Tôi Cong Rồi, Anh Xong Rồi - Chương 61: Sợ tôi trả thù anh à?

Cập nhật lúc: 2026-03-18 07:06:29
Lượt xem: 151

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong phòng tắm, tiếng nước chảy ào ào vang động.

Làn nước lạnh lẽo dội thẳng xuống cơ thể, kích thích khiến da dẻ nổi lên một lớp gai ốc. Tông Giác xối nước lạnh suốt một tiếng đồng hồ, nhưng ngọn lửa khô nóng râm ran trong vẫn chẳng cách nào dập tắt , ngược còn xu hướng bùng cháy dữ dội hơn, vô tác dụng.

Hắn từng nghĩ đủ hận Hứa Cạnh. Hận đến mức chỉ cần gặp thể dùng những thủ đoạn thuần túy nhất để trả thù, y đau khổ, y bẽ bàng, để bản nếm trải cảm giác đắc thắng.

khi thực sự đối mặt, đàn ông mặt , dùng giọng điệu bình thản đến xa cách để trò chuyện, gương mặt phần gầy gò và tiều tụy hơn trong ký ức ...

Phản ứng của cơ thể, sự xao động của con tim, tất cả đều đang gào thét nhắc nhở .

Hắn những thể quên đàn ông , mà theo thời gian trôi , d.ụ.c vọng chiếm hữu chẳng những lụi tàn, ngược còn thiêu đốt điên cuồng hơn.

"Rầm!"

Tông Giác đ.ấ.m mạnh một cú mảng tường gạch men sũng nước, tiếng động trầm đục tiếng nước át .

Bốn năm.

Hắn cứ ngỡ thời gian thể bào mòn tất cả, kết quả nó chỉ khiến những bất mãn và chấp niệm kịp phát tiết lên men, biến thành thứ cảm xúc cực đoan và dữ dội hơn gấp bội.

"Hứa Cạnh..."

Tông Giác nghiến răng bật cái tên . Những giọt nước từ lọn tóc nhỏ xuống, lướt qua đường quai hàm hảo.

Anh là của .

Bất kể bên cạnh Hứa Cạnh là ai, mặc kệ đối phương cam tâm tình nguyện , nhất định cướp về bằng .

Cho dù là... từ thủ đoạn.

Khi ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ ngầu, bên trong hừng hực ngọn lửa cam tâm và d.ụ.c vọng chiếm hữu sâu hoắm.

....

Sau khi hợp đồng ký kết thỏa, sợi dây căng thẳng bấy lâu trong lòng Hứa Cạnh cuối cùng cũng nới lỏng.

Y mời cả đội đến quán của Trì Đảo ăn một bữa lẩu khánh công, khí hiếm khi náo nhiệt như .

Còn về Tông Giác... chắc cũng chẳng còn dây dưa gì nữa.

Nhìn dáng vẻ của đối phương ngày hôm qua, lẽ chút chấp niệm tàn dư với y cũng tiêu biến gần hết .

Sỉ nhục cũng làm, trút giận cũng xong, từ giờ trở bọn họ dưng nước lã.

Hứa Cạnh thở phào một nhẹ nhõm, đè nén chút cảm giác hụt hẫng rõ tên trong lòng xuống. Thế cũng .

Dự án kết thúc, Hứa Cạnh cũng cho phép nghỉ ngơi mà nhanh chóng lao guồng công việc mới.

Cuộc sống nhịp điệu cũ: làm, tan sở, thường xuyên tăng ca đến đêm muộn. Thi thoảng cũng những chuyến công tác ngắn ngày, một hai hôm về.

Căn bệnh đau dày và chứng đau đầu kinh niên thỉnh thoảng tái phát, nhưng Hứa Cạnh chẳng mấy để tâm. Y quá nhiều việc làm, đến thời gian khám sức khỏe định kỳ còn bới nổi.

Đôi khi đau đến mức chịu nổi, y mới miễn cưỡng nhắm mắt nghỉ ngơi nửa tiếng, chờ cơ thể hồi phục đôi chút tiếp tục làm việc, cứ thế lặp lặp .

Mẹ y đòi tiền, y cũng gửi qua, đồng thời đưa lời cảnh báo đanh thép. Bà chỉ lúng túng đáp ứng, hết đến khác bảo đảm cho Hứa Thụy.

Hứa Cạnh thực sự lười bận tâm thêm, chuyện gì thể dùng tiền giải quyết, y sẽ truy cứu nữa.

Trong thời gian đó, Trì Đảo thường xuyên gọi y qua nếm thử món mới.

Tính cách đối phương xởi lởi, tuy nhiều và dồn dập nhưng hề gây khó chịu. Đi nhiều , bọn họ thực sự trở thành những bạn khá thiết.

