Tôi Cong Rồi, Anh Xong Rồi - Chương 31: Tông Giác, cậu có sở thích biến thái đấy à?
Cập nhật lúc: 2026-03-18 06:55:08
Lượt xem: 133
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đồng t.ử Hứa Cạnh co rụt , tiếng bước chân vang lên ngay sát sạt khiến tim y như ngừng đập.
Y nghiến răng, chẳng màng đến điều gì nữa mà dốc lực đẩy phắt Tông Giác .
Chiếc gậy rời tay, vang lên một tiếng “loảng xoảng” chói tai nền đất lạnh lẽo.
“Ưm...!”
Cái chân trái đang thương do quá hoảng loạn mà đột ngột chịu lực, cơn đau xuyên thấu tâm can như tia điện xẹt qua khắp cơ thể. Sự cân bằng phá vỡ ngay tức khắc, cả y mất khống chế ngã ngửa .
Thế nhưng cú ngã trong dự tính xảy , một cánh tay rắn rỏi kịp thời siết chặt lấy eo y, kéo phăng trở .
Lồng n.g.ự.c ấm áp và vững chãi của Tông Giác dán chặt lưng Hứa Cạnh, thở mang theo nụ ngạo mạn phả ngay bên tai y: “Chậc, thôi cũng vững thế , nếu đỡ một tay thì đo đất còn .”
Cùng lúc đó, giọng đầy quan tâm của Tông Minh Xa vang lên: “Hứa Cạnh? Cậu chứ?”
Mặt Hứa Cạnh trầm xuống như nước, y chẳng hề nể tình mà gạt phắt cánh tay đang quấn eo , đồng thời túm chặt lấy cái bàn tay đang mơn trớn đầy ám giữa thắt lưng và hông , thẳng tay kéo .
Y thẳng , giọng điệu bình tĩnh đến mức một chút gợn sóng nào: “Không , vô ý vướng chân chút thôi, cũng nhờ ... Tông Giác đỡ kịp.”
Nửa câu , giọng y khựng .
Tông Minh Xa thở phào nhẹ nhõm, dường như phát hiện điểm gì bất thường, : “Không là .”
Ánh mắt đảo qua đảo giữa hai đang với cách phần mật, mang theo chút vui mừng trêu chọc.
“Tôi đang bảo thằng nhóc chạy mất hút, hóa là ở cùng với ! Xem hai đứa hòa hợp đấy chứ. Tiểu Giác, học hỏi Hứa của mày nhiều , ?”
Hứa Cạnh cau mày, định mở lời để vạch rõ giới hạn thì vai dùng sức ôm lấy.
Tông Giác thiết ghé sát đầu , gần như dán chặt gò má y, cố tình kéo dài giọng điệu đầy ẩn ý cho phép chối cãi: “ đấy chú, cháu cũng đang cùng Hứa đây... ‘giao lưu sâu sắc’ một chút đây .”
Hai chữ “sâu sắc” nhấn mạnh nặng chậm, mang theo sự khiêu khích và nghiền ngẫm trắng trợn.
Áp suất quanh Hứa Cạnh nháy mắt lạnh xuống.
Y âm thầm dùng lực, huých khuỷu tay định đẩy cái thể đang bám dính của thằng ranh con .
Tông Giác như đoán , cánh tay siết chặt như gọng kìm, ỷ việc Hứa Cạnh dám vùng vẫy mạnh mà thậm chí còn nước lấn tới, ghé sát tai y hỏi dồn đầy đắc ý: “Được hả, Hứa?”
Hứa Cạnh thể nhịn thêm nữa, ngón tay âm thầm dồn lực, bấm chuẩn xác vùng thịt mềm ở phía trong cánh tay Tông Giác, đó nương tay mà - vặn mạnh một cái.
“Tê -”
Tông Giác bất thình lình đau, hít một lạnh vội vàng rụt tay .
Hắn thừa dịp Tông Minh Xa chú ý, đầu trừng mắt Hứa Cạnh một cái đầy hung tợn, ánh mắt như nuốt tươi nuốt sống y.
Hứa Cạnh mặt đổi sắc, siết chặt chiếc gậy nhân cơ hội khập khiễng nhích sang bên cạnh một bước để kéo giãn cách, giọng điệu nhàn nhạt: “Để cơ hội .”
