Tôi Cong Rồi, Anh Xong Rồi - Chương 22: Mất khống chế mê tình

Cập nhật lúc: 2026-03-18 06:49:18
Lượt xem: 173

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiệc đính hôn rườm rà như lễ cưới chính thức, quy trình khá đơn giản. Sau phần phát biểu kết thúc, nhanh đến công đoạn trao nhẫn.

Hứa Cạnh xe lăn, về phía xa xa.

Gương mặt Tông Minh Xa giấu nổi vẻ đắc ý, quỳ một gối xuống đất, trân trọng nâng tay Tân Thư Quân lên, lồng ngón áp út tay trái của nàng chiếc nhẫn đính hôn tượng trưng cho sự thuộc về.

Xung quanh vỗ tay sấm dậy, tiếng hò reo náo nhiệt. Tông Minh Xa dậy, ôm eo vị hôn thê, hai đắm đuối trao một nụ hôn chứa chan tình cảm trong sự chúc phúc của .

Khung cảnh thật chói mắt.

Hứa Cạnh rũ mắt, hầu kết khẽ chuyển động một tiếng động.

Đến nước , chút tâm tư thể phơi bày ánh sáng giấu kín nơi đáy lòng rốt cuộc cũng đến lúc chấm dứt .

Y khẽ nhếch môi đầy tự giễu, chẳng màng đến cơ thể còn lành vết thương ở chân, ngửa đầu nốc cạn một ly rượu.

Vị chát đắng cháy từ cổ họng lan xuống tận tâm can, coi như là tế lễ cho mối tình đơn phương kịp bắt đầu c.h.ế.t yểu .

Phần mời rượu nhanh chóng bắt đầu. Bàn của Hứa Cạnh ở phía nên Tông Minh Xa và Tân Thư Quân sớm tới.

Tông Minh Xa nâng ly, trêu chọc: “Tôi với Thư Quân coi như định xong , Hứa Cạnh, cũng nhanh chóng lên nhé, chờ tin từ đấy.”

Tân Thư Quân diện bộ váy dài quây n.g.ự.c màu champagne, tôn lên vóc dáng yểu điệu, rạng rỡ động lòng , cũng phụ họa: “ đó Hứa , phong độ thế , chắc chắn lòng các cô gái.”

Ánh mắt Hứa Cạnh lướt qua cặp nhẫn kim cương cùng mẫu lấp lánh tay hai , thứ ánh sáng đó khiến thấy nhức mắt.

Khóe môi y cong lên một độ cong vặn, giơ ly rượu trong tay: “Chuyện duyên vội . Hôm nay là sân khấu của hai , chúc mừng nhé, chúc hai bạc đầu giai lão.”

Vì Hứa Cạnh xe lăn tiện, Tông Minh Xa liền cúi chạm cốc với y. Ánh mắt dừng mặt y vài giây, giọng điệu trầm xuống: “Cảm ơn, Hứa Cạnh, cũng hy vọng thể tìm thấy hạnh phúc của riêng .”

Ánh mắt đối phương dường như ẩn chứa ẩn ý sâu xa.

Hứa Cạnh thoáng giật , kịp nghĩ kỹ thì Tông Minh Xa vỗ vai y, ôm vai Tân Thư Quân sang bàn tiếp theo.

Hứa Cạnh còn đang thẫn thờ thì bên cạnh bỗng động tĩnh, một luồng khí thế quen thuộc đầy tính xâm lược và công kích áp sát .

Cái thằng nhóc con chẳng coi ai gì Tông Giác ngang nhiên xuống cạnh y, cánh tay tùy tiện gác lên lưng ghế, chằm chằm sườn mặt Hứa Cạnh, giọng điệu đầy vẻ hả hê: “Còn ? Mắt sắp dính luôn lên kìa. Chậc chậc, trong lòng chua loét như bình giấm lâu năm hả, họ Hứa ?”

Hứa Cạnh chẳng còn sức mà tiếp chiêu trò gây sự vô lý của Tông Giác, giọng y lạnh đến đóng băng: “Trong lòng nghĩ gì liên quan đến . Tôi với tiểu thúc của thanh thanh bạch bạch, thẹn với lương tâm. Tông Giác, nếu rảnh quá thì lo mà ôn mấy môn nợ , đừng để đến lúc đó ngay cả cái bằng nghiệp cũng kiếm nổi.”