Trong những ngày sóng yên biển lặng , điều bất thường duy nhất chính là, từ lúc nào, Hứa Cạnh luôn cảm thấy gì đó đúng.

Giống như một đôi mắt đang rình rập y từ trong bóng tối.

Mà giác quan thứ sáu của y thì luôn chuẩn xác đến đáng sợ.

Ban đầu chỉ là cảm giác như kim châm lưng đường làm. Về , thỉnh thoảng siêu thị, thậm chí chỉ là xuống lầu đổ rác, cảm giác rình rập dị thường đó trỗi dậy.

Hai ngày gần đây, ngay cả khi ở trong nhà, Hứa Cạnh cũng mơ hồ cảm thấy tự nhiên.

"Thưa Hứa, chúng trích xuất camera giám sát . Vào thời gian , khu vực hầm xe thực sự thấy ai khả nghi cả."

Nhân viên bảo vệ tòa nhà chỉ màn hình, giọng điệu khách sáo nhưng pha chút bất lực: "Hay là... lắp thêm camera trong nhà xem ? Bây giờ nhiều hộ cũng làm lắm."

Hứa Cạnh chằm chằm màn hình giám sát, đôi lông mày nhíu chặt. Mọi thứ màn hình đều bình thường, xe cộ , đường qua đều là cư dân quen thuộc trong tiểu khu.

Y chăm chú suốt hai giờ đồng hồ đến mỏi nhừ cả mắt mà vẫn chẳng phát hiện điều gì.

"Cảm ơn, sẽ cân nhắc ."

Hứa Cạnh gật đầu với bảo vệ rời .

Lời đề nghị lắp camera của đối phương trong dự tính của y. Y là một đàn ông trưởng thành sống độc , trong nhà nuôi thú cưng, hơn nữa bản y cũng xuất từ ngành nghiên cứu phát triển công nghệ nên vốn dĩ chẳng tin tưởng nổi mấy loại camera tiêu dùng thị trường.

Y quá hiểu những thiết bao nhiêu lỗ hổng bảo mật, rõ các nhà máy vì tiết kiệm chi phí mà ăn bớt khâu mã hóa dữ liệu đến mức nào.

Thay vì phơi bày cuộc sống riêng tư lên một gian mạng xác định, tin cái loại camera "trộm chẳng phòng , khéo tự bán ", thà rằng y dùng một bộ khóa cửa đáng tin cậy còn an hơn.

Bước khỏi văn phòng quản lý, gió chiều thổi tới, Hứa Cạnh ngẩng đầu sắc trời đang dần tối .

Chẳng lẽ... thực sự do quá mệt mỏi nên thần kinh trở nên nhạy cảm quá mức ?

cảm giác ai đó dõi theo chân thực đến mức khiến sống lưng y lạnh toát.

Tìm kiếm manh mối kết quả, Hứa Cạnh chỉ đành cưỡng ép bản nhấn chìm những ý nghĩ quái dị đó xuống để tập trung công việc.

Lại qua mấy ngày, buổi tối về đến nhà, y vẫn phòng sách như thường lệ. Khi đang đối mặt với màn hình để suy nghĩ về một nút thắt kỹ thuật mới, dư quang của y vô tình lướt qua ly nước bên tay trái, tầm mắt bỗng khựng .

Hướng quai cầm đúng.

Y nhớ mang máng, khi khỏi cửa buổi sáng, quai cầm dường như hướng về bên trái, nhưng hiện tại, góc độ của nó lệch một chút.

Lại là ảo giác ?

Hứa Cạnh day day giữa lông mày, chằm chằm chiếc ly vài giây dời mắt , tự nhủ là đa nghi quá thôi.

Mãi đến đêm muộn, y mới tắt máy tính dậy.

Khi bước phòng tắm, cả y mệt mỏi đến cực hạn. Nước nóng dội lên , nước bốc lên nghi ngút.

Không lâu , tầm mắt Hứa Cạnh bỗng tối sầm .

Một cơn choáng váng ập đến báo , kèm theo cảm giác buồn nôn nôn nao. Y kịp phòng , bám chặt lấy bồn rửa tay mới ngã quỵ.

Nước nóng vẫn chảy ào ào, nhưng y thậm chí còn sức để giơ tay tắt vòi sen, chỉ thể cúi đầu há miệng thở dốc, chờ cơn khó chịu qua .

Tầm nhòe , mặt gương nước phủ một lớp dày đặc, chỉ phản chiếu một bóng hình mờ ảo.

Dáng Hứa Cạnh vẫn luôn duy trì , khung xương cân đối, vai lưng thẳng tắp. Dù bận rộn đến , y vẫn dành nửa giờ tập gym mỗi ngày để giữ hình thể săn chắc, điều đó giúp y trạng thái nhất để làm việc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/toi-cong-roi-anh-xong-roi/chuong-61-so-toi-tra-thu-anh-a.html.]

