Giọng vang lên phía : "Tiểu Hồi! Chữ Hồi (洄) trong tên Hạ Tễ Hồi, là chữ Hồi (回) trong tìm Hạ Tễ Sơ."
"Nó mang nghĩa mong con thể lội ngược dòng mà tiến lên, mong con dù trải qua bao nhiêu khúc khuỷu vẫn thể kiên định bất khuất, quên tâm nguyện ban đầu."
"Tiểu Hồi, chỉ một bé con, và cũng chỉ một Tiểu Hồi. Dù các con đưa quyết định gì, ba đều sẽ ủng hộ và thấu hiểu. Mẹ làm , sẽ sửa. Con đừng để bản chịu ấm ức."
Mẹ làm , là . sẽ trở nên hơn, sẽ sửa đổi.
29.
Chuyện giữa và Hạ Tễ Sơ thể đổ hết lên đầu em . Tình cảm dành cho em phức tạp, và nó chẳng hề thuần khiết chút nào.
Tôi hai đàn ông trưởng thành ôm ngủ, sáng nào cũng hôn chào buổi sáng là bình thường ?
Tôi chứ.
Tôi em cứ bám dính lấy như là bình thường ?
Tôi cũng luôn.
vẫn từ chối em . Chỉ cần mắt em là chẳng tài nào từ chối nổi.
Lúc em trói , rượu trong tan bớt . Muốn khống chế em thì dễ, nhưng thoát thì chẳng khó gì.
Khi em hôn , tim đập loạn nhịp. Khi em gần gũi , hề thấy chán ghét. Có lẽ bao giờ nghĩ rằng chúng sẽ rời xa .
Trong khi những khác bắt đầu nghĩ đến chuyện yêu đương, nghĩ cuối tuần nên đưa em dã ngoại ở . Khi khác vung tiền như rác vì yêu, khoản chi lớn của đều dành để chiều lòng sở thích của em . Chẳng cặp em nào quấn quýt lấy như chúng cả.
Thậm chí ngay cả khi làm chuyện mật mà sự chuẩn , sáng sớm tỉnh dậy vẫn hôn lên trán em .
Cứ ngỡ sắp đuổi , ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu chính là gương mặt của em . Em sẽ buồn lắm, sẽ đau lòng lắm, sẽ quậy phá ầm ĩ cho xem. Sẽ nữa.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Em lúc nào cũng cần dỗ dành, liệu ba dỗ nổi ?
Chắc là .
Không tìm thấy , buổi tối em ngủ ?
Có còn sợ ma nữa ?
Có chịu ăn uống t.ử tế ?
Có chịu lời ba ?
Thấy em đ.á.n.h thấy xót, thấy em thấy xót, thấy em xin vẫn thấy xót. Một thể khiến trái tim nảy sinh bao cung bậc cảm xúc: chua xót, vui vẻ, m.ô.n.g lung, đau lòng, ngọt ngào… Đó chẳng chính là sự bận lòng và yêu thích ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/toi-cung-la-cua-em-ay/chuong-12.html.]
Đẩy cửa phòng , Hạ Tễ Sơ vẫn còn đang quỳ mặt đất, em gục đầu xuống rơi nước mắt. Cứ tiếp thế chắc căn nhà ngập mất thôi.
"Hạ Tễ Sơ." Tôi hiếm khi gọi đầy đủ cả họ lẫn tên em như thế.
Em bỗng ngẩng phắt đầu lên, trong mắt đầy vẻ kinh hoàng.
"Những lời em tối qua là thật lòng ? Em còn nhớ ?"
Em : "Anh ơi, em sẽ mãi yêu , chỉ yêu , chỉ với thôi."
Em : "Anh ơi, em ở bên mãi mãi."
Em : "Anh ơi, dù sai lầm, em cũng đầu nữa."
Em : "Anh ơi, em sẽ bao giờ vứt bỏ ."
So với việc mãi mãi yêu , càng khao khát một lời hứa sẽ bao giờ vứt bỏ hơn.
Hồi ức và giọng thực tại của em chồng lấp lên . Em : "Anh, em nhớ, em đều nhớ cả. Những gì em đều là thật."
Tôi và Hạ Tễ Sơ đều từng ở cô nhi viện, cả đời dù sở hữu bao nhiêu thứ chăng nữa cũng khó lòng lấp đầy trống của tuổi thơ. Tiền bạc, phận, địa vị đều thể lấp đầy cảm giác an khuyết thiếu. Chúng cần một tình yêu bao giờ vứt bỏ, một tình yêu duy nhất, một tình yêu vĩnh cửu.
Cần một tình yêu đặc biệt dành riêng cho . Có lẽ đó là một tình yêu lành mạnh theo lẽ thường.
Tôi đưa tay về phía em , "Được , lên , đừng nữa. Anh là của em."
"Anh sẽ mãi mãi bỏ rơi em."
Ngoại truyện - Mảnh giấy gói kẹo phai màu (Hạ Tễ Sơ)
1.
Khi trả lời câu hỏi đó, em còn nhớ em nữa. Anh cũng chẳng còn nhớ lời hẹn ước của chúng .
Lần đầu tiên em thấy là từ một cách xa. Em dịu dàng trò chuyện với đứa trẻ bên cạnh. Không hề ghét bỏ, hề lấy lệ, chỉ sự kiên nhẫn và ôn hòa.
Lần thứ hai gặp , em ngã nhào ngay mặt . Ngã đến mức ngợm bẩn thỉu lem luốc. Có kẻ đẩy em ngã, em làm bẩn cả ống quần của .
Anh hề nổi giận, còn đỡ em dậy, tỉ mẩn bôi t.h.u.ố.c lên cái đầu gối trầy xước cho em. Một đứa trẻ mặt mũi lấm lem, bẩn thỉu là em, và một dịu dàng, xinh là .
Anh thổi nhẹ vết thương của em, dặn em đừng để vết thương dính nước. Anh còn lấy từ trong túi một nắm kẹo đưa cho em, sáu viên kẹo với lớp vỏ giấy lấp lánh vô cùng. Anh , đây là phần dành riêng cho em.
Anh , chúng sẽ còn gặp .
Anh , em ngoan nhé, đây.
Lúc đó em nghĩ, giá mà thực sự là trai của em thì mấy.