4.
Chú Lý đeo kính râm, bình thản nói: "Tôi không cò kè mặc cả với ông. Hai triệu, thả tiểu thư nhà chúng tôi, ngoài ra còn có một món quà lớn dành cho ông."
Đây vẫn là chú Lý bình thường keo kiệt đó sao?Lúc này trông chú ấy thật phong độ biết bao!
Mắt gã béo sáng rực.
Trên đời này, không ai có thể cưỡng lại sự cám dỗ của tiền bạc, trừ bộ não mê tình yêu của tôi trước đây.
Chú Lý dứt khoát mở vali, tao nhã rút ra vài xấp tiền rồi tung lên không trung.
Gã béo theo bản năng buông tôi ra, lao đến chụp lấy những tờ tiền rơi lả tả.
Chú Lý nhanh tay kéo tôi về phía mình: "Tiểu thư, lão đến muộn rồi, nhưng không sao cả, món quà lớn dành cho tên ác nhân này sắp đến rồi."
Vừa dứt lời, cảnh sát từ trong bóng tối lao ra, nhanh chóng khống chế gã béo.
Gã béo chính thức nhận một đôi còng bạc sáng loáng, kết thúc vở kịch bắt cóc non nớt này.
Tôi vỗ tay tán thưởng, nhưng ngay sau đó, đầu óc tôi bỗng quay cuồng, cả người ngã xuống bất tỉnh.
Gương mặt của những người đối diện phản chiếu trong đồng tử tôi, chớp qua chớp lại như một bộ phim đen trắng.
Trước khi ngất đi, tôi chỉ kịp nghĩ—
Cũng đúng thôi, dù gì cũng vừa vứt bỏ não mê tình yêu, chẳng lẽ không cần khởi động lại sao?
Chú Lý vội đỡ tôi: "Ôi trời, tuổi trẻ đúng là tốt, nói ngủ là ngủ luôn!"
Khi tôi tỉnh lại, giường bệnh đã vây kín người.
"Vãn Tang, con không sao chứ? Là ba mẹ không tốt..."
Ba tôi cẩn thận dò hỏi: "Con gái à, chúng ta có thể đổi người để thích được không?"
Trước đây, nghe những lời này tôi nhất định sẽ cãi lại ba.
Nhưng hôm nay, tôi chỉ chớp mắt mà không nói gì.
Tựa như một con rối bị kéo dây bỗng nhiên có được ý thức của chính mình, mọi u mê trong đầu tôi đều bị quét sạch.
Mẹ tôi tưởng tôi tức giận đến mức đờ đẫn, đau lòng ôm tôi vào lòng.
Nhưng tôi rất tỉnh táo!
Bộ não tôi đang quay cuồng tính toán, hồi tưởng lại lời hệ thống nói đêm qua.
Năm tỷ!! Là năm tỷ đấy!! Chỉ cần do dự một giây thôi cũng là không tôn trọng tiền bạc!
Gã béo bị tâm thần cũng biết tiền là thứ tốt.
Vậy mà tối qua tôi lại chần chừ.
Nhưng cái cảm giác day dứt khôn nguôi đó đâu rồi? Cái sự si mê không thể buông bỏ đâu rồi?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/toi-dung-bo-nao-tinh-yeu-cua-minh-doi-lay-5-ty/chuong-4.html.]
Dường như đã biến mất cả rồi.
Giờ đây, tôi chỉ còn một tình yêu mãnh liệt—dành cho tiền bạc!
Đàn ông hay trà xanh gì cũng mặc kệ.
Tôi chẳng bận tâm nữa!
Một tin xấu:
Tôi sẽ không bao giờ yêu đến mức đánh mất lòng tự trọng nữa.
Một tin tốt:
Tôi đã có năm tỷ!
Nghĩ đến đây, khóe miệng tôi giật giật, không nhịn được mà bật cười. Ba mẹ tưởng tôi đau lòng quá mức, lo lắng nhìn tôi chằm chằm.
Tôi vội vẫy tay trấn an: "Ba mẹ, đừng lo cho con, con không thích Cố Hoài Chi nữa rồi."
Ba mẹ liếc nhìn nhau, ánh mắt càng thêm lo lắng.
Họ nghĩ tôi đang cố tỏ ra kiên cường, ép mình nuốt ngược nỗi buồn vào lòng.
Fl Cá Bống Kho Tiêu trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Trời đất ơi!
Tôi chỉ là… đơn thuần đang cố nhịn cười mà thôi!
Cũng đúng, trước đây tôi đi theo mô-típ văn học thanh xuân đau thương.
Dù Cố Hoài Chi có ngược tôi trăm ngàn lần, tôi vẫn đối xử với anh ấy như mối tình đầu.
Mẹ bỗng nhét vào tay tôi một tấm thẻ ngân hàng: "Con gái ngoan, đây là năm tỷ con trúng số đó. Sau khi trừ thuế, toàn bộ số tiền còn lại đều ở đây.”
"Ba mẹ không động một xu nào, mà con cũng sắp tốt nghiệp rồi, số tiền này con tự quyết định cách sử dụng."
Tôi nhìn chằm chằm vào tấm thẻ ngân hàng trong tay, xúc động đến mức suýt rơi nước mắt.
Bàn tay ấm áp của mẹ nhẹ nhàng vỗ về mu bàn tay tôi, mùi xà phòng thoang thoảng trên người bà khiến tôi cảm thấy an tâm vô cùng.
Dù đây chỉ là một phó bản, nhưng tình yêu mà ba mẹ dành cho tôi, là chân thực.
Nhà chúng tôi và nhà Cố là bạn lâu năm, cả hai gia đình đều có công ty riêng.
Quy mô không quá lớn, nhưng cũng thuộc tầng lớp trung lưu.
Giờ có số tiền này trong tay, tôi quyết định gửi một phần vào ngân hàng kỳ hạn, một phần để đầu tư tài chính.
Tất nhiên, tôi cũng sẽ dành ra một phần để giúp ba mở rộng công ty.
Dù sao thì... năm tỷ! Quá nhiều! Tiêu không hết! Hoàn toàn tiêu không hết!!
Từ nay trở đi, tôi phải học cách làm một người giàu có!
Hôm sau, việc đầu tiên tôi làm khi bước vào lớp học là quay sang nhìn Lý Văn Hổ, người ngồi bàn bên cạnh.
"Tôi có thể đổi chỗ với cậu không?"