Y gục đầu, cứ thế im hồi lâu cho đến khi cơn chóng mặt rút bớt mới chậm rãi thẳng dậy.

Hứa Cạnh ngước mắt gương, ánh mắt dừng ở đó hề nhúc nhích.

Nhìn lâu.

Sau đó, y giơ tay , để lau nước mà là dọc theo cạnh của khung gương, dùng đầu ngón tay sờ soạng từng chút một. Bỗng nhiên, lòng bàn tay chạm một chỗ lồi lên cực nhỏ.

Ánh mắt Hứa Cạnh chợt lạnh thấu xương.

Y bấu chặt chỗ bằng phẳng đó, dùng lực, đầu ngón tay liền cạy một khe hở. Tiếp đó, y lôi từ bên trong một vật.

Đó là một chiếc camera mini.

Hứa Cạnh sa sầm mặt, lùng sục khắp ngóc ngách trong nhà. Cuối cùng, ở nhà bếp, ổ điện tivi phòng khách, tủ quần áo phòng ngủ...

Lần lượt, y lục soát sáu bảy chiếc camera mini bày tất cả lên bàn .

Những chiếc camera gần như bao phủ bộ khu vực sinh hoạt của y, khiến sự riêng tư còn chỗ ẩn nấp.

Nghĩ đến cảm giác rình rập quái đản suốt thời gian qua, Hứa Cạnh ôm cái trán đang căng tức phịch xuống sofa. Cơ thể vốn khỏe nay càng khó chịu đến đỉnh điểm.

Y đống camera mặt, ép bình tĩnh .

Rốt cuộc là ai làm chuyện ?

Y là một đàn ông sống một , thể nào kẻ giở trò đồi bại, còn nếu tống tiền thì cần gì nhọc công thế ?

Chẳng lẽ... là chuyện của công ty?

Cân nhắc lợi hại, Hứa Cạnh quyết định báo cảnh sát. Y tìm một chiếc túi kín, bỏ từng chiếc camera trong.

Mặc quần áo chỉnh tề, cầm lấy túi đựng tang vật, y chuẩn ngoài.

Vì tình trạng sức khỏe , để đảm bảo an , Hứa Cạnh tự lái xe mà định gọi taxi đến cục cảnh sát.

ngay khi mở cửa, y bỗng khựng tại chỗ.

Tông Giác đang ngay ngoài cửa, gần như dán sát khung cửa nhà y.

Thân hình cao lớn che khuất phân nửa ánh sáng, mang theo cảm giác áp bách cường thế. Nhuệ khí thiếu niên năm nào giờ mài giũa thành những góc cạnh sắc sảo, ẩn giấu lớp áo khoác cắt may hảo.

Hắn chằm chằm Hứa Cạnh, ánh mắt thâm trầm như vực thẳm lạnh lẽo.

Đồng t.ử của Hứa Cạnh co rụt , theo bản năng siết chặt chiếc túi trong tay, lùi nửa bước để trấn tĩnh.

"Sao ở đây?"

Ánh mắt Tông Giác rơi chiếc túi kín trong tay y, khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh lẽo. Hắn bước chân cửa, thuận tay đóng sập cửa một tiếng "cạch".

Giọng trầm thấp, mang theo ý vị mỉa mai: "Sao thế, dù gì cũng từng mặn nồng một thời, định thèm chào lấy một tiếng ?"

Hứa Cạnh lập tức hiểu , sắc mặt thoắt cái trở nên cực kỳ khó coi.

"Mấy thứ ... đều là do làm?"

Trách .

Trách dù y tra thế nào cũng thấy dấu vết. Có thể hiểu rõ thói quen của y, thể tránh né camera giám sát, thể nghênh ngang nhà mà y hề , ngoài mắt thì còn ai đây nữa?

Tông Giác như , nhướng mày: "Sao, định báo cảnh sát ?"

Hứa Cạnh giận đến mức giọng run rẩy, quát lên: "Tại làm thế? Cậu là đồ biến thái ?"

Tông Giác nhạo báng, tiến lên một bước, dễ dàng túm lấy cổ tay đang cầm túi của Hứa Cạnh. Hắn áp sát gần, thở gần như phả tai y.

"Biến thái? Toàn chỗ nào là thấy, sờ qua? Hay là lo... tung ảnh nóng của ngoài?"

Hứa Cạnh vùng vẫy nhưng thoát . Tông Giác thuận thế giật lấy chiếc túi, nó lập tức đổi chủ, gọn trong túi áo khoác của .

