Tôi Dùng Bộ Não Tình Yêu Của Mình Đổi Lấy 5 Tỷ - Chương 9 (Hết)

Cập nhật lúc: 2025-03-30 13:19:59
Lượt xem: 124

 

9.

"Tôi không đặt giới hạn cho cuộc sống của mình. Nếu tôi còn thích, tôi sẽ tiếp tục nhảy. Nhưng nếu sau này có những sở thích khác, thì cũng chưa chắc."

Suy cho cùng, con người sinh ra để hướng về ánh sáng, chẳng ai muốn mãi chìm đắm trong bóng tối.

Dù hiện tại tôi chưa có ý định yêu đương, nhưng kết bạn với một người mới có lẽ cũng là một điều thú vị.

Tôi lịch sự chào tạm biệt Lâm Đống Triết rồi một mình đi ra sân vận động, khẽ gọi hệ thống:

"Hệ thống, hệ thống, bây giờ tôi không thích Cố Hoài Chi nữa rồi, vậy có phải nhiệm vụ này không thể hoàn thành được không?"

Nghĩ đến đây, tôi có chút xót xa.

Dù sao thì ban đầu, tôi cũng vì muốn trải nghiệm cảm giác yêu đương ngọt ngào mà dùng điểm tích lũy để đổi lấy phó bản mang tên "Chân Ái Tối Thượng" này mà.

Hệ thống chậm rãi xuất hiện, lơ lửng trên không trung rồi vươn vai một cách lười biếng.

"Hình như ta chưa bao giờ nói rằng trong thế giới này, Cố Hoài Chi là mục tiêu công lược của cô thì phải?"

Đôi mắt tôi bỗng sáng bừng.

Hệ thống vỗ vỗ lên đầu tôi: "Ký chủ à, mở rộng tầm nhìn chút đi."

Tôi bừng tỉnh: "Đây là một phó bản Chân Ái Tối Thượng, nhưng chưa từng chỉ định chân ái là ai!"

Ôi chao, tầm nhìn của tôi đúng là nhỏ quá rồi.

Ai nói muốn công lược phó bản chân ái thì nhất định phải trở thành kẻ si tình?

Tôi đúng là thông minh quá hóa hồ đồ mà.

Lúc nào cũng đặt người yêu lên hàng đầu, vì yêu một người mà đánh mất bản thân, như vậy thì làm sao có thể có được tình yêu đích thực?

Fl Cá Bống Kho Tiêu trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Tình yêu thực sự, chính là trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình trước.

Chỉ khi đó, ta mới có đủ năng lượng và sức mạnh để yêu thương người khác.

Hơn nữa, tại sao chân ái nhất định phải là tình yêu đôi lứa chứ?

Tình yêu dành cho bản thân, tình thân, tình bạn...

Đều là những tình cảm chân thành, và cũng là chân ái.

Hệ thống gật đầu liên tục: "Trẻ nhỏ dễ dạy, trẻ nhỏ dễ dạy."

Tầm nhìn ngay lập tức rộng mở, không hổ là thứ được đổi bằng điểm tích lũy!

Lần nữa gặp lại Cố Hoài Chi, chính là vào ngày đính hôn của anh ta.

Thẩm Sơ Tuyết có thai, liền lấy đứa bé ép Cố Hoài Chi cưới mình.

Cố Hoài Chi lo sợ làm mất mặt nhà họ Cố, đành phải đồng ý.

Hôm đó trời mưa rất lớn, tôi đang tập đàn trong phòng thì chú Lý khó xử gõ cửa.

"Tiểu thư, Cố thiếu gia vẫn luôn đứng dưới lầu, không chịu rời đi. Cậu ấy nói dù thế nào cũng muốn gặp cô một lần.”

"Cô có thể khuyên cậu ấy được không? Bên nhà họ Cố khách khứa đều đã đến đông đủ. Cố lão gia giận không nhẹ đâu."

Tiếng đàn dưới đầu ngón tay tôi khựng lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/toi-dung-bo-nao-tinh-yeu-cua-minh-doi-lay-5-ty/chuong-9-het.html.]

Những năm qua, dù Cố Hoài Chi giẫm đạp lên chân tình của tôi, nhưng Cố bá phụ lại luôn xem tôi như con gái mà yêu thương.

Tôi đứng dậy, đẩy cửa sổ ra và nhìn xuống.