Tông Giác: “...”

Mẹ kiếp! Mặt Tông Giác lập tức đen xì như đ.í.t nồi. Cái đồ què c.h.ế.t tiệt đúng là mở miệng là đ.â.m chọc chỗ đau! Hắn chằm chằm khuôn mặt nghiêng lạnh lùng chút biểu cảm của Hứa Cạnh, một ngọn lửa vô danh cùng sự bứt rứt tên đột ngột bùng lên. Hắn thật sự tay ngay lập tức, vò nát cái biểu hiện của họ Hứa. Hắn ép cho đôi mắt luôn bằng nửa con mắt, dường như thể thấu thị thứ hiện lên vẻ chật vật vì giày vò.

Ý nghĩ ác độc một khi nhen nhóm liền như lửa gặp cỏ khô, thể cứu vãn. Tông Giác gần như thể tưởng tượng cảm giác săn chắc, mịn màng khi đầu ngón tay chạm làn da đối phương. Nghĩ là làm, tay tự chủ mà giơ lên, mang theo sự nôn nóng và phá hoại, mắt thấy sắp chạm đến cằm của Hứa Cạnh

“Ô kìa, Hứa tổng! Đã lâu gặp, ngờ gặp ở đây…”

Một vị khách trung niên bước tới chào hỏi, giống như dội một gáo nước lạnh, lập tức dập tắt bầu khí nguy hiểm mà mập mờ . Tay Tông Giác khựng giữa trung, cảm thấy mất hứng, hừ lạnh một tiếng đột ngột dậy.

“Rầm!”

Động tác dậy của nhanh mạnh, làm cái bàn ăn bằng gỗ thịt rung lắc dữ dội. Bát đĩa va chạm kêu leng keng, Hứa Cạnh hành động ám của Tông Giác, ly rượu uống hết mặt đổ nhào, chất lỏng màu hổ phách văng tung tóe, lập tức thấm loang một mảng nước bộ âu phục của y.

Cũng may y phản ứng cực nhanh, kịp tay đỡ lấy ly rượu nên gây cảnh hỗn loạn lớn hơn, nhưng cảm giác ẩm ướt thấm n.g.ự.c khiến Hứa Cạnh vô thức nhíu mày. Vị khách cũng hú hồn, vội gọi phục vụ xử lý cho Hứa Cạnh. Y xua tay bảo cần, chỉ rút khăn giấy lau qua loa.

Khóe mắt y thoáng thấy Tông Giác một tay đút túi quần, sải đôi chân dài kiêu ngạo, chẳng thèm ngoảnh đầu thẳng. Chỉ riêng cái bóng lưng thôi tỏa khí thế “ông đây dễ chọc” đầy hống hách. Thái dương Hứa Cạnh giật liên hồi. Cái thằng nhãi đúng là nợ đời, cứ gặp mặt là khiến bực .

Teela - Đam Mỹ Daily

cũng là tiệc của nhà họ Tông, quy mô tuy lớn nhưng khách khứa là nhân vật m.á.u mặt trong giới kinh doanh. Không ít Hứa Cạnh hiện đang nghỉ ngơi ở nhà nên nhân cơ hội đến bắt chuyện, ẩn ý lôi kéo. Hứa Cạnh nâng ly, ai đến cũng từ chối. Có lẽ… cũng vài phần mượn rượu giải sầu, rượu cổ họng mang theo nhiệt độ nóng bỏng. Thỉnh thoảng liếc bóng dáng Tông Minh Xa sóng đôi cùng vị hôn thê, đáy mắt y nhanh chóng xẹt qua một tia ảm đạm khó nhận .

Lúc xã giao, đầu ngón tay Hứa Cạnh kẹp lấy chân ly, trong đầu hiện lên ánh mắt đầy ẩn ý của Tông Minh Xa lúc nãy. Đó là ý gì? Chẳng lẽ nhận điều gì ? Hay là Tông Giác gì đó với Tông Minh Xa?