Ánh mắt lạnh lùng găm thẳng mặt Hứa Cạnh, đáy mắt lạnh nhẽo đến cực điểm, thong dong : "Đi , với cảnh sát, bảo là một thằng yêu cũ khốn kiếp... lắp camera rình rập trong nhà? Hửm?"

Hứa Cạnh run lên bần bật, thốt lời nào.

Sâu trong bụng truyền đến một cơn quặn đau, kéo theo cơn đau đầu dữ dội hơn. Mồ hôi lạnh rịn trán, nhưng y vẫn nghiến chặt răng, ép thẳng, dùng ánh mắt lạnh lẽo .

Thấy , Tông Giác khẩy một tiếng.

Teela - Đam Mỹ Daily

Hắn đột ngột bóp lấy hai bên eo của Hứa Cạnh, nhấc bổng lên. Phát hiện trọng lượng trong tay vẻ nhẹ hơn trong ký ức, chân mày khẽ nhíu , ngay đó nhấn mạnh y xuống tủ giày. Bàn tay lập tức đè chặt lên vai y, đóng đinh đối phương tại chỗ.

"Sao, chột ? Hay là sợ? Sợ ông đây tính sổ món nợ phản bội năm đó?"

Hứa Cạnh rũ mắt, hàng mi dài đổ bóng xuống gương mặt tái nhợt, đôi môi mím chặt.

Tông Giác bóp lấy cằm y, ép y ngẩng đầu thẳng mắt .

"Còn thằng Lâm Đồ thì ? Bị đá ? Hay là chơi chán ? Mấy năm qua, dắt thêm thằng nào về nhà nữa ?"

Hứa Cạnh gian nan hít một , giọng vì đau đớn mà trở nên khàn đặc: "Cậu nhọc lòng như , chỉ là để tra mấy chuyện tư gia rẻ tiền ? Tông Giác, mấy năm ở nước ngoài, chỉ học mấy cái thủ đoạn sỉ nhục hạ cấp thôi ?"

Tông Giác những nổi giận mà còn lạnh. Bàn tay đang siết eo Hứa Cạnh bất giác siết chặt hơn, như khảm xương thịt.

"Hai chia tay từ lúc nào? Vì áy náy là vì chột ?"

Hứa Cạnh mặt , giọng run rẩy: "Không liên quan đến . Chúng hợp thì chia tay, lẽ tự nhiên thôi."

Tông Giác chằm chằm y, hồi lâu gì. Không khí ngưng trệ, chỉ còn tiếng thở dốc dồn dập của cả hai.

Mãi , Tông Giác mới nhạo một tiếng, đầu ngón tay đang bóp cằm Hứa Cạnh dùng lực, di di qua làn môi chút huyết sắc .

"Anh khi về nước, nghĩ sẽ trả thù thế nào ?"

Hứa Cạnh mải mê thở dốc, chậm rãi nhắm mắt .

Tông Giác cho phép y trốn tránh. Hắn tăng thêm lực đạo ở cằm, ánh mắt hung tàn, từng chữ từng chữ bật cố chấp rõ ràng.

"Nếu dám tìm đàn bà để lừa hôn, sẽ làm nhục ngay mặt cô . Nếu dám tìm thằng đàn ông khác, sẽ phế nó , bắt nó trơ mắt run rẩy xin tha như thế nào..."

Sự điên cuồng và d.ụ.c vọng chiếm hữu hề che giấu trong lời của khiến Hứa Cạnh rùng kinh hãi.

Cơn quặn đau ở bụng đột nhiên thăng cấp, giống như một con d.a.o cùn đang quấy đảo bên trong. Y đau đến mức mắt tối sầm, tự chủ mà lắc đầu, từ cổ họng phát những âm thanh run rẩy yếu ớt: "Không... ..."

Y đẩy Tông Giác , nhưng cánh tay đối phương như vòng sắt, thở mạnh mẽ bao vây lấy y, khóa chặt y trong vòng kiểm soát.

Nỗi đau thể xác và sự kinh hoàng trong tâm trí đan xen, khiến y ngừng run rẩy.

Tông Giác thấy y chỉ lắc đầu, đến một câu chỉnh cũng dám , cơn giận tích tụ bấy lâu cùng sự thất vọng trong lòng bỗng chốc bùng phát.

Hắn túm chặt lấy cổ áo Hứa Cạnh, nhấc bổng lên, nghiến răng nghiến lợi: "Hứa Cạnh, bao nhiêu năm vẫn chỉ cái chiêu thôi ? Giả c.h.ế.t cho ai xem hả?!"

Vừa dứt lời, Hứa Cạnh trong tay bỗng co giật mạnh một cái. Sắc mặt y trắng bệch trong nháy mắt, môi mấp máy, kịp báo mà phun thẳng một ngụm m.á.u tươi lên mặt .

Loading...