Tôi Cong Rồi, Anh Xong Rồi - Chương 32: Nóng cháy mà mềm mại
Cập nhật lúc: 2026-03-18 06:55:10
Lượt xem: 150
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiệc sinh nhật ồn ào của Tông Giác trôi qua, nhịp sống của Hứa Cạnh nhanh chóng trở quỹ đạo.
Vết thương ở chân dần bình phục, quãng thời gian rảnh rỗi ở nhà quá dài, y cần bắt đầu tiếp nhận những cơ hội công tác mới. Trong vài công ty gửi lời mời, Hứa Cạnh ưng ý nhất là ba nơi.
Hai công ty đầu đều là những cái tên sừng sỏ trong ngành, nền tảng định, đãi ngộ và quyền hạn đưa thành ý. Đặc biệt là công ty thứ hai, thái độ của họ vô cùng khiêm tốn, thậm chí khẳng định sẵn sàng giữ vị trí đó để đợi y đưa quyết định cuối cùng.
Tuy nhiên, tận sâu trong lòng, Hứa Cạnh vẫn nghiêng về phía công ty thứ ba - một doanh nghiệp mới thành lập của Phó Nhất Tuyên.
Dù quy mô thể sánh bằng hai cái tên , nhưng nơi toát một luồng nhuệ khí “ ăn cả ngã về ”, vô cùng phù hợp với khao khát chinh phục thử thách của y.
Sau vài trao đổi email, đôi bên hẹn gặp mặt trực tiếp chiều ngày tại một quán cà phê.
Vừa mới trả lời xong bức thư cuối cùng, tin nhắn của Tông Giác điều mà nhảy .
Hứa Cạnh liếc mắt , chẳng tâm trạng mà ứng phó với mấy trò quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c dây dưa dứt của thằng ranh con đó, trực tiếp nhắn một câu: [Dạo thực sự bận, bận việc chính sự, việc gì thì đừng tới làm phiền.]
Ai ngờ, Tông Giác gần như phản hồi ngay tức khắc, từng chữ từng câu đều lộ rõ vẻ đa nghi và ngang ngược:
[Anh què còn khỏi hẳn thì bận chính sự gì? Hứa Cạnh, bớt tìm lý do lấy lệ với ông đây ! Tôi cảnh cáo , ngày mai ngoan ngoãn ở nhà mà đợi, cấm hết!]
Cách một cái màn hình, Hứa Cạnh gần như thể tưởng tượng bộ dạng cau mày, mặt mày khó chịu của đối phương.
Y thực sự tức đến bật , đầu ngón tay nhanh chóng gõ phím: [Không khéo , ngày mai hẹn, cần đến .]
Sau đó, y dứt khoát tắt thông báo cuộc trò chuyện với Tông Giác.
Mắt thấy, tâm phiền.
Y thực sự nghĩa vụ dỗ dành tính khí xa của một “đứa trẻ to xác” mới hai mươi tuổi.
....
Sáng ngày hôm , tại quán cà phê.
Phó Nhất Tuyên xuất hiện đúng giờ, cùng còn một nữ giám đốc nhân sự tóc xoăn trung niên trông thạo việc.
Anh dậy, chìa tay về phía Hứa Cạnh, động tác dứt khoát, giọng mang theo vẻ lạnh lùng bẩm sinh: “Hứa Cạnh? Tôi là Phó Nhất Tuyên.”
Lần đầu tiên thấy vị Phó tổng , Hứa Cạnh bất ngờ về diện mạo của .
Vị chuyên gia kỹ thuật lừng lẫy trong ngành trẻ hơn y tưởng tượng, tướng mạo mang một vẻ tuấn mỹ theo nghĩa khác, đặc biệt là đôi mắt phượng mang đậm nét cổ điển, đường nét sắc sảo nhưng toát vẻ lạnh lẽo thấu xương.
Anh khác biệt với Tông Giác. Tông Giác giống như một ngọn lửa rực cháy, trương dương và kiêu ngạo; còn như một khối băng cứng, xa cách và khó gần.
Điểm chung duy nhất giữa hai lẽ là chiều cao và khí trường áp đảo như .