Tông Minh Xa cúi nhặt gậy đưa cho Hứa Cạnh, hiệu cho đứa cháu: “Tiểu Giác, đại tẩu đang tìm mày đấy, mày về .”
Tông Giác hừ mạnh một tiếng từ mũi xem như câu trả lời, cả khuôn mặt đầy vẻ tình nguyện.
Trước khi , ánh mắt lướt qua Hứa Cạnh, khóe miệng nhếch lên một độ cong đầy vẻ quyết tâm , lúc mới xoay , sải đôi chân dài bước .
Nhìn bóng dáng cháu trai biến mất góc rẽ, Tông Minh Xa bất đắc dĩ lắc đầu, thở dài với Hứa Cạnh: “Đại ca hồi trẻ bận bịu sự nghiệp nên ít quản giáo thằng nhóc , đại tẩu thì chiều nó quá mức, cộng thêm đám xung quanh cứ tâng bốc nên mới dưỡng cái tính trời đ.á.n.h thánh đ.â.m như . Nếu lâu lâu còn át nó, thì chẳng nó gây họa gì .”
Hứa Cạnh mím chặt môi, giữ im lặng.
Tông Minh Xa sang, giọng điệu mang theo sự xin chân thành: “Khoảng thời gian nó ở chỗ chắc chắn gây ít phiền phức nhỉ? Tôi mặt nó xin .”
Tim Hứa Cạnh thắt , cảm thấy chút nực và mỉa mai.
Tiếc , cái phiền phức lớn nhất xảy . So với việc lên giường với đứa cháu ruột của bạn , thì chuyện khác đều chẳng đáng để nhắc tới.
ngoài mặt Hứa Cạnh vẫn bất động thanh sắc: “Không gì, còn nhỏ, tính tình chút bốc đồng cũng là chuyện bình thường, chấp nhặt làm gì.”
Teela - Đam Mỹ Daily
“Nhắc mới nhớ, từ lúc ở chỗ về nó cũng hiểu chuyện hơn hẳn,” Gương mặt Tông Minh Xa hiện lên chút ý an lòng, “Không giống suốt ngày chỉ nghịch mấy thứ xe phân khối lớn, giờ cũng chịu ba nó vài câu, thậm chí còn hứa với là học kỳ tuyệt đối để nợ môn. Xem sức ảnh hưởng của đối với nó hề nhỏ, thật hy vọng Tiểu Giác thể quỹ đạo như thế .”
“Chỉ hy vọng là .” Hứa Cạnh phụ họa.
Câu y thật lòng - y chỉ mong cái hứng thú quái gở của thằng ranh đối với mau chóng tan biến, để thứ trở về đúng quỹ đạo ban đầu.
Tông Minh Xa tiếp: “Hơn nữa thấy Tiểu Giác khá cảm tình với , chuyện hiếm lắm đấy. Cái tính thiếu gia ngông cuồng của nó ít khi coi ai gì. Hứa Cạnh, nếu thấy phiền, thỉnh thoảng thể chỉ bảo nó vài câu ? Nó mà học chút chuyện đoàng hoàng từ thì bậc làm cha làm chú như chúng cũng yên tâm.”
Anh dừng một chút, nụ ôn hòa mang theo ý thương lượng: “Tất nhiên là tùy thời gian của thôi, việc đều tùy duyên mà.”
Lời đến mức , nếu từ chối nữa thì vẻ quá tuyệt tình.
Hứa Cạnh chỉ đành đồng ý: “Tiện tay thì sẽ giúp.”
“Minh Xa?”
Giọng của Tân Thư Quân vang lên từ phía cuối hành lang.
Cô bước nhẹ nhàng tiến gần, nở một nụ rạng rỡ với Hứa Cạnh: “Hứa , gặp .”
Hứa Cạnh âm thầm lùi nửa bước, gật đầu chào hỏi.
Cô tự nhiên khoác lấy tay Tông Minh Xa, dịu dàng : “Đại tẩu bảo em là đại ca đang đợi ở thư phòng đấy, hình như công ty việc gấp cần xử lý nên bảo em tìm .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/toi-cong-roi-anh-xong-roi/chuong-31-tong-giac-cau-co-so-thich-bien-thai-day-a.html.]
