Tôi Cong Rồi, Anh Xong Rồi - Chương 39: Kính sợ Hứa Tổng?

Cập nhật lúc: 2026-03-18 06:55:18
Lượt xem: 105

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vài tháng vụ t.a.i n.ạ.n xe cộ, thương tích ở chân của Hứa Cạnh cuối cùng cũng khởi sắc.

Dù công việc hằng ngày bận tối mặt tối mũi, nhưng y vẫn luôn nghiêm túc tuân thủ lời dặn của bác sĩ, chăm chỉ tập vật lý trị liệu và chú ý ăn uống. Kết quả tái khám gần nhất cho thấy y hồi phục , dự kiến nửa tháng nữa là thể bắt đầu tập cần nạng.

Hiện tại với y, gì quan trọng hơn công việc và việc dưỡng thương.

Đang bận rộn khởi thảo bản kế hoạch trong văn phòng, màn hình điện thoại chợt sáng lên. Tin nhắn của Hứa nhảy , lời lẽ vẫn là điệp khúc cũ rích

Trong nhà thiếu tiền.

Hứa Cạnh lập tức nhíu mày.

Bao nhiêu năm qua, tiền y gửi về tính sơ sơ cũng đủ mua một căn nhà cũ nát ở khu vực khá tại thành phố G . Thu nhập của y đúng là thấp, nhưng y là cái máy rút tiền ATM dùng là thể lấy bất cứ lúc nào.

Đối với cha nuôi, chút ơn nghĩa trong lòng y sớm sự lạnh nhạt năm qua năm khác của họ bào mòn gần hết, giờ đây chỉ còn chút nghĩa vụ pháp lý thể chối bỏ.

Hứa Cạnh trực tiếp gọi điện , thẳng vấn đề.

“Lại thiếu tiền? Hình như chuyển về mới hơn ba tháng?”

Tám mươi triệu đồng, đối với một gia đình bình thường ít như nhà họ Hứa, nếu chi tiêu tiết kiệm thì thậm chí thể trụ hơn nửa năm.

Đầu dây bên , giọng Hứa cố tình vẻ lấy lòng: “Tiểu Cạnh , là thế … Cái xe ở nhà , cũng là nó cũ quá , cứ hỏng hóc suốt. Mẹ với ba bàn , là đổi chiếc xe mới, hoặc là… dù chân cẳng cũng tiện, cái xe ngon lành thế cứ để ở gara cũng chẳng ai , là đưa cho ba dùng cũng , ông chê , mua cái mới…”

Nghe , Hứa Cạnh lạnh trong lòng.

Hóa tiền thôi là đủ, giờ còn nhớ thương đến cả xe của y nữa.

Giọng y lập tức lạnh như băng: “Xe còn dùng. Nếu thực sự đổi xe thì đem bán cái cũ , thể bù thêm năm mươi triệu nữa, đủ để hai mua một chiếc tầm hơn trăm triệu để .”

Nói xong, chẳng thèm để Hứa cơ hội mặc cả thêm câu nào, y lạnh lùng cúp máy.

Hứa Cạnh hít một thật sâu, ép bản dồn sự chú ý màn hình máy tính.

Thế nhưng, công việc cũng lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió. Trong cuộc họp ngày hôm , Hứa Cạnh và Phó Nhất Tuyên nảy sinh bất đồng ý kiến.

“Phó tổng, về chiến lược phiên bản mới, cho rằng cần điều chỉnh.”

Hứa Cạnh nhượng bộ dù chỉ một phân, y nhíu chặt mày thẳng: “Chúng hiện tại nên tập trung lực lượng để làm sâu, làm chắc các tính năng cốt lõi hiện -”

Vừa , y chỉ phần bôi đỏ trong bản kế hoạch, “Nếu đầm chắc nền móng mà vội vàng xây lầu cao thì rủi ro lớn. Một khi nền vững, lầu mới xây đến mấy cũng sẽ sụp đổ theo.”

