Tôi chính là tôi - 8 (END)
Cập nhật lúc: 2025-02-17 23:34:53
Lượt xem: 713
Lục Hoán Sinh không để ý đến cô ấy, đi tới giữ c.h.ặ.t t.a.y tôi: “Văn Ngọc Sơ, theo tôi trở về.”
Tôi: “Đi ly hôn tôi sẽ đi với anh.”
Lục Hoán Sinh: “... Tôi không muốn ly hôn. Tôi nghĩ vậy.”
Hắn sốt ruột giải thích: “Tôi không có quan hệ gì với người họ Lý kia, chuyện ngoại tình đều là giả. Tin tức kết hôn là do ngày đó ở bệnh viện bị người khác nghe lén được, tung ra.”
Tôi rút tay về, thất vọng: “Xem ra anh cũng biết, chỉ là không làm.”
Lục Hoán Sinh: “...Tôi chỉ muốn em trở về cầu xin tôi. Hãy cầu xin tôi, tôi sẽ giúp em giải quyết tất cả. Cầu xin tôi, tôi có thể giúp em trở lại đỉnh cao, thậm chí đứng ở nơi cao hơn.”
Tôi cười khẩy: “Anh Lục này, hình như anh lầm rồi, bây giờ hình như là anh đang cầu xin tôi trở về. Anh không ngờ rằng tôi sẽ nói điều đó trước mặt nhiều ống kính và phóng viên như vậy sao? Anh đang sợ hãi. Mọi chuyện khác với những gì anh nghĩ phải không? Thật ra tôi không mềm yếu đến thế, cũng không ham tiền đến thế.”
Sau khi Lục Hoán Sinh về nhà, ngày hôm sau anh em tốt của hắn lại tới khuyên giải. Người anh em này là người có cái miệng trơn nhất trong đám bạn của hắn.
Anh ta ở ngoài cửa ồn ào: “Chị dâu! Anh Lục biết mình sai rồi! Anh Lục nghe được chị muốn ly hôn, ngày nào cũng uống rượu, sắp say c.h.ế.t rồi! Chị dâu, chị tha thứ cho anh Lục đi!”
“Anh ấy làm mấy chuyện vớ vẩn cũng là muốn chị nhìn anh ấy nhiều một chút. Anh Lục là c.h.ế.t vì sĩ diện, ngày nào anh ấy cũng khoe khoang với chúng tôi về vợ, vui vẻ đến hét lên... Lúc trước anh ấy ẩn hôn đều là vì sự nghiệp của chị, chuyện này lộ ra chắc chắn không phải anh ấy làm!”
Tôi thấy anh ta ở ngoài cửa chó sủa cũng rất vui vẻ, sợ hàng xóm khiếu nại, đành phải mở cửa.
Nhìn thấy trên TV và ngoài đời không giống nhau, người anh em kia không nhịn được khi thấy tôi ở khoảng cách gần, thốt lên: “Đậu má! Rất tốt, quả nhiên chị rất giống với bạch nguyệt quang của anh Lục.”
Mặt tôi lập tức đen lại.
“Không, ý tôi là, ồ, không phải vậy đâu, haha. Tôi lấy cho chị một cốc nước được không?”
Không biết lúc rót nước hắn có phải phát hiện chứng minh thư của tôi hay không, hắn lại “Đệt!” một tiếng.
“Người anh em, à không phải chị dâu, chị chính là Văn Hương Hương à? Không phải chị tên là Văn Ngọc Sơ...”
Tôi nhíu mày: “Văn Ngọc Sơ là nghệ danh của tôi, Văn Hương Hương là tên thật của tôi, có vấn đề gì sao?”
Anh ta vỗ vỗ đầu óc thông minh: “Thì ra bạch nguyệt quang của anh Lục chính là chị! Tôi đã nói mà, sao Lương Thiên Cấm lại muốn cướp người với anh Lục, thì ra là thế.”
“Có ý gì?”
Anh ta lại bối rối: “Có ý gì, chị không biết à?”
Anh ta nói lỡ miệng, gây đại họa muốn chuồn, cố gắng trốn thoát nhưng cuối cùng lại chết. Lương Thiên Cấm ra ngoài mua thức ăn lúc này đã trở lại.
Lương Thiên Cấm: “Văn Văn, sao chó gì em cũng mang về nhà vậy.”
“Cô trở về vừa lúc, nói cho tôi biết, chuyện gì xảy ra giữa cô và Lục Hoán Sinh? Năm lớp 11 tôi xảy ra tai nạn xe nên cái gì cũng không nhớ rõ, vừa hay các người giúp tôi nhớ lại hồi ức.”
Theo như lời Lương Thiên Cấm, năm lớp 11 mẹ tôi dẫn tôi đến Giang Thành điều trị mắt, từng học ở trường Nhất Trung Giang Thành một thời gian.
Lương Thiên Cấm: “Lúc ấy em chuyển đến lớp chúng tôi, đeo kính râm đứng trên bục giảng giới thiệu bản thân, mặc váy trắng, đặc biệt xinh đẹp. Tuy rằng em không nhìn thấy, nhưng em rất kiên cường, cứng cỏi, giống như một đóa hoa trắng nhỏ tự do lớn lên, hơn nữa em cười rộ lên đặc biệt đẹp... Cả tôi và Lục Hoán Sinh đều thích em chính vào lúc đó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/toi-chinh-la-toi-xjsv/8-end.html.]