Hứa Cạnh thu liễm tâm trí, nhanh chóng bắt tay đối phương buông ngay: “Phó tổng, ngưỡng mộ lâu.”
Sau khi xuống, dù thấy tình trạng của Hứa Cạnh, Phó Nhất Tuyên cũng hề xã giao dư thừa mà thẳng vấn đề: “Hồ sơ và dự án của xem qua một lượt, xuất sắc, vì hy vọng thể gia nhập đội ngũ của chúng .”
Nói đoạn, hiệu cho giám đốc nhân sự bên cạnh, phong thái làm việc gọn gàng, súc tích: “Về đãi ngộ cụ thể và cổ phần, cô sẽ quyền phụ trách. Hợp đồng chuẩn sẵn, vấn đề gì cứ việc nêu ngay tại đây.”
Nghe , Hứa Cạnh nhướng mày.
Y tự nhận là coi trọng hiệu suất, ngờ vị Phó tổng còn hơn thế nữa, loại bỏ sạch sành sanh lời vô ích, thừa thãi dù chỉ một chữ.
Phong cách , ở một mức độ nào đó, thực sự khiến y cảm thấy thoải mái.
“Phó tổng, thái độ của , dường như tự tin rằng sẽ chọn quý công ty?”
Hứa Cạnh tung một câu hỏi mang chút sắc bén để dò xét đối phương.
Đôi mắt phượng của Phó Nhất Tuyên nâng lên, ánh mắt như một máy quét điềm tĩnh lướt qua mặt Hứa Cạnh. Giọng điệu của một chút gợn sóng nhưng mang theo sự khẳng định chắc chắn:
“ , cần một công ty xứng tầm với dã tâm của , mà chỗ của là nơi thích hợp nhất.”
Sự tự tin đến mức ngông cuồng khiến Hứa Cạnh vô tình nhớ đến Tông Giác.
Tuy nhiên, sự tự tin của thằng ranh phần lớn đến từ gia thế và sự ngông cuồng của tuổi trẻ, còn Phó Nhất Tuyên dựa thực lực thật sự và sự phán đoán chính xác.
Nhận liên tưởng đến Tông Giác, lòng Hứa Cạnh run lên, lập tức thu dòng suy nghĩ.
“Nếu Phó tổng thẳng thắn, cũng vòng vo. Định hướng phát triển và lý niệm kỹ thuật của công ty nghiên cứu kỹ, quả thực thu hút .”
“Đặc biệt là bài phân tích công bố ba tháng , quan điểm vô cùng sắc bén và tính dự báo. Tuy nhiên, điều tò mò duy nhất là, áp lực nặng nề của môi trường tư bản hiện nay, làm cân bằng giữa đầu tư kỹ thuật và tốc độ thương mại hóa...”
Lời dứt, điện thoại trong túi rung lên bần bật.
Hứa Cạnh cau mày, thoáng thấy màn hình nhấp nháy hai chữ “Tông Giác”, y trực tiếp ngắt cuộc gọi, sắc mặt bình thản xin : “Ngại quá, chúng tiếp tục.”
Phó Nhất Tuyên khẽ gật đầu, đưa bình luận gì.
khi Hứa Cạnh định mở lời nữa, điện thoại vô duyên vang lên, mang theo tư thế máy thì bỏ qua. Gân xanh trán y giật nảy, đang chuẩn ngắt máy nữa thì Phó Nhất Tuyên lên tiếng, giọng vẫn điềm đạm:
“Không , việc gấp thì cứ xử lý .”
“Không cần .”
Hứa Cạnh dứt khoát tắt nguồn điện thoại, úp màn hình xuống mặt bàn, giọng điệu khôi phục vẻ bình tĩnh vốn : “Chuyện vặt thôi, chúng tiếp tục chủ đề .”
Sau khi tắt máy, cuộc trao đổi diễn thuận lợi hơn nhiều.
Đôi bên đạt sự đồng thuận cao về định hướng kỹ thuật và tầm của công ty. Dù ở một vài chi tiết thực thi mỗi đều ý kiến riêng, nhưng bầu khí tổng thể vẫn tích cực và chuyên nghiệp.
Hứa Cạnh đ.á.n.h giá cao sự quyết đoán của Phó Nhất Tuyên khi dám đặt cược tương lai. Kiểu quyết tâm “đập nồi dìm thuyền” , nếu đặt vị trí của chính y, chắc y đủ can đảm.
