Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/zeYfgHVqjJ
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 3
Dư Như Nguyệt sau đó vẫn tìm đến Hứa Chiếu.
Không biết là lời nói của cô ấy có tác dụng hay là Hứa Chiếu bị dọa bởi nước mắt của tôi, cậu ta dần trở nên ngoan ngoãn hơn.
Cậu ta không gây rối với tôi nữa, mà tiếp tục cuộc sống ngủ gật trong giờ học.
Tôi không biết cậu ta và Dư Như Nguyệt có quan hệ gì, nhưng cảm giác họ có chút thân thiết.
Nhưng tôi lục lọi trí nhớ, chưa từng có người chú nào họ Hứa trong cuộc sống của mình.
Tôi chọn cách hỏi thẳng cô ấy: “Bạn thích Hứa Chiếu à?”
Dư Như Nguyệt vội nhìn quanh, xác nhận không ai nghe thấy, rồi hờn dỗi đánh nhẹ vào vai tôi: “Nhất Nhất, bạn nói gì thế? Mình sao có thể thích cậu ta.”
Tôi nhún vai, phải nói, cô ấy đánh đau thật.
Chắc là nói thật.
Cô ấy sợ tôi hiểu lầm, giải thích: “Hứa Chiếu gia đình có hoàn cảnh đặc biệt, mình giúp cậu ta vài lần.”
Chi tiết hơn thì liên quan đến chuyện riêng của Hứa Chiếu, cô ấy không nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/toi-du-hanh-xuyen-thoi-gian-va-tro-thanh-ban-cung-lop-cua-me/chuong-3.html.]
Nhưng biết vậy là đủ rồi.
Bây giờ là lớp 12, tôi không muốn cô ấy thích ai cả.
Tôi chỉ mong cô ấy có thể đỗ vào trường đại học lý tưởng, thay đổi số phận mình, không gặp bố tôi, không kết hôn sớm.
“Mẹ…”
Tôi suýt cắn lưỡi mình.
“…Mau đến kỳ thi rồi, bạn có trường nào muốn vào không?”
“Sư phạm chứ.”
“Thành tích của bạn rõ ràng rất tốt, có thể vào trường tốt hơn mà.”
Dư Như Nguyệt thẳng thắn: “Nhưng trường sư phạm không mất học phí, còn đảm bảo việc làm.”
Nghĩ đến hai mươi mấy năm sau, có rất nhiều người muốn làm giáo viên.
Ngay cả Dư Như Nguyệt khi trưởng thành, cũng từng khuyên tôi rất tận tình thi công chức.
Lập tức, tôi thấy mục tiêu của Dư Như Nguyệt thật đơn giản mà thiết thực! Không hổ là mẹ tôi, có tầm nhìn xa!