“Nhà chúng tôi cũng chỉ có một mình tôi, ông bà nội tôi rất thích con trai, nhưng ba mẹ tôi đều không còn, từ nhỏ bọn họ nuôi tôi như con trai, để cho tôi cùng đám Lục Hoán Sinh lăn lộn cùng nhau, lúc gặp em tôi còn đang đi học, tôi không thích làm con trai...”
“Là em nói cho tôi biết phải làm chính mình, giống như gió, dũng cảm theo đuổi người mình thích. Là em cho tôi dũng khí trở về làm con gái. Tôi thích con gái, tôi cũng muốn trở thành con gái.”
“Lúc đó, Lục Hoán Sinh cũng thích em, nhưng hắn nói hắn sẽ không thích con gái, con gái bình thường cũng sẽ không thích con gái...”
Lúc cô ấy nói lời này ngữ khí rất thấp, tôi mò mẫm đi qua nắm c.h.ặ.t t.a.y cô ấy.
Cô ấy tiếp tục nói: “Lúc đó em quả thật thích Lục Hoán Sinh sáng sủa hơn, hắn sẽ chọc em vui vẻ, chọc em cười, không giống tôi, ngoại trừ yên lặng nhìn em thì cái gì cũng không biết.”
“Tôi không đúng, còn hại em xảy ra tai nạn xe. Sau khi em làm phẫu thuật hồi phục tinh thần, chiếc xe kia vốn là hướng về phía tôi, nhưng em đã đẩy tôi ra... Sau đó em không nhớ gì cả, không nhớ tôi cũng không nhớ Lục Hoán Sinh.”
🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺
“Lục Hoán Sinh rất tức giận, đuổi tôi ra nước ngoài, lúc ấy nhà họ Lục cũng có biến cố, chuyện tai nạn xe chúng tôi đều nghĩ mà sợ, hắn cũng không dám tới tìm em.”
“Xin lỗi, tôi về muộn, tôi không biết Lục Hoán Sinh lại đối xử với em như vậy.”
Tôi lắc đầu, chuyện Lương Thiên Cấm gạt tôi đơn giản là bởi vì cô ấy sợ tôi biết sự thật không tiếp nhận cô ấy hiện tại. Còn Lục Hoán Sinh thì sao, hắn không nói cho tôi biết bạch nguyệt quang hắn thích thật ra là tôi, còn dùng tôi của quá khứ để châm chọc tôi của hiện tại.
Tôi ôm cô ấy: “Trên thế giới này chỉ có một xu hướng tính dục, đó chính là hướng đi của trái tim. Mặc dù tôi không phải là người đồng tính, nhưng tôi tôn trọng tất cả tình yêu.”
Cô ấy ôm tôi, đầu chôn ở trên cổ tôi, chất lỏng nóng ẩm chảy xuống, thân thể của cô ấy đang hơi phát run.
12
Sau đó, tôi tìm Lục Hoán Sinh nói chuyện, nói tới cuộc gặp gỡ hoang đường sau khi trưởng thành của chúng tôi.
Tôi không biết lúc trước hắn xuất hiện cứu tôi bị bỏ thuốc là trùng hợp hay là như thế nào: “Lúc ấy tôi chỉ muốn cầu xin anh đưa tôi đi bệnh viện, là anh hiểu lầm ý của tôi.”
Tôi chế giễu cười cười: “Khi đó anh đã cảm thấy tôi vì tiền cái gì cũng làm được, cảm thấy tôi không xứng với chính mình trước kia, đúng không? Thích tôi hiện tại làm cho anh cảm thấy rất xấu hổ sao?”
Hắn: “Em đều nhớ cả rồi?”
“Không có.” May mắn không có, hãy để phần thanh xuân ngây thơ vô tri kia vĩnh viễn mai táng ở ngày hôm qua đi.
Hắn vẫn coi tôi là hai người, một là bạch nguyệt quang thanh thuần kiên cường trong quá khứ, một là tôi hiện tại cố gắng mưu sinh. Nhưng dù là ai, tôi vẫn là tôi.
“Anh biết bạch nguyệt quang anh thích là tôi, nhưng anh chỉ thích tôi thuần khiết không rành thế sự khi đó, trong mắt anh A vĩnh viễn là A, cho dù là A của sau này cũng không thay thế được.
Hắn chỉ thích tôi của thời điểm đó, hắn không thể chấp nhận toàn bộ tôi. Cho nên: “Ly hôn đi.”
13
Không ai quy định một bông hoa nhất định phải trưởng thành thành hoa hướng dương hoặc hoa hồng. Cũng không ai quy định, tôi nhất định phải biến thành dáng vẻ người khác mong đợi. Tôi chính là tôi, còn người ta nghĩ tôi như thế nào, vừa không cần cũng không quan trọng.
14
Nhiều năm sau, tôi đứng trên bục trao giải, cảm ơn người đã từng dũng cảm.
(--END--)