Tông Minh Xa gật đầu, sang với Hứa Cạnh đầy cáo : “Vậy xin phép . Hứa Cạnh, vết thương của mới khởi sắc, đừng ngoài gió lâu quá, nhà sớm .”
Hứa Cạnh đáp một tiếng “Được”, theo cặp đôi bích nhân tay trong tay rời .
Bóng lưng hai họ mật, trong lúc trò chuyện đùa toát một sự ăn ý cần dùng lời.
Y lặng lẽ thu hồi tầm mắt, đem chút cô độc khó nhận nơi đáy mắt nghiền nát cơn gió đêm se lạnh, mặc cho nỗi lòng cuộn trào như thủy triều.
....
Tiệc tan, Tông gia sắp xếp xe riêng đưa Hứa Cạnh - đang khó khăn - về nhà.
Y cúi ghế , tài xế định đóng cửa thì một bàn tay với các khớp xương rõ rệt đột ngột thọc , mạnh mẽ chặn cửa xe .
Ngay đó, cửa xe kéo mạnh , bóng dáng cao lớn hiên ngang của Tông Giác mang theo lạnh của gió đêm bao phủ lấy y. Chẳng chẳng rằng, ấn mạnh một tay lên đùi Hứa Cạnh, chặn ý định đóng cửa của y.
“Quà của ?”
Thằng ranh con đến hỏi tội, giọng điệu đầy vẻ bất mãn như thể điều đó là hiển nhiên.
Hứa Cạnh rũ mắt, lạnh lùng bàn tay thuôn dài nhưng đầy tính chiếm hữu đùi . Y rõ lúc mà kháng cự chỉ tổ khiến dây dưa quá quắt hơn, nên dứt khoát từ bỏ việc vùng vẫy vô ích.
Y chỉ nhíu mày: “Tặng , tự mà tìm.”
Ngón tay Tông Giác véo một cái nhẹ nặng vùng thịt đùi của y, mang theo chút ý vị suồng sã.
Hắn cúi áp sát, thở nóng rực cố ý phả qua vành tai Hứa Cạnh, hạ thấp giọng nhưng lời lẽ càng thêm lộ liễu: “Một cái bút máy rách, một lọ nước hoa khui mà định đuổi khéo ông đây ? Xì, tính. Còn về nước hoa, cái ... là loại từng dùng cơ!”
Hứa Cạnh đột ngột đầu, thể tin nổi mà , đôi lông mày xoắn chặt : “Cậu sở thích biến thái đấy ?”
Tông Giác để một câu: “Cứ đợi đấy, sẽ tự đến tận cửa lấy!”
Nói xong, chẳng đợi Hứa Cạnh kịp phản ứng từ chối, Tông Giác thẳng dậy, “Rầm” một tiếng đóng sầm cửa xe , khiến xe cũng rung rinh.
Hắn tùy ý búng tay một cái với tài xế phía , thản nhiên lệnh: “Được , đưa về .”
Tông Giác đút tay túi quần, nhớ biểu cảm nghẹn khuất của Hứa Cạnh mà tâm trạng vui vẻ trở . Bỗng nhiên, một bàn tay đập mạnh lên vai .
“Mẹ kiếp!”
Hắn giật b.ắ.n , thấy bộ mặt đang đầy ẩn ý của Mục Thiếu Xuyên thì bực dọc chửi: “Mày hệ mèo ? Đi tiếng động gì hết thế!”
Mục Thiếu Xuyên chẳng thèm để ý đến sự cáu kỉnh của , ánh mắt gã đầu tiên là đuổi theo ánh đèn hậu của chiếc xe xa một lát, mới chậm rãi Tông Giác.
Đôi mắt đào hoa của gã híp , lóe lên tia sáng tìm tòi: “Tông Giác, mày với cái lão họ Hứa ... là làm thật đấy chứ?”
Tông Giác sững , ngay lập tức cáu kỉnh phản bác: “Mày bớt mấy câu ghê tởm đấy ! Ông đây thèm làm thật với một thằng đàn ông!”