Phó Nhất Tuyên tựa lưng ghế, ánh mắt lướt qua bản kế hoạch, giọng điệu bình thản nhưng đầy quyết đoán: “Thị trường sẽ đợi chúng . Còn về rủi ro mà , đó là xác suất, thể dùng phương án tạm thời để giảm thiểu. nếu bỏ lỡ thời cơ vàng thị trường thì mới là chí mạng.”

“Những sự kiện xác suất nhỏ tích tụ sẽ trở thành tất yếu.” Giọng của Hứa Cạnh vẫn vững vàng, thái độ kiên trì, “Dùng phương án tạm thời để lấp lỗ hổng, sửa chữa triệt để thì cái giá trả sẽ còn lớn hơn. Tôi giữ vững quan điểm: tối ưu hóa , mở rộng .”

Phó Nhất Tuyên ngước mắt y. Trong đôi mắt phượng vẽ nét tinh tế như tranh thủy mặc mang theo một sự dò xét thuần túy, chút bất cận nhân tình.

“Tôi hiểu sự kiên trì của .” Hắn như đang thuật một sự thật khách quan, “Logic của là logic an , nhưng logic của là logic sinh tồn.”

Teela - Đam Mỹ Daily

“Thị trường là chiến trường. Trên chiến trường, đôi khi để chiếm lĩnh địa bàn, bắt buộc chấp nhận rủi ro nhất định. Đây là lúc khảo nghiệm khả năng chịu áp lực và ứng biến, đặc biệt là đối với một công ty khởi nghiệp như chúng , nhiều thời gian để chờ đợi.”

Phó Nhất Tuyên dậy, hiệu kết thúc cuộc họp, cũng đồng nghĩa với việc đưa quyết định cuối cùng.

“Ý kiến của , ghi nhận và sẽ cân nhắc.” Hắn gõ nhẹ bản kế hoạch của Hứa Cạnh, “ phương hướng sẽ đổi. Các module mới vẫn đẩy mạnh theo kế hoạch cũ, chịu trách nhiệm phần .”

Nghe , cơ hàm của Hứa Cạnh khẽ siết , nhưng nhanh chóng trở bình thường.

Y gật đầu, thốt một chữ: “Được.”

Trở về văn phòng, Hứa Cạnh tựa ghế, một cảm giác mệt mỏi lâu thấy trào dâng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/toi-cong-roi-anh-xong-roi/chuong-39-kinh-so-hua-tong.html.]

Nói một cách công bằng, môi trường và lý niệm công ty của Phó Nhất Tuyên khiến y dễ thích nghi hơn hẳn so với cái công ty cũ đầy rẫy các thế lực đấu đá. Ít nhất thì y cần tốn quá nhiều tâm sức những cuộc nội chiến vô nghĩa. sự hòa hợp mỹ, những xung đột về quan điểm như hôm nay e là sẽ còn nhiều.

Y đầu ngoài cửa sổ sát đất, những tòa cao ốc chọc trời đường chân trời rộng lớn của thành phố trông thật nhỏ bé.

Huống chi là con .

Điện thoại đột ngột rung lên, màn hình nhấp nháy hai chữ “Tông Giác”. Hứa Cạnh nhíu mày, khựng vài giây mới nhấn nút .

“Hứa Cạnh, đang làm gì đấy?”

Giọng thằng ranh vẫn chút khách khí như khi. Hắn gọi điện cho y, ngoài chuyện giường thì còn cầu cái gì nữa.

Giọng Hứa Cạnh mang theo sự mệt mỏi giấu giếm: “Đi làm. Nếu chuyện đó thì đêm nay , mệt, hôm khác .”

Vừa định cúp máy, Tông Giác ở đầu dây bên hừ một tiếng đầy bất mãn.

“Mệt? Đợi đấy, ông đây qua lầu công ty đón , đưa dạo vài vòng!”

Đôi mày của Hứa Cạnh lập tức nhíu chặt hơn. Đùa gì thế? Để Tông Giác chạy tới công ty y ?