Y vốn do dự, khi xem xét kỹ các điều khoản trong hợp đồng lao động và xác nhận vấn đề gì, y dứt khoát ký tên .
“Hứa , chúng sẽ tất quy trình sớm nhất thể, trong vòng một tuần sẽ phản hồi cuối cùng cho .” Giám đốc nhân sự mỉm bổ sung.
“Được, sẽ đợi tin của .” Hứa Cạnh gật đầu.
Buổi làm việc kết thúc, kết quả khiến cả hai bên đều hài lòng.
Khi dậy, ánh mắt Phó Nhất Tuyên lướt qua chiếc gậy bên tay Hứa Cạnh, giọng nhiều cung bậc cảm xúc: “Cậu sống ở ? Nếu tiện đường thể đưa một đoạn.”
Hứa Cạnh theo bản năng từ chối khéo: “Không phiền Phó tổng , tự bắt xe cũng thuận tiện.”
“Địa chỉ.”
Phó Nhất Tuyên lặp , âm điệu vững vàng nhưng mang theo một sự áp đặt cho phép khước từ.
Hứa Cạnh đành báo tên khu chung cư của .
Phó Nhất Tuyên bèn : “Vừa cùng đường đến công ty , tính là vòng, lên xe .”
Hành động của đối phương trông vẻ là đang chiếu cố, nhưng trong lời và cử chỉ cảm nhận nhiều ấm, mà giống như một logic giải quyết vấn đề hiệu quả hơn.
Hứa Cạnh tìm lý do để đẩy đưa thêm, đành lời cảm ơn theo bước về phía chiếc xe màu đen đang đỗ ở cửa, tài xế đợi sẵn bên cạnh.
Lên xe , Hứa Cạnh mới khởi động điện thoại.
Màn hình sáng lên, hàng loạt tin nhắn cùng với ba cuộc gọi nhỡ tranh nhảy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/toi-cong-roi-anh-xong-roi/chuong-32-nong-chay-ma-mem-mai.html.]
Người gửi ai khác, đều là Tông Giác.
[Hứa Cạnh, dám trả lời tin nhắn của ông đây?]
[Anh ngoài gặp thằng nào? Hẹn với ai? Đừng để tóm , kiếp!]
[Hứa Cạnh, trả lời tin nhắn mau!]
[Được lắm, trả lời đúng , xong đời chắc luôn!]
...
Chỉ cần những dòng chữ , mắt Hứa Cạnh hiện bộ dạng Tông Giác đang nổi trận lôi đình, nghiến răng nghiến lợi gõ phím.
Y vốn quen với kiểu giao tiếp tệ hại , định bụng lờ , nhưng tin nhắn cuối cùng khiến đồng t.ử y co rụt.
[ đang ở nhà , Hứa Cạnh, cứ đợi đấy cho !]
Hứa Cạnh giơ tay xoa xoa thái dương đang đau nhức, một cảm giác bất lực quen thuộc hòa cùng nỗi bực bội dâng lên trong lòng.
Đối mặt với kiểu hành sự ngang ngược, theo lẽ thường của Tông Giác, nào y cũng căng sức mà đối phó, mỗi giao phong đều giống như đ.á.n.h một trận ác liệt, mệt mỏi cả thể xác lẫn tâm hồn.
Y hít một thật sâu, gượng ép đè nén cảm xúc đang cuộn trào, đầu ngón tay nhanh chóng gõ một dòng chữ màn hình, giọng điệu bình thản đến mức gần như lạnh lùng.
[Vừa nãy bận bàn công sự nên tắt máy.]
Teela - Đam Mỹ Daily
Sau khi nhấn gửi, y mệt mỏi tựa đầu lưng ghế, nhắm mắt .
Lát nữa về nhà, thằng ranh con định gây trận phong ba bão táp gì đây.
....
Chiếc xe dừng vững chãi cửa tòa nhà, Hứa Cạnh một nữa gửi lời cảm ơn tới Phó Nhất Tuyên bên trong. Đối phương chỉ gật nhẹ đầu, lạnh lùng đáp một câu “Không gì” hiệu cho tài xế lái xe .