“Thế ?” Mục Thiếu Xuyên kéo dài giọng, giọng điệu lạnh lùng như gió đêm thổi qua, “Tôi thấy cái điệu bộ ông xoay quanh lão dạo cứ sai sai thế nào . Nào là tự tay chăm sóc, nào là hỏi thực đơn bồi bổ, thật sự sợ ông cẩn thận mà tự lặn ngụp luôn đấy. Đừng quên, lão loại thể tùy tiện mang chơi bời , vả còn là bạn của nhị thúc ông, đụng là phiền phức to đấy.”
Tông Giác im lặng ngay tức khắc.
Bóng đêm che giấu sự đổi nhỏ nét mặt , nhưng đôi mày đột ngột trầm xuống cùng sự u ám nơi đáy mắt hiện rõ mồn một.
Mục Thiếu Xuyên cũng thúc giục, thong thả khoanh tay chờ đợi câu tiếp theo.
Không khí xung quanh như đông cứng trong vài giây.
Mãi , Tông Giác mới nhạo một tiếng, lấy cái vẻ bất cần đời thường ngày, hỏi ngược : “Chậc, mày mấy con xe phân khối lớn độ tốn bao nhiêu tâm huyết ?”
Mục Thiếu Xuyên nhướng mày, hùa theo vẻ châm chọc: “Sao ? Nhìn cái bộ dạng tẩu hỏa nhập ma của ông, suýt thì tưởng ông vì ‘chân ái’ mà vứt bỏ gia sản bạc tỷ, vứt bỏ phận thừa kế để làm tay đua chuyên nghiệp luôn đấy!”
Khóe miệng Tông Giác nhếch lên một nụ chút nhiệt độ nào, đáy mắt chẳng lấy một tia vui vẻ, ngược còn lộ vẻ tàn nhẫn kiêng nể gì: “Thế thì đúng đấy, Hứa Cạnh đối với hiện giờ cũng giống như mấy con xe đó thôi. Lúc vặn ga tiếng động cơ gầm rú thì thấy sướng.”
Hắn dừng một chút, ánh mắt bất hảo về phía Mục Thiếu Xuyên: “- cái đêm đó, lúc rên rỉ, còn khiến ông đây sướng hơn nhiều.”
“Cho nên, mày bảo đang hăng m.á.u thì cũng đúng, nhưng khi chơi chán chê mê mỏi...”
Tông Giác hừ một tiếng, lời hết nhưng sự chiếm hữu mãnh liệt lan tỏa trong bóng tối.
Mục Thiếu Xuyên bừng tỉnh đại ngộ, một nữa làm mới nhận thức về sự ác liệt trong xương tủy của thằng bạn . Xem mấy cái lo lắng vụn vặt lúc nãy của đúng là thừa thãi. Cũng thôi, trong hệ thống giá trị của những kẻ sinh tất cả như bọn họ, vật về bản chất chẳng gì khác , đều là thứ để tiêu khiển, để thỏa mãn ham chinh phục mà thôi.
Kẻ thực sự xui xẻo chính là Hứa Cạnh Tông Giác nhắm trúng kìa.
“Được, hiểu .”
Mục Thiếu Xuyên yên tâm, khóe miệng nở nụ phong lưu thường thấy, nửa thật nửa giả ướm lời: “ thật nhé, Hứa Cạnh đó... đúng là bén thật đấy. Đợi ngày nào ông chơi chán thì để thử một tí nhé, ?”
Bước chân đang định tiến về phía của Tông Giác bỗng khựng .
Hắn nghiêng đầu, bóng đêm che mờ nửa khuôn mặt khiến rõ biểu cảm thực sự lúc .
Một lát , Mục Thiếu Xuyên thấy Tông Giác ném một câu rõ cảm xúc: “... Để tính.”
Nhìn bóng lưng thèm đầu , bước như gió nhưng dường như đang mang theo cơn hỏa khí tên của , nụ mặt Mục Thiếu Xuyên càng đậm, lộ rõ vẻ nghiền ngẫm như thấu hiểu tất cả.
Gã cố ý cao giọng, hướng về phía bóng lưng lười biếng kêu lên: “Này, Tông Giác! Thế là coi như ông đồng ý nhé!”
Từ đằng xa, cơn gió mang theo tiếng mắng c.h.ử.i bực bội của Tông Giác vọng .
“Cút !”