Hả?
Tôi hoàn hồn ngay lập tức, rụt tay lại, nhanh chóng ngồi thẳng người, cười gượng:
“Vừa rồi xe rẽ gấp, tôi không giữ thăng bằng được…”
“Ừ.”
Phó Tiện lạnh nhạt đáp một tiếng, rồi mở mắt, nhìn về phía ghế lái trước mặt:
“Tháng sau tăng lương.”
Tài xế vội vàng cảm ơn, cười đến mức khóe miệng nhếch gần chạm tai… nhưng không dám phát ra tiếng.
Thăng lương vì sắp đặt một pha cua gắt để tôi ngã vào lòng anh? Thật có tâm đấy.
Sau màn “công thưởng minh bạch” ấy, tôi nhỏ giọng hỏi:
“Lúc nãy anh gọi tôi, là có chuyện gì vậy?”
Phó Tiện nghiêng đầu nhìn tôi, không biết từ đâu rút ra một chiếc túi nhỏ tinh xảo, đưa vào tay tôi.
Tôi mở ra xem.
Bên trong là mấy miếng bánh ngọt đã được gói lại kỹ lưỡng, chính là mấy miếng bánh trong bữa tiệc lúc nãy.
Hóa ra… anh vẫn nhớ chuyện tôi thích ăn.
Tôi sững người mất vài giây rồi mới giơ tay nhận lấy.
Đồ ngọt do đầu bếp riêng nhà họ Phó làm, vị hạnh nhân, ngọt nhẹ mà không gắt, ăn rất ngon.
Không nhịn được, tôi bẻ một miếng, đưa tới trước miệng Phó Tiện:
“Anh cũng ăn thử đi…”
Phó Tiện cúi mắt nhìn thoáng qua, cũng coi như nể mặt tôi, hơi hé miệng, ăn lấy một miếng.
Đêm thứ hai ngủ chung giường.
Trước đó, trợ lý riêng đã giúp anh tắm rửa. Khi bước ra khỏi phòng tắm, anh đã thay sang bộ đồ ngủ màu đen bằng lụa đúng kiểu cao cấp, vừa mềm mại vừa lạnh lùng.
Mà lạ ở chỗ, bộ anh đang mặc lại chính là bộ đôi với bộ đồ tôi đang mặc.
Trong phòng chỉ bật đèn ngủ mờ mờ. Tôi vội chạy đến đẩy xe cho anh, đến mức quên cả đi dép, chân trần bước trên sàn gỗ mát lạnh nhưng không thấy lạnh, chỉ thấy hơi… xấu hổ.
Dù sao thì tôi và Phó Tiện cũng chỉ là “vợ chồng hợp đồng”, mặc đồ ngủ đôi thế này thì ngại quá trời.
Khi đang đẩy xe đến gần giường, anh cau mày, liên tục hối thúc tôi nhanh lên.
Chỉ đến khi được tôi đỡ lên giường xong, anh mới nhìn xuống chân tôi đang đặt trên sàn, lạnh nhạt nói một câu:
“Sàn lạnh.”
Thế là tôi ngoan ngoãn leo lên giường.
Tuy đôi chân có bệnh, tính tình cũng khá lạnh lùng, nhưng không thể phủ nhận người này vẫn rất biết quan tâm người khác.
Đêm đó.
Tôi bỗng nhớ lại cảm giác khi mình ngã vào lòng anh lúc chiều. Cái ôm ấy vừa ấm áp vừa rắn chắc ấy…
Nghĩ một cái là không sao ngủ được nữa.
Phó Tiện bên cạnh thì ngủ rất say, có lẽ do uống rượu, giấc ngủ của anh nặng nề, đến mức còn… nói mớ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/toi-bi-me-ga-cho-mot-cau-am-liet-hai-chan/chuong-8.html.]
“Ti Tử Dao… thật ra cái thẻ đó… không có tiền…”
Nói xong, anh ngủ tiếp như không có chuyện gì xảy ra.
Tôi thì vẫn cầm cái thẻ được anh “tặng” lúc tối, ôm trong tay mà… mất ngủ cả đêm.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, bên cạnh đã trống không.
Tôi cứ tưởng đã ngủ quên đến tận trưa, nhưng khi kéo rèm ra bên ngoài trời còn âm u, mờ xám.
Nhìn đồng hồ treo tường… mới hơn 5 giờ sáng.
Tôi ngáp một cái, xỏ dép đi toilet.
Tính lát nữa lên giường ngủ thêm, nhưng rồi lại lo lắng Phó Tiện không biết sáng sớm dậy đi đâu, chân cẳng như vậy…
Lo lắng nên tôi khoác thêm áo ngủ, bước ra khỏi phòng.
Hành lang vẫn bật đèn ngủ, ánh sáng lờ mờ dịu nhẹ.
Tôi đi đến đầu cầu thang, cúi xuống nhìn… phòng khách tầng 1 trống trơn.
Tôi nghĩ chắc anh có việc gì ra ngoài sớm.
Định quay vào thì chợt nghe thấy tiếng Phó Tiện.
Giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo, nhưng nội dung thì tôi nghe không rõ.
Tôi ngó quanh, hình như giọng phát ra từ một căn phòng ở phía trong hành lang tầng một.
Tôi biết mình không nên tò mò, càng không nên nghe lén. Nhưng mà…
Không hiểu sao, chân tôi cứ tự động bước về phía đó.
Trước cửa phòng.
Tôi nín thở, nép người một bên, từ khe cửa hé mở len lén nhìn vào.
Và cảnh tượng trong đó… khiến tôi kinh ngạc đến sững người.
Người đàn ông lạnh lùng, vô cảm mà tôi biết mấy ngày nay lúc này lại như biến thành một người hoàn toàn khác.
Anh mặc bộ đồ ngủ lụa đen lỏng lẻo, ngồi dựa nghiêng trên ghế, ánh mắt lạnh lùng, khí thế toát ra từ ánh nhìn còn hơn cả Phó Thời Trinh.
“Trong một phút, nói rõ ràng cho tôi.”
Giọng anh đều đều, tay kẹp điếu thuốc, tư thế lười biếng như đang nhàn nhã nói chuyện.
Tôi đưa mắt nhìn lệch sang bên, mới thấy ngoài mấy vệ sĩ mặc đồ đen đứng xung quanh, thì trên sàn, trước mặt anh, còn có một người đàn ông đang quỳ.
Người đàn ông ấy quay lưng về phía tôi, nên tôi không nhìn rõ mặt.
Phó Tiện nói dứt câu, người kia rõ ràng run lên một cái, nhưng vẫn không có lên tiếng.
Phó Tiện cũng không vội, chỉ ngậm thuốc nhìn người ta, như thể ánh mắt lạnh băng như băng ấy có thể xuyên thẳng qua đối phương.
Từ chỗ tôi đứng, vừa đúng góc nhìn thấy rõ gương mặt anh.
Và cặp mắt kia, lạnh thấu xương.
Dù đã ở cạnh nhau mấy hôm rồi,đến bây giờ tôi mới nhận ra… khí thế của Phó Tiện tạo ra áp lực đến nghẹt thở.
Tôi còn đang sững người thì anh đột ngột lên giọng, như đang quát người kia phải thành thật khai báo.
Tôi bị giật mình, tay khẽ run lên… lỡ đẩy cửa ra thêm một chút.