Nghĩ đến đây, Hứa Cạnh vô thức ngước mắt , vặn thấy Tông Giác đang cạnh một phu nhân xinh quý phái. Nhìn đường nét tương đồng của hai , đó chắc hẳn là . Ai ngờ, cái thằng nhãi Tông Giác cảm giác nhạy bén đến đáng sợ. Ánh mắt Hứa Cạnh quét qua, bắt thóp ngay. Hai ánh mắt đụng trực diện, Tông Giác nhướng mày, ném về phía y một cái đầy khiêu khích.

Hứa Cạnh thấy thật cạn lời, lạnh lùng thu hồi tầm mắt, ngửa đầu nốc cạn ly rượu đặt mạnh xuống bàn. Y uống khá nhiều, đầu óc bắt đầu cuồng. Tuy nhiên, dù tửu lượng bình thường nhưng tửu phẩm của Hứa Cạnh . Dù say y cũng chỉ giữ im lặng, tuyệt đối để mất kiểm soát làm trò mặt.

Nhân lúc bên cạnh Tông Minh Xa đang trống , Hứa Cạnh đẩy xe lăn tới. “Minh Xa, uống nhiều, cảm thấy khỏe lắm, sợ làm mất vui nên xin phép về .”

Tông Minh Xa lập tức lo lắng: “Để bảo đặt phòng ngay tại khách sạn cho , đây nghỉ ngơi ?”

Hứa Cạnh lắc đầu từ chối: “Không phiền phức thế , về nhà là , cũng chút việc cần xử lý.”

Thấy , Tông Minh Xa ép nữa. Anh suy nghĩ một chút yên tâm : “Cậu thế một , để Tiểu Giác đưa về.”

Chưa kịp để Hứa Cạnh từ chối nữa, Tông Minh Xa vẫy tay gọi Tông Giác đằng xa: “Tiểu Giác, đây! Giúp chú đưa Hứa ca về nhà cẩn thận, chăm sóc cho , ?”

Hứa Cạnh quá rành tính nết của Tông Giác khi ngoài, lòng y lập tức rung chuông cảnh báo. Vừa định mở miệng bác bỏ thì tên nhóc chân dài lù lù xuất hiện. Trên mặt là vẻ ngoan ngoãn hiếm thấy, cam đoan như thật: “Được chứ tiểu thúc, cháu hứa là nhất định sẽ đưa về-thật, , đấy.”

Tông Giác cố tình nhấn mạnh mấy chữ cuối. Để tăng thêm phần thuyết phục, còn cúi , dùng cánh tay rắn chắc mật khoác vai Hứa Cạnh, diễn kịch mặt lớn cực tròn vai. Tông Minh Xa gật đầu với , : “Tốt, cháu thành nhiệm vụ cho nhé. Hứa Cạnh, hẹn gặp .”

Hứa Cạnh gượng ép nhếch môi. Đợi Tông Minh Xa khỏi, Tông Giác lập tức thu hồi nụ . Cánh tay khoác vai Hứa Cạnh buông mà trái còn ghé sát cổ y ngửi một cái, chê bai: “Chậc, ông đây hỏi thật họ Hứa , uống bao nhiêu rượu mà hôi rình thế hả?”

Thằng nhóc lấy một chút áy náy vì làm đổ rượu lên . Hứa Cạnh nhíu mày, đẩy tay , lạnh giọng: “Tôi tự về , cần đưa.”

Đời nào Tông Giác chịu lời. Chẳng màng đến ý của Hứa Cạnh, chộp lấy tay cầm xe lăn cho y , thậm chí còn cúi xuống, giọng điệu ác liệt hòa cùng nóng phả vành tai Hứa Cạnh: “Họ Hứa, sợ đấy ?”

Thật nực và lố bịch. Cơn say bốc lên, Hứa Cạnh xoa xoa huyệt thái dương đang căng tức, tâm trí mà đấu khẩu với . Giọng y lộ rõ sự mệt mỏi và xa cách: “Tùy , đưa đến nơi thì biến nhanh cho khuất mắt. Cậu con trai ruột của , giờ cũng về làm đại thiếu gia cơm bưng nước rót . Tông Giác, ghét , cũng lười chẳng dây dưa nhảm nhí với nữa.”

