Tôi nhịn bật , đan mười ngón tay tay :
“Ngoan, nắm c.h.ặ.t t.a.y đàn ông của .”
Tôi và Kỳ Ngộ đến nhà hàng hẹn với lão đại, lão tam.
Vừa thấy chúng , hai đứa nó đồng thanh “Đù má!” vang vọng khắp phòng riêng.
Tôi lắc lắc bàn tay đang đan chặt với Kỳ Ngộ, vẻ mặt đắc ý :
“Đến đây, gọi chị dâu .”
Ừm, đó lão đại và lão nhị đánh một trận.
Kỳ Ngộ một bên chút gượng gạo, cho đến khi lão tam thở dốc, phẩy tay rót cho Kỳ Ngộ một chén :
“Đến đây, Kỳ Ngộ, từ nay về , chúng ai chuyện nấy, gọi là Tam ca, gọi là Nhị tẩu.”
Môi Kỳ Ngộ đang mím chặt mới thả lỏng hơn chút, thấy , cũng thở phào nhẹ nhõm.
Trước khi xuất phát, liên tục hỏi :
“Họ cảm thấy chúng kỳ lạ , ghét mà cũng ghét lây cả ?”
Tôi nhịn nhướng mày hỏi :
“Ai bọn họ ghét ?”
“Tôi cảm thấy thích , nhưng thích .”
Xem mèo con đây kìm nén nhiều ấm ức trong lòng, nhưng mèo con , chỉ đáng thương ghi nhật ký:
Mọi hình như đều thích .
“Chỉ Chỉ, là thích , mà là vì quá giữ cách, nên mới tránh xa một chút.”
Nghĩ cũng đúng, dù thì Kỳ Ngộ với cái vẻ thanh lãnh thèm để ý ai, lắm bệnh, còn là một thiếu gia bằng thủy tinh.
Cứ như con mèo Ragdoll , đánh , mắng , chơi , còn nâng niu cao.
Cho nên trong mắt bạn cùng phòng, là cái thằng ch.ó điên cục súc như làm hại bông hoa núi cao kiêu ngạo .
Bữa ăn tiếp theo, lão đại và cứ mở miệng là “thằng chó Hướng Hoài ”.
Giữa bữa ăn, Kỳ Ngộ vệ sinh , sắc mặt chút kỳ lạ.
Tôi hỏi , cũng , chỉ bảo ăn nổi nữa, khó chịu, về nhà sớm.
Tôi lấy cớ thanh toán , thì thấy một nhóm đang thanh toán ở quầy phục vụ cạnh nhà vệ sinh.
Quả nhiên, từ miệng bọn họ tên Kỳ Ngộ.
Forgiven
Kéo vành mũ lưỡi trai xuống thấp, hai tay đút túi quần, theo bọn họ khỏi nhà hàng.
“Không nhầm chứ? là ?”
“Học bá lớp năm, từng thư tình cho á?”
“Trông khá bình thường, ngờ là gay.”
“Bao nhiêu năm gặp, cái mặt đó vẫn thấy ghê tởm.”
Lời dứt, nắm đ.ấ.m của giáng thẳng mặt thằng cha đó.
“Mẹ kiếp, mày là thằng quái nào? Bị tâm thần ?”
Hắn nhổ một ngụm máu, bên cạnh đỡ dậy.
Tôi rít lên một tiếng, chút áy náy hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/toi-da-tu-be-cong-chinh-minh/chuong-12.html.]
“Xin , bạn, quên hỏi, mấy tên là Kỳ Ngộ ?”
Nghe , sắc mặt những khác đều đổi.
“Cậu là ai?”
Tôi khẩy một tiếng, xoay xoay cổ tay, xem đánh nhầm .
Sau đó, bốn thằng nhóc c.h.ế.t sững cản , thằng cha kéo ngõ hẻm đánh cho một trận thừa sống thiếu chết.
Một đấu năm thằng, tuy chật vật, nhưng bọn chúng thấy liều mạng như , cuối cùng ai dám xông lên nữa.
Càng nghĩ đến những lời bọn chúng , càng dám tưởng tượng Kỳ Ngộ chịu đựng bao nhiêu bạo lực ngôn ngữ và sự hành hạ tinh thần thời cấp ba.
Đầu óc nhất thời mất lý trí, cho đến khi thấy giọng của Kỳ Ngộ.
Kỳ Ngộ thấy mãi nên tìm.
“Ngoan, yên đó, đừng đây.”
Tôi Kỳ Ngộ một cái, thấy do dự một lúc vẫn lời ở đầu hẻm.
Nửa quỳ mặt tên đó, túm lấy tóc :
“Chính mày là thằng khiến trầm cảm hồi cấp ba đúng ?
“Mày rõ đây, bình thường , mà là mày. Hạ thấp xu hướng tính dục của khác, rêu rao mua vui, giẫm đạp tình cảm của khác chân, loại như mày mới là thứ ghê tởm nhất.”
“Tao khó khăn lắm mới giúp bước khỏi bóng tối, mày bớt xuất hiện mặt , nếu tao dám chắc sẽ làm gì , hiểu ?””
Vỗ vỗ mặt , dậy, về phía Kỳ Ngộ.
Cậu vội vã lao , lo lắng đánh giá một lượt: “Hướng Hoài, chứ?”
“Ông xã yếu ớt ?”
Kỳ Ngộ nắm c.h.ặ.t t.a.y , gì, đầu cúi gằm thấp, thấy từng giọt nước mắt rơi mu bàn tay .
“Tôi xin …”
Lời thích chút nào, cúi nâng mặt lên, trịnh trọng :
“Bé cưng, em đây, em cần xin bất cứ ai, em .”
Đưa tay lau nước mắt mặt , chợt nghĩ :
“Xì, cũng là .”
“?”
Tôi lườm nguýt, cằn nhằn:
“Lỗi là ở ánh mắt em hồi đó tệ quá, em xem những em từng thầm mến đây là thứ rác rưởi gì .”
Kỳ Ngộ khựng , liếc xéo một cái.
Thấy cuối cùng cũng nữa, tiện tay úp chiếc mũ lưỡi trai của lên đầu , véo má một cái, :
“Về thôi, thì lão đại với lão tam tưởng hai đứa chuồn trả tiền mất.”
Quả nhiên, chúng về đến cửa nhà hàng, thấy lão đại và lão tam tính tiền xong.
Có thể thấy hai gom góp một lúc mới đủ tiền trả, giờ đang gầm gừ xông về phía :
“Hướng Hoài cái thằng ch.ó ! Rõ ràng là mày mời mà! Hai vợ chồng bay chuồn mất khi tính tiền ?!”
Kỳ Ngộ thấy định móc ví , kéo chạy biến.
“Hướng Hoài—— Lão đại sẽ g.i.ế.c mất.”
“Để mai tính!”