“Cậu đừng -”

Chưa kịp dứt lời, bên dứt khoát cúp máy. Hứa Cạnh ấn huyệt thái dương đang giật liên hồi, thực sự là tức đến mức bật . Y căn bản thể giảng đạo lý với cái tên tiểu hỗn đản kiêng nể gì .

Công việc, tư sự, chẳng việc nào khiến y bớt lo cả.

Làm tăng ca đến gần 8 giờ tối, Hứa Cạnh sớm quẳng cuộc điện thoại của Tông Giác đầu. Y vẫn như ngày, chống nạng xuống lầu chuẩn bắt xe về.

Chưa kịp khỏi cổng công ty, y liếc thấy chiếc mô tô phân khối lớn chói mắt đằng xa.

Người xe dù đội mũ bảo hiểm, nhưng cái dáng vẻ vênh váo coi trời bằng vung cùng với tỷ lệ vai và chân quá mức ưu việt , Hứa Cạnh nhắm mắt cũng nhận - ngoài Tông Giác thì còn ai đây nữa?

Thằng ranh dáng xuất chúng, chân dài vai rộng, dù lộ mặt cũng cực kỳ thu hút sự chú ý.

Hứa Cạnh mặt cảm xúc ngắm năm giây, chút lưu tình xoay định lối khác chuồn lẹ. Thế nhưng y chống nạng, tốc độ vốn thể bằng thường, nhanh chóng, Tông Giác với nhãn lực kinh đuổi kịp, một tay túm chặt lấy cánh tay y.

Tông Giác khó chịu : “Trốn cái gì? Ông đây ăn thịt !”

Hứa Cạnh bất lực, hạ thấp giọng: “Tôi , hôm nay mệt, tinh lực để làm với .”

“Đm ai thèm tìm lên giường?” Tông Giác chẳng thèm giữ mồm giữ miệng, nghĩ gì nấy, “Hay là, Hứa Cạnh, đang chơi chiêu lạt mềm buộc chặt với ông đây?”

Đây là công ty, lúc nào cũng qua . Hứa Cạnh khỏi điên tiết, dùng sức hất tay : “Tông Giác! Nhìn cho kỹ đây là nơi nào, ăn chú ý chừng mực một chút.”

lúc , mấy nhân viên ngang qua, thấy Hứa Cạnh liền vội vàng cung kính chào hỏi: “Hứa tổng.”

Hứa Cạnh bất động thanh sắc lùi nửa bước, thuận tay chỉnh cà vạt và ống tay áo, thần sắc khôi phục vẻ trầm thường ngày: “Ừm, vất vả , về nghỉ ngơi sớm .”

Nhìn bộ dạng tinh cấm d.ụ.c của Hứa Cạnh, vẻ xa cách bình thản khi đối diện với cấp , ánh mắt Tông Giác như mang theo móc câu, gần như thể xuyên thấu bộ vest phẳng phiu để thấy vòng eo xinh và làn da mịn màng mà chính tay từng mơn trớn.

Hắn đặc biệt cảm thấy lúc Hứa Cạnh mặc đồ công sở đeo cà vạt là quyến rũ nhất, một loại sức hút khiến thể rời mắt.

Chờ mấy khỏi, Tông Giác lập tức dán sát tới.

Cánh tay khoác lên vai Hứa Cạnh, bàn tay ám mơn trớn bả vai y, đó cúi xuống ghé sát tai y, hạ thấp giọng một cách xa:

“Chậc, diễn cũng dáng con đấy chứ. Hứa Cạnh, thật sự tò mò, đám thuộc cấp của nhỉ”

“Vị Hứa tổng cao cao tại thượng, khiến họ kính sợ hết mực trong miệng , lúc ở giường thì dâm đãng đến mức nào?”

“Cái giọng rên rỉ đó, biểu cảm đó, còn cả chỗ đó nữa… rốt cuộc là câu dẫn đàn ông đến mức buông như thế nào?”

Loading...