Tông Giác xong, mặt lập tức sa sầm. Sao hả, cái họ Hứa đúng là coi gì lắm, đến giờ vẫn còn giữ cái thói bề đáng ghét đó với !

Nói là nhờ Tông Giác đưa , thực Tông Minh Xa sắp xếp tài xế chờ sẵn ở cửa. Tông Giác chỉ việc đút túi quần bên cạnh giám sát, chẳng cần động tay việc gì. Biết Hứa Cạnh xe lăn khó khăn, tài xế chủ động tiến tới, cung kính : “Hứa , để đỡ lên xe.”

Hứa Cạnh gật đầu: “Làm phiền .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/toi-cong-roi-anh-xong-roi/chuong-22-mat-khong-che-me-tinh.html.]

Tông Giác khoanh tay cạnh, mắt lạnh chằm chằm tay tài xế đang định đỡ Hứa Cạnh. Lúc đầu thì , nhưng thấy tay tài xế vô tình chạm vùng eo và m.ô.n.g của Hứa Cạnh, sự khó chịu lý do trong lòng Tông Giác đột ngột bốc lên đến đỉnh điểm.

“Này!” Tông Giác mạnh tay đẩy tài xế , giọng điệu gắt hỗn: “Tay ông sờ đấy? Tránh !”

Nói xong, chẳng đợi Hứa Cạnh kịp phản ứng, túm lấy cánh tay y, thô bạo nhấc bổng khỏi xe lăn ấn mạnh ghế . Cánh tay Hứa Cạnh sức mạnh của Tông Giác bóp đến đau nhức, y nhịn hít một lạnh, tức giận quát: “Ách… Tông Giác!”

“La hét cái gì!” Tông Giác thiếu kiên nhẫn quát , cũng chui tót trong xe: “Mấy cái loại suốt ngày văn phòng các đúng là làm màu!”

Hứa Cạnh: “...”

Y ngờ ngày một thằng nhóc kém bảy tám tuổi mắng là “làm màu”. Tông Giác đóng sầm cửa xe, thò đầu cửa sổ gắt gỏng với gã tài xế đang ngơ ngác: “Đứng đực mặt đó làm gì, lái xe !”

Tài xế vội vàng gật đầu: “Vâng, thưa thiếu gia.”

Chiếc xe chạy êm ru theo lộ trình định. Vì là xe cao cấp nên chống rung , gian bên trong yên tĩnh tuyệt đối. Hứa Cạnh tựa ghế da êm ái, cảm giác choáng váng do cồn mang càng rõ rệt khi thả lỏng, khiến y bắt đầu lờ đờ ngủ. Thấy thằng nhóc đang an phận nghịch điện thoại, Hứa Cạnh tạm thời buông lỏng cảnh giác, dần dần nhắm mắt .

Tông Giác liếc xéo y một cái, hừ nhẹ qua cánh mũi. Cái đồ què c.h.ế.t tiệt cũng hưởng thụ gớm! mà, lẽ khi nhắm mắt, khuôn mặt Hứa Cạnh còn cái vẻ lạnh lùng và mỉa mai khiến phát hỏa nữa, qua… dường như thuận mắt hơn ngày thường ít. Tiếc là chỉ lúc thôi, chờ cái họ Hứa mở mắt , mở miệng , cái ánh mắt đó, cái giọng điệu đó vẫn sẽ khiến tức nổ phổi trong một giây.

Xe dừng lầu nhà Hứa Cạnh. Tông Giác thiếu kiên nhẫn đẩy Hứa Cạnh một cái: “Họ Hứa, tỉnh dậy , đến nhà !”

Hứa Cạnh cũng ngủ sâu, chỉ là men chuếnh choáng nên nhắm mắt dưỡng thần. Bị đẩy mạnh như , lông mày y lập tức nhíu : “Tôi , đừng tùy tiện động .”

Tông Giác nheo mắt, quả nhiên cái gã tỉnh là hiện nguyên hình cái bộ dạng đáng ghét. Hứa Cạnh lắc lắc cái đầu nặng trịch, định mở cửa xuống xe thì Tông Giác đưa tay chặn ngang eo.

“Định làm gì? Anh tính bò nhà đấy ?”