Mưa như trút nước, mặt đất đã đọng lại từng vũng nước, Cố Hoài Chi cứ thế quỳ dưới lầu.

Một tiếng sấm rền vang xé tan dòng suy nghĩ của tôi, Cố Hoài Chi chật vật ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm vào ánh mắt tôi.

"Vãn… Vãn Tang? Em chịu gặp anh rồi, em vẫn còn yêu anh đúng không?”

"Anh đã mơ thấy một giấc mơ… Trong mơ, em đem tình yêu của chúng ta bán cho thế lực hắc ám. Nhất định là em bị ép buộc đúng không? Anh không thể sống thiếu tình yêu của em..."

“Chúng ta cùng bỏ tiền ra, mua lại tình yêu của em đi."

Cố Hoài Chi vươn tay về phía tôi: "Chỉ cần em xuống đây, anh nguyện vứt bỏ tất cả để đưa em đi."

Tôi cố nhịn cười, hệ thống mà biết Cố Hoài Chi gọi nó là thế lực hắc ám, chắc chắn sẽ tức nổ phổi mất. Thế lực hắc ám cái gì chứ? Đây rõ ràng là kim chủ của tôi mà.

"Không cần đâu, anh cũng nói đó chỉ là một giấc mơ mà. Tôi không có hứng thú với loại đàn ông gieo giống lung tung, anh mau vào dự tiệc đính hôn của mình đi.”

"Cố Hoài Chi, vì chút tình nghĩa cuối cùng, tôi nhắc anh một câu. Nhà họ Cố không chỉ có mình anh là con trai. Người thừa kế, cũng không nhất thiết phải là anh."

Lời nói của tôi dịu dàng mà thản nhiên, nhưng lại như một con d.a.o cùn sắc lạnh.

Mưa càng lúc càng lớn, hơi nước mịt mờ giăng khắp bên ngoài.

Thế nhưng, những hồi ức xưa cũ lại dường như ngày càng xa vời.

Xa đến mức tất cả ký ức của tôi cũng trở nên mơ hồ, những tháng ngày ẩm ướt, nặng nề của năm ấy, cứ thế bị vùi lấp trong cơn mưa tầm tã.

Tại buổi tiệc tốt nghiệp, Nhã Nhã cầm ly rượu vang, bước đến bên tôi.

"Vãn Tang, cậu nghe chuyện nhà họ Cố chưa? Cố Hoài Chi bị tước quyền thừa kế rồi."

Nhã Nhã che miệng cười khẽ: "Anh ta vừa bị cắt thẻ đen, Thẩm Sơ Tuyết lập tức lộ mặt thật, vứt luôn đứa bé để chạy theo đại gia khác.”

"Đáng tiếc thật, hai người bọn họ không khóa chặt với nhau, không biết ra ngoài xã hội sẽ gây họa cho ai nữa."

Tôi xoay xoay chiếc nhẫn kim cương mười carat trên tay, gật đầu như đã đoán trước, nhưng trong lòng lại chẳng hề gợn sóng.

Ài, bây giờ tôi có tiền tiêu không hết, nhưng lại chẳng còn phiền não vì yêu đương nữa.

Nghĩ vậy, tôi nâng ly cụng với Nhã Nhã.

"Quỹ học bổng và quỹ từ thiện mà tôi thành lập, sắp đi vào hoạt động rồi."

Nhã Nhã ghé sát tôi, trêu ghẹo: "Vãn Tang của chúng ta giờ có chí lớn ghê nhỉ. Hôm qua còn thấy cậu lên báo đó ~ Đúng là cuộc đời nữ chính truyện sảng mà.”

"Không định bắt đầu một mối tình lành mạnh sao? Mình thấy Lâm Đống Triết cũng không tệ đâu."

Lâm Đống Triết đúng là một chàng trai tốt, nhưng tôi sớm đã không còn ảo tưởng về tình yêu nữa rồi.

Tôi nhấp một ngụm rượu vang: "Chuyện tình cảm, ai nói trước được chứ? Bây giờ bên cạnh mình có người yêu thương, cũng có người mình yêu quý, vậy là đủ rồi."

Có lẽ một ngày nào đó, tôi sẽ thuận theo tự nhiên mà bắt đầu một tình yêu mới.

Nhưng tôi cũng hiểu rõ hơn bao giờ hết—yêu bản thân, mới là khởi đầu của một cuộc đời lãng mạn vĩnh hằng!

 

HẾT.

 

Loading...