Hứa Cạnh theo chiếc xe màu đen dần khuất bóng, bấy giờ mới chống gậy, xoay trong sảnh.
Y mới vòng qua góc cua lối , tiến đến khu vực chờ thang máy thì một bóng nhanh như cắt đột ngột lao , tóm chặt lấy cánh tay y!
Không để Hứa Cạnh kịp vùng vẫy, một sức mạnh to lớn thô bạo đẩy y bức tường lạnh lẽo, lưng đập mạnh mặt tường cứng ngắc, phát một tiếng động trầm đục.
“Thằng đó là ai?”
Khuôn mặt trai góc c.h.ế.t của Tông Giác vặn vẹo vì thịnh nộ, ngọn lửa giận nơi đáy mắt gần như thể hóa thành thực thể, đốt cháy khí xung quanh.
Hắn vốn vì chuyện Hứa Cạnh mất liên lạc mà nổi trận lôi đình, tận mắt thấy Hứa Cạnh bước xuống từ một chiếc xe lạ, thậm chí còn “quyến luyến” theo đối phương rời ...
Mà đàn ông trong xe , thấy rõ!
Trước khi cửa kính xe kéo lên, Tông Giác chạm mắt với bên trong. Người nọ một đôi mắt phượng cực kỳ đặc trưng, ánh mắt lạnh lẽo, chỉ dừng ngắn ngủi mặt Tông Giác một giây thờ ơ dời , như thể thứ thấy chỉ là viên đá ngọn cỏ ven đường.
Một cảm giác chán ghét rõ lý do ngay lập tức bóp nghẹt lấy Tông Giác.
Sự lạnh lùng của nọ còn sâu sắc hơn cả Hứa Cạnh, mang theo một kiểu phớt lờ coi xung quanh như tồn tại.
Ánh mắt châm ngòi cho ngòi nổ kiêu ngạo trong lòng Tông Giác.
Hắn nhạo một tiếng, từng chữ như rít qua kẽ răng: “Tôi bảo dám trả lời tin nhắn, hóa là chạy lén lút gặp thằng khác? Hứa Cạnh, khá lắm, thực sự... làm lắm!”
Hứa Cạnh đ.â.m đau đến mức sống lưng tê dại, đang nhíu mày cố nén cơn đau thì thấy lời chất vấn nực , y tức đến phát .
“Tôi gặp ai thì liên quan gì đến ? Cậu lập trường nào, lấy tư cách gì mà tới chất vấn ? Còn về nguyên nhân, giải thích . Tông Giác, dù cũng là sinh viên đang tiếp nhận giáo d.ụ.c bậc cao, chẳng lẽ đến mấy chữ cơ bản nhất cũng hiểu nổi ?”
Thực , ngay cả chính Tông Giác cũng giải thích nổi cơn thịnh nộ ngút trời từ mà , nhưng khi thấy đàn ông lạ mặt , sự hung bạo vì xâm phạm lãnh thổ trong lòng kiềm chế nổi mà gào thét điên cuồng.
Hắn bóp chặt cánh tay Hứa Cạnh, chằm chằm đối phương, gằn từng chữ ép hỏi:
“Nó. Là. Ai?”
Hứa Cạnh cố nhịn cơn đau truyền đến từ cánh tay, lòng thầm nhủ tuyệt đối thể lôi Phó Nhất Tuyên mớ rắc rối giữa y và Tông Giác.
Y mặt , né tránh ánh mắt như ăn tươi nuốt sống của Tông Giác, giọng lạnh đến mức đóng băng: “Đây là vòng xã giao riêng tư của , nghĩa vụ báo cáo với . Tôi cũng khuyên đừng nảy ý định xa gì mà tìm gây phiền phức. Anh giống mấy hạng tôm tép mà đối phó . Thật sự đụng là chuyện đấy, cẩn thận kẻo bôi tro trát trấu mặt cha và chú , đến lúc đó để lớn dọn dẹp đống hỗn độn cho !”
Thấy Hứa Cạnh những kín như bưng mà còn dùng cái giọng điệu giáo huấn mà ghét nhất để dạy đời, sợi dây lý trí cuối cùng của Tông Giác đứt phựt.