Được nhắc nhở, Hứa Cạnh mới sực nhớ ngoài bằng xe lăn, bên mang theo nạng. Y thèm đáp sự mỉa mai của Tông Giác, mà bình thản với tài xế phía : “Anh ơi, phiền lấy hộ chiếc xe lăn, cảm ơn.”

Y xoa huyệt thái dương đau nhức, nhận say khá nặng, đầu óc chút hỗn loạn, chỉ còn chút ý chí duy trì sự tỉnh táo mong manh.

“Vâng, thưa Hứa .” Tài xế vội vàng đáp lời, xuống xe lấy xe lăn trong cốp.

Trong lúc Hứa Cạnh đang chờ, Tông Giác tự ý xuống xe. Y chỉ lười biếng liếc một cái nhanh chóng dời mắt . Tông Giác về đến nhà của , nhiệm vụ đưa đón mà hứa với Tông Minh Xa coi như cũng kết thúc, y còn nghĩa vụ quản lý thằng nhóc về nữa. Đối phương hẹn hò quậy phá ở thì cũng chẳng liên quan đến y. Dù thì Tông Giác cũng hai mươi tuổi, là trưởng thành theo đúng nghĩa pháp luật .

Hứa Cạnh đang đợi xe lăn, ngờ Tông Giác vòng qua đầu xe, thẳng về phía bên . Tim y bỗng thắt . Ngay đó, Tông Giác trực tiếp mở cửa xe, cúi trong túm lấy cánh tay y. Cơ thể Hứa Cạnh vì tác dụng của rượu mà đang mềm nhũn, kịp né tránh, chỉ mới nhích một chút Tông Giác lôi xệch ngoài.

“Tông Giác!”

Trong lúc cấp bách, Hứa Cạnh cao giọng ngăn chặn hành động thô lỗ bất lịch sự của đối phương. vì cơ thể còn sức lực như khi, giọng những mất vẻ lạnh lùng sắc sảo mà còn pha lẫn tiếng thở dốc đầy yếu thế, qua thậm chí chút mềm mại. Trong tai Tông Giác, tiếng quát chẳng khác gì tiếng mèo kêu làm nũng, hề chút uy h.i.ế.p nào, ngược như một sợi lông tơ quẹt qua khiến lòng ngứa ngáy.

Hắn nhíu mày, kỹ khuôn mặt Hứa Cạnh, thầm nghĩ: Chẳng lẽ mấy cái loại gay đứa nào cũng thể kêu… lẳng lơ thế ?

Thấy Hứa Cạnh sắp vùng vẫy thoát khỏi sự kiềm tỏa, Tông Giác bực chậc một tiếng, trực tiếp nhấc bổng y khỏi xe, dễ dàng vác lên vai, tung chân đá rầm một cái đóng cửa xe . Gã tài xế mới mở xe lăn xong, đang chuẩn đỡ Hứa Cạnh, thấy cảnh thì ngớ . Sức vóc của Tông Giác đúng là đáng nể, vác một đàn ông trưởng thành cao ráo mà khuôn mặt tuấn tú hề lộ vẻ mệt nhọc, thậm chí còn dư sức dùng một tay chỉ chiếc xe lăn, hất hàm với tài xế: “Mang cái thứ theo, !”

Tài xế dù hiểu chuyện gì đang xảy nhưng cũng đành vội vàng thu xe lăn , lủi thủi theo Tông Giác. Phần bụng mềm mại của Hứa Cạnh đè lên bả vai cứng như đá của Tông Giác, dày ép đến mức buồn nôn từng đợt, thật sự thể chịu đựng nổi, y nghiến răng rên rỉ: “Cậu… bỏ xuống… tự .”

Tông Giác coi như thấy, cứ thế vác y tiếp. Mãi đến khi Hứa Cạnh bắt đầu vùng vẫy mạnh hơn, mới bực bội hừ một tiếng: “Họ Hứa, đúng là cái đồ phiền phức!”

Nói đoạn, Tông Giác đặt Hứa Cạnh xuống. Chưa kịp để y thở phào một cái, cúi , một tay luồn khoeo chân, một tay ôm lấy eo y, dứt khoát bế bổng y lên theo kiểu công chúa.

