp đầy tội lỗi.
Tôi kìm nén cảm giác ghê tởm trong lòng, lạnh nhạt nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/toi-gap-chong-cung-em-gai-nuoi-anh-ta-di-kham-thai/chuong-3.html.]
"Ký đi."
Nụ cười của Tư Mục Niên hoàn toàn biến mất.
Anh ta nhìn tôi chằm chằm hồi lâu.
"Em nghiêm túc?"
Tôi lặng lẽ rút ra một xấp hình ảnh chụp lại cảnh thân mật giữa anh ta và người phụ nữ kia, ném thẳng lên bàn.
"Anh nói xem?"
Trong ảnh, hai người bọn họ vô cùng thân mật.
Cho dù là người ngoài nhìn vào cũng thừa hiểu.
Chưa kể, cái bụng bầu to tướng của cô ta là minh chứng không thể chối cãi.
Một trong những cổ đông lớn của công ty hỏi thẳng:
"Tổng giám đốc Tư, người phụ nữ trong ảnh là ai?"
Người này có quen biết với cha mẹ tôi, cũng gần như nhìn tôi lớn lên.
Tư Mục Niên mím môi, vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh, nhìn tôi chậm rãi nói:
"Hinh Hinh, em hiểu lầm rồi. Cô ấy là người của Trần Lộ Khả, anh chỉ nhận lời nhờ vả chăm sóc cô ấy thôi. Nếu em không tin, anh có thể gọi họ đến để làm chứng ngay bây giờ."
Giọng điệu của anh ta hết sức chân thành, như thể tôi đang vu oan cho anh ta vậy.
Tôi bật cười, mở loa ngoài, gọi điện thoại:
"Trần Lộ Khả, cảm giác bị bắt làm cha bất đắc dĩ như thế nào?"
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, sau đó lộ rõ sự sụp đổ:
"Hinh Hinh, chuyện này… tôi cũng là người bị hại sao?"
Tôi nhìn thẳng vào Tư Mục Niên đang đờ đẫn, khóe môi nhếch lên:
"Đừng nói như vậy, đâu phải tôi kéo anh vào vũng nước đục này."
Tư Mục Niên hoảng loạn, vội vã lên tiếng:
"Lộ Khả, chẳng lẽ đứa con trong bụng Uyển Du không phải của cậu sao? Mau giải thích với Hinh Hinh đi!"
Tôi lười biếng cười nhạt:
"Phải rồi, nếu đúng là của anh thì mau chóng thừa nhận đi. Dù sao cũng sắp ly hôn rồi, tôi không muốn hiểu lầm anh."
Dưới ánh mắt đầy mong chờ của Tư Mục Niên, Trần Lộ Khả miễn cưỡng lên tiếng:
"Xin lỗi Mục Niên, chuyện này tôi không giúp cậu được."
Sau đó cúp máy.
Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trắng bệch của Tư Mục Niên, châm chọc:
"Xem ra, anh trai tốt của anh cũng không muốn gánh tội thay cho anh."
Tôi vươn tay, gõ nhẹ lên bản thỏa thuận ly hôn trên bàn:
"Ký đi, đừng lãng phí thời gian của mọi người."