Cảnh sát chỉ nhắc nhở vài câu cho có lệ, rồi rời đi.
Vừa xuất viện về nhà, tôi lập tức đánh hắn thêm một trận nữa.
Vừa đánh, tôi vừa cười lạnh:
"Ai cho anh báo cảnh sát hả?"
"Anh có nghĩ đến sĩ diện của tôi không?"
"Còn dám báo cảnh sát nữa không? Hả?"
"Báo cảnh sát có ích gì chứ?"
"Vợ chồng xô xát với nhau là chuyện bình thường mà, đúng không?"
Hắn bị đánh đến mức bò rạp dưới gầm bàn, mặt mũi bầm dập.
Những lời này có quen không?
Chính hắn cũng từng nói những câu này với vợ trước của mình.
Ngay cả trong video giám sát lúc ra tòa, hắn cũng từng nói y hệt.
Triệu Nhã cũng từng kể cho tôi nghe, nhưng sau đó, đoạn video ấy chẳng giúp ích gì trong phiên tòa.
Vì mọi chuyện xảy ra trong nhà, nên hắn chỉ bị kết luận là bạo hành gia đình.
Lúc đó, hắn đánh người còn mạnh hơn tôi bây giờ nhiều.
Sau khi đánh xong, tôi lại đàng hoàng bôi thuốc cho hắn, còn dán băng cá nhân lên vết thương.
Để cho mọi người thấy rằng, tôi chỉ là một người nóng tính, chứ không phải hành hung chồng.
Đêm hôm đó, hắn không phản kháng.
Nhưng đến nửa đêm, hắn đột nhiên siết chặt cổ tôi.
Ánh mắt hắn đầy sát khí, hoàn toàn có ý định g.i.ế.c người.
Mới bị đánh hai trận thôi mà đã chịu không nổi rồi à?
Tôi trở mình, khóa c.h.ặ.t t.a.y hắn, cưỡi lên người hắn.
Hắn kinh hãi trợn tròn mắt.
Tôi tát liên tiếp vào mặt hắn, đến khi mặt hắn sưng vù như đầu heo.
"Tại sao không nghe lời?"
"Hả? Còn dám đánh tôi?"
Cuối cùng, Trần Tiêu Chí bắt đầu van xin:
"Vợ ơi, đừng đánh nữa!
"Đau quá! Anh xin em!"
Do một phút bốc đồng, tôi lỡ tay đánh hắn đến mức mặt mũi bầm dập, không dám ra ngoài.
Tôi nhìn chằm chằm hắn, không cho hắn bước chân ra khỏi nhà, ra sức bôi thuốc giảm sưng.
Giống hệt như cách hắn từng giam cầm vợ trước của mình.
Tôi giả vờ nhẹ nhàng nói với hắn:
"Chồng à, em làm vậy là vì tốt cho anh thôi.
"Anh mà ra ngoài, mọi người nhìn thấy sẽ cười nhạo anh đấy.
"Em đã xin nghỉ phép giúp anh rồi, ngoan nào, ở nhà nghỉ ngơi vài ngày nhé!"
Hắn sao có thể cam tâm chịu đựng?
Hắn lén lút cầu cứu bố mẹ.
Khi bố mẹ chồng đến, họ sững sờ khi nhìn thấy khuôn mặt sưng vù của Trần Tiêu Chí.
Bà ta lao đến định tát tôi, nhưng tôi ôm bụng lùi lại tránh né.
Ông ta ho khan một tiếng, ánh mắt sắc bén dò xét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/toi-duoc-chinh-that-thue-lam-tieu-tam-cuop-chong/chuong-7.html.]
Lúc này, Trần Tiêu Chí đắc ý nhìn tôi, nói với bố mẹ hắn:
"Cô ta dám đánh con!
"Bố mẹ giữ chặt nó lại, để con đánh lại!"
Tôi nước mắt lưng tròng, ôm bụng khóc lóc trước mặt ông ta:
"Bố, con bị oan!
"Con không hề đánh anh ấy!
"Là anh ấy nổi giận ném đồ đạc, sau đó tự vấp ngã, giờ lại đổ tội cho con.
"Nếu con không chạy, chẳng phải con sẽ bị đánh mất đứa bé sao?
"Đây là cháu đích tôn đầu tiên của nhà họ Trần đấy!"
Mẹ chồng hừ lạnh, giọng điệu đầy khinh miệt:
"Ai bảo cô né tránh?
**"Đàn ông đi làm vất vả, về nhà cần xả stress là chuyện bình thường.
"Cô trốn tránh làm gì, để anh ta bị té ngã?"
Tôi phớt lờ lời bào chữa của Trần Tiêu Chí, lại nói tiếp:
"Bố mẹ, còn một chuyện này nữa.
"Con nghi ngờ tinh thần của chồng con có vấn đề, có nên đưa anh ấy đi kiểm tra không?
"Anh ấy cứ nửa đêm lại nói thấy ma trong nhà, ngủ không yên suốt mấy ngày nay.
"Anh ấy bảo con ma đó giống hệt vợ trước của anh ấy.
"Nhưng mà Triệu Nhã vẫn còn sống khỏe mạnh mà, sao lại có thể xuất hiện hồn ma chứ?"
Bố mẹ chồng liếc nhìn nhau, không ai lên tiếng.
Sau đó, họ dọn đến nhà tôi ở luôn.
Thực ra, mục đích họ chuyển đến là để quan sát xem tôi có thật sự đánh Trần Tiêu Chí hay không.
Nhưng đêm hôm sau, người thấy ma không chỉ có mỗi hắn nữa.
Trong phòng của bố mẹ chồng, một bóng ma lờ mờ xuất hiện bên cửa sổ.
Mẹ chồng thét lên chói tai.
Tôi và Trần Tiêu Chí bị đánh thức, vội vàng chạy qua, nhưng chẳng thấy gì cả.
Hắn khó chịu lườm bà ta:
"Có gì đâu mà la hét?
"Mẹ bị hoa mắt rồi."
Bố chồng mặt trắng bệch, ánh mắt đầy sợ hãi.
Những ngày tiếp theo, mỗi khi họ soi gương trong phòng tắm, nhìn vào gương trong phòng ngủ hay qua cửa sổ...
... họ đều thấy những bóng ma đầy m.á.u me.
Nhưng chỉ có họ nhìn thấy.
Tôi không thấy gì cả, và tôi cũng không hề sợ hãi.
Liên tục một tuần, Trần Tiêu Chí lo lắng đến mức không còn tâm trí để trả thù tôi nữa.
Ba người họ ngồi trong phòng, thấp giọng bàn bạc:
"Chẳng lẽ... là con đàn bà hại con trai ta ngồi tù?"
"Chết rồi còn không yên!
"Năm đó, để đề phòng cô ta quay lại báo thù, tôi đã thuê người chôn 'Khóa Hồn Linh' bên mộ cô ta.
"Đàn bà mà, bị đánh chút đã làm to chuyện.
"Con trai ta có g.i.ế.c cô ta đâu? Rõ ràng là do cô ta bệnh c.h.ế.t mà!"
Bố chồng trầm giọng:
"Nhưng sao nhà chúng ta không có gì, mà đến nhà Phó Niệm Tinh lại xuất hiện ma quỷ?"
"Có gì đó không ổn!"