Hứa Cạnh đời từng ai bế kiểu đó bao giờ, lập tức xoay nhảy xuống. Tông Giác nhíu mày, siết chặt y trong lòng, gằn giọng đe dọa: “Mẹ kiếp, mà còn nhúc nhích ngã thành đồ què thật thì đừng trách ông đây nhắc .”

Hứa Cạnh tin chắc Tông Giác dám làm thật, đành mặt , tránh né cái cằm sắc lẹm mỹ của đối phương. Y dứt khoát coi thằng nhóc như một phương tiện di chuyển bằng thịt sẵn, lạnh mặt nhắm mắt , buồn vùng vẫy năng gì nữa.

Đối với nhà của Hứa Cạnh, Tông Giác quá quen đường. Mở cửa xong, chẳng buồn cởi giày, cứ thế bế thẳng phòng khách quăng Hứa Cạnh xuống sô pha. Sau khi tài xế đặt xe lăn xuống, Tông Giác liền đuổi gã . Lúc , trong căn phòng trống trải chỉ còn và Hứa Cạnh. Hứa Cạnh tựa sô pha, mắt nhắm nghiền, lông mi khẽ rung động, dường như ngủ say.

Tông Giác cúi gần, xổm mặt y theo kiểu đại gia, chẳng nể nang gì mà vỗ vỗ lên mặt y mấy cái. Tiếng vỗ tay giòn giã làm khuôn mặt vốn ửng hồng vì men rượu của Hứa Cạnh càng thêm đỏ rực. Thấy vẫn phản ứng, Tông Giác nhạo: “Này! Họ Hứa, say thật đấy ?”

Nghe , Hứa Cạnh nặng nề mở mắt, ánh mắt thoáng tan tác trong giây lát. Khi mặt là Tông Giác, tầm mắt y lập tức trở nên sắc bén, giọng điệu cũng lạnh lẽo: “Cậu… thể biến .”

Tông Giác vốn đang bực , nhưng thấy cái vẻ cố tỏ mạnh mẽ của y thì đ.â.m đắc ý. Đây đúng là cơ hội ngàn năm một, họ Hứa chắc chắn say mèm . Hắn làm gì đó để dạy cho cái một bài học nhớ đời chứ nhỉ? Ít nhất, khiến gã bao giờ thể trưng cái bộ mặt bề dùng cái thói uy quyền ch.ó má đó mặt nữa!

Tông Giác vuốt cằm, chằm chằm khuôn mặt đang mất tiêu cự của Hứa Cạnh để đ.á.n.h giá. Hay là… lột sạch đồ của họ Hứa , bắt gã tạo vài tư thế chụp mấy tấm ảnh khỏa làm kỷ niệm? loại như Mục Thiếu Xuyên, ba cái thủ đoạn hạ lưu đó chẳng hứng thú. đến đây , cũng làm gì đó với họ Hứa chứ? Nếu chẳng chuyến uổng công ?

Trong lúc Tông Giác còn đang đấu tranh tư tưởng, Hứa Cạnh bỗng động đậy như dậy. “Này, định làm gì đấy?”

Ánh mắt Hứa Cạnh chút nhòe , tập trung kỹ thì thấy mặt vẫn là cái thằng nhãi Tông Giác. Y lập tức vung tay đẩy : “Tránh , tắm.”

Nói đoạn, y loạng choạng lên thật. Tông Giác định mặc kệ y, nhưng dù chân Hứa Cạnh vẫn lành, nếu lỡ xảy chuyện gì, tiểu thúc của chắc chắn sẽ lải nhải ngừng. Hắn đành miễn cưỡng dậy, cau mày túm lấy cánh tay y: “Phiền c.h.ế.t !”

Hứa Cạnh vốn định vùng , nhưng vì chân đau cộng thêm cơ thể còn chút sức lực nào, y đành để mặc Tông Giác dìu phòng tắm trong phòng ngủ. “Họ Hứa, tự mà tắm cho chậm , ông đây về đây. Nhớ đấy, bớt cái mồm đừng linh tinh mặt tiểu thúc của .”