Ánh mắt u ám đáng sợ khóa chặt lấy Hứa Cạnh, vài giây , đột ngột áp sát, giọng trầm thấp nguy hiểm mang theo lời cảnh cáo đậm đặc: “tôinói cho , Hứa Cạnh, khi ông đây chơi chán , nhất nên an phận một chút, quản lý bản cho ! Còn dám ở bên ngoài câu dẫn lung tung, nhất định sẽ chơi c.h.ế.t !”
Lời đe dọa trắng trợn khiến Hứa Cạnh kinh giận, y nhanh chóng liếc xung quanh, xác nhận ai mới dùng sức đẩy mạnh Tông Giác .
“Cút !”
Y thở hổn hển, đối diện với đôi mắt trừng trừng của Tông Giác, khóe miệng nhếch lên một nụ mỉa mai lạnh lùng: “Tông Giác, vẻ quá đề cao bản . Giữa chúng nhiều nhất cũng chỉ là quan hệ xác thịt, còn đến lượt can thiệp đời tư của !”
“Sau gặp ai, thích ai, lên giường với ai, đều là chuyện mà một thằng nhóc như quyền can dự!”
Sự lạnh lùng và khinh miệt trong lời của Hứa Cạnh giống như dầu sôi dội lửa nóng.
Tông Giác chỉ cảm thấy một luồng nộ khí sức hủy diệt bùng nổ từ tim, ngay lập tức quét sạch khắp cơ thể, thiêu đốt nóng ran, m.á.u huyết sôi trào.
Trong cơn cực hạn phẫn nộ, ngược hiện một vẻ bình tĩnh đáng sợ.
Lúc , chỉ phá hủy vẻ mặt điềm nhiên của Hứa Cạnh, thấy Hứa Cạnh lóc hối hận mặt , hèn mọn cầu xin .
Và quan trọng nhất, cái miệng liên tục thốt những lời cay độc thể thêm bất cứ chữ nào khiến phát điên nữa!
Ý nghĩ đó mãnh liệt đến mức gần như phá tung lồng ngực.
Thấy Tông Giác im lặng gì, chỉ dùng ánh mắt rợn chằm chằm, Hứa Cạnh nhanh chóng định nhịp thở, chỉnh quần áo kéo xộc xệch cho ngay ngắn.
Y thèm Tông Giác nữa, giọng điệu nhàn nhạt hạ lệnh đuổi khách: “Nếu nhớ nhầm thời khóa biểu của , thì hôm nay trốn học mà đến đây nhỉ. Không việc gì thì mau về mà lên lớp , đừng ở đây gây sự vô lý nữa.”
Nói xong, y siết chặt chiếc gậy, xoay đưa tay định nhấn nút gọi thang máy.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay y sắp chạm nút bấm -
“Bộp!”
Một bàn tay với các khớp xương rõ ràng, ẩn chứa sức mạnh cường hãn đột ngột phủ lên, đè chặt lấy mu bàn tay y, chặn động tác với một tư thế kiểm soát tuyệt đối. Cùng lúc đó, lồng n.g.ự.c ấm áp vững chãi dán chặt lấy lưng y.
Sự tồn tại đầy tính xâm lược mạnh mẽ khiến da đầu Hứa Cạnh tê dại.
Hứa Cạnh cúi đầu chằm chằm bàn tay đó, giọng tràn đầy sự cảnh giác và lạnh lẽo: “Cậu làm gì? Buông tay !”
Phía vang lên một tiếng hừ ngắn ngủi và đầy nguy hiểm.
Giây tiếp theo, Hứa Cạnh chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh thể kháng cự ập đến, cả thô bạo đẩy bên trong cabin thang máy mở !
Y lảo đảo kịp vững thì cơ thể ép xoay , đối diện với kẻ xông .
Hứa Cạnh thậm chí kịp đưa bất kỳ phản ứng nào, cằm bóp chặt lấy, buộc y ngẩng đầu lên.
Mọi chuyện diễn trong chớp mắt.
“Ưm!”
Một vật thể nóng cháy, mềm mại mang theo sự cưỡng ép thể chối từ nặng nề, chuẩn xác chặn thở cùng những lời trách cứ sắp thốt của y -