TÔI DẠY HƯ NAM THẦN TÀN TẬT - 13

Cập nhật lúc: 2025-03-14 08:28:04
Lượt xem: 107

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bùi Dụ: [Tôi thường nghĩ, nếu chân tôi không bị cắt cụt thì hôm nay liệu có phải tôi sẽ không vô dụng như vậy không.]

 

Bùi Dụ: [Có ai an ủi tôi không? Không có thì trông tôi thảm quá.]

 

Không ai trả lời.

 

Mười giây sau.

 

Bùi Dụ: [Lì xì.]

 

(‘Tối nay chồng không về nhà’ đã nhận lì xì từ Bùi Dụ.)

 

Tôi há hốc mồm.

 

Giàu vậy.

 

Phát một lần một vạn.

 

Bùi Dụ: [Lê Hạ, cái tên chếc tiệt gì thế.]

 

Giây tiếp theo, cửa phòng tôi vang lên tiếng gõ.

 

Tôi còn đang bực bội đây.

 

Không thèm nghe.

 

Bùi Dụ: [Ra đây hôn một cái @Tối nay chồng không về nhà.]

 

Cmn!

 

Dân quê như tôi sao chịu nổi cám dỗ này?

 

Anh sớm biết tôi thèm khát cơ thể anh mà!

 

Tối nay chồng không về nhà: [Tới liền.]

 

Ao đầy rùa, ta sống dai nhất: [Lạnh lòng, thật sự lạnh lòng không phải là cãi nhau ầm ĩ.]

 

Cmn.

 

Tên mạng này nghe cũng hay phết.

 

Đá mạnh vào cái chân lành của thằng què: [Cậu dễ dàng đầu hàng trước sắc đẹp thế à? Tôi khinh cậu @Tối nay chồng về nhà rồi.]

 

Ao đầy rùa, ta sống dai nhất: [Chó độc thân im lặng đi.]

 

22.

 

Tôi lạnh mặt mở cửa.

 

Lạnh lùng nói: “Hôn xong rồi về đi.”

 

Bùi Dụ làm nũng ôm lấy tôi: “Không được, em phải cho anh một lời giải thích.”

 

Tôi cười lạnh, bàn tay lạnh lẽo đặt lên cơ bụng anh:

 

“Hừ, giữa chúng ta chỉ là quan hệ trong sáng, chỉ là bạn hôn môi thôi.”

 

Bùi Dụ kéo dài giọng, giọng mềm nhũn.

 

“Không được, anh là bạn trai em mà, chính miệng em nói đấy.”

 

Tôi đẩy anh ra:

 

“Em cũng từng nói anh đừng chếc, anh có nghe không?”

 

Bùi Dụ chột dạ gãi mũi.

 

“Anh chỉ hơi mất tinh thần thôi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/toi-day-hu-nam-than-tan-tat/13.html.]

Tôi đẩy anh ép sát vào tường, túm lấy cổ áo anh, trút giận:

 

“Anh căn bản không yêu em đúng không!”

 

Bùi Dụ vô tội: “Anh rất yêu em mà.”

 

“Vậy mà vẫn muốn chếc?”

 

“Anh cảm thấy mình là kẻ vô dụng nên mới có suy nghĩ tiêu cực.”

 

Tôi cười lạnh:

 

“Bây giờ anh chỉ mất một chân, nhưng nếu anh chếc rồi…”

Tôi hung dữ tiến lên một bước.

 

“Đến lúc đó, em mất đi là tình yêu trong sáng, thuần khiết, tràn ngập hương vị mục rữa của đồng tiền đấy!”

 

Bùi Dụ nhíu mày cắn môi: “Cái này thì đúng là nghiêm trọng thật.”

 

Tôi đá hắn một cái.

 

“Với lại em cần cái chân của anh làm gì? Hôn môi có cần dùng đến nó không? Ôm nhau có cần không? Sau này chúng ta ưm ưm có cần không?”

 

Hai chữ cuối cùng, tôi không nói ra nổi.

 

Căn phòng im phăng phắc, chỉ còn nhịp đập của trái tim tràn ngập yêu thương.

 

Tôi và Bùi Dụ lặng lẽ nhìn nhau.

 

Rất lâu sau, tôi quăng mình lên giường, vùi mặt vào chăn.

 

Tôi vừa nói gì thế này!

 

Bùi Dụ không nhịn được, bật cười.

 

Một tiếng phì, như một bản nhạc nhảy múa bên tai tôi.

 

“Không cần dùng đến thật.”

 

Anh nằm úp sấp bên cạnh tôi, ghé sát hỏi:

 

“Xấu hổ đến khóc rồi?”

 

Tôi giấu đi ánh nước nơi khóe mắt, quay đầu sang hướng khác.

 

“Được rồi, sau này anh tuyệt đối sẽ không có suy nghĩ đó nữa.”

 

Lúc này tôi mới nhìn anh.

 

Anh cúi xuống, khẽ chạm vào môi tôi.

 

“Hết giận chưa?”

 

“Hôn thêm vài cái thì hết giận.”

 

Bùi Dụ bật cười: “Được.”

 

Khoảnh khắc ấy.

 

Chúng tôi chỉ nghe thấy tiếng môi chạm nhau, cùng nhịp tim giao thoa.

 

Hoàn toàn phớt lờ Giang Vân Bạch đang phát điên trong nhóm.

 

Đá mạnh vào cái chân lành của thằng què: [Người đâu rồi?]

 

Đá mạnh vào cái chân lành của thằng què: [Biểu cảm nén giận.]

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

 

Đá mạnh vào cái chân lành của thằng què: [Thần thiếp tố cáo Bùi Dụ làm loạn hậu cung, tội không thể dung tha.]

 

 

Loading...