Quăng phòng tắm xong, Tông Giác cảm thấy còn lý do gì để ở nữa, định rời . Hắn dạy dỗ Hứa Cạnh, nhưng giờ say đến ngu thế , còn là một gã thương tật bán phế, thể làm gì? Tông Giác bao giờ tự nhận , nhưng ghét ai là cứ trực diện mà chơi c.h.ế.t kẻ đó, bao giờ thèm chơi trò thừa nước đục thả bẻ, nếu thì gọi là đàn ông?

mới bước khỏi phòng ngủ vài bước thì từ phía phòng tắm đột ngột vang lên một tiếng “Rầm” khô khốc, tiếp đó là tiếng nước chảy xối xả. Tông Giác nhíu mày, theo bản năng sải bước .

Quả nhiên, Hứa Cạnh đang ngã quỵ sàn, áo khoác âu phục vứt một bên. Vòi hoa sen phía y làm mở tung , nước lạnh xối xả lên khiến y ướt như chuột lột. Chiếc áo sơ mi trắng ướt đẫm dính chặt lấy lưng, thấp thoáng lộ làn da bên . Có lẽ vì vết thương ở chân tái phát cộng thêm cơn say quá nặng, tay Hứa Cạnh bám lấy thành bồn tắm trơn trượt, mấy định dậy đều thất bại. Ngược , nước xối càng lúc càng khiến y ướt đẫm, đường cong cơ thể săn chắc, thon dài hiện rõ mồn một, thắt lưng tinh tế, đôi chân dài tắp, đến mức khiến thể rời mắt.

Khung cảnh vô cớ khiến Tông Giác nảy sinh một cảm giác rung động khiến chính cũng giật . Hắn c.h.ử.i thề một tiếng, kiếp, mấy cái loại gay c.h.ế.t tiệt đúng là… giỏi quyến rũ đàn ông! Hắn nổi nữa, đành cưỡng ép nửa ôm nửa lôi dậy: “Tôi cảnh cáo nhé họ Hứa, thích phụ nữ, bớt nó quyến rũ .”

Hứa Cạnh: “...” Y quyến rũ ? Thật nực , y quyến rũ ai cơ chứ?

Hứa Cạnh cố sức mở to mắt, nhưng đầu óc thành một đống hồ nhão, mắt m.ô.n.g lung chẳng rõ mặt đối diện. Tiếng nước chảy róc rách che lấp thở nặng nề, nhưng nhịp tim dồn dập thể truyền qua lồng n.g.ự.c đang dán chặt lấy một cách rõ ràng. Đường nét của Tông Giác ba phần giống với Tông Minh Xa, khiến Hứa Cạnh nhất thời rơi ảo giác.

Y gần như thuận theo bản năng và sự khao khát nơi sâu thẳm con tim, khẽ vuốt ve lên khuôn mặt đối phương để xác nhận mắt là ai. Không đúng, Minh Xa còn đang ở tiệc đính hôn mà, là… Hứa Cạnh lắc lắc cái đầu choáng váng, nhưng càng lắc càng say. Y đành dùng ngón tay chậm rãi phác họa từng đường nét ngũ quan của đối phương, từ gò má đến mũi, đến môi.

Người mắt sống mũi ưu tú hơn, xương lông mày sắc sảo hơn, làn da cũng trẻ trung và săn chắc hơn hẳn. Ngay cả cấu trúc xương mặt cũng mang nét sắc bén đầy lấn lướt, và đôi môi … cũng giống với cánh môi đầy đặn của Tông Minh Xa trong trí nhớ. Người vẻ ngoài khó chọc. Không đúng, chiều cao cũng khớp, lồng n.g.ự.c quá đỗi rắn chắc, cơ bắp cũng vững chãi và đầy sức mạnh hơn nhiều, ngay cả nhiệt độ cơ thể cũng nóng bỏng đến mức khiến lòng y hoang mang.

“Tông…”

Hứa Cạnh mới thốt một chữ, bàn tay đang quyến luyến nơi hầu kết của đối phương đột ngột nắm chặt. Tông Giác chằm chằm Hứa Cạnh, ánh mắt như phun lửa, nhiệt độ nóng rực dường như thể hóa thành thực thể, thiêu cháy cả những nước lạnh lẽo xung quanh. Hơi thở trở nên dồn dập, giọng khàn đặc hỏi:

“Hứa Cạnh, đang sờ là ai ?”

Loading...