10
Tôi bắt đầu chú ý đến Tần Đãng trong vô thức. Cảm xúc mâu thuẫn thật chứ. Vừa sợ , nhưng cũng ở bên .
Tôi nghĩ đến một ý tưởng, nếu và Tần Đãng trở thành bạn , trở thành em , thì sẽ chẳng trở mặt với nhỉ? Biết chúng thể chung sống hoà bình với thì .
Thế là bắt đầu tiếp cận một cách dè dặt.
Bước đầu tiên để xây dựng một mối quan hệ thiết tất nhiên là mời cơm .
Tôi c.ắ.n răng, quyết tâm cầm tiền ăn ít ỏi của để mời tất cả trong ký túc ăn một bữa thật to.
Trong bữa ăn, lấy hết can đảm để mời Tần Đãng một chén rượu.
Kết quả là uống một chén say, đến lúc còn để Tần Đãng cõng về ký túc nữa chứ.
Tôi lưng , ợ mùi rượu, cầm nước mắt, :
“Hu hu Tần Đãng, tớ mang đến phiền phức cho . Cậu đừng ghét tớ…”
Tần Đãng cõng , bước vững vàng, giọng dịu dàng hiếm thấy:
“Kỷ Lạc, phiền tí nào hết, cũng ghét .”
“Thật ?”
“Thật.”
“Tại thế?”
Tôi say bí tỉ nhưng vẫn hỏi đến cùng.
“Bởi vì …”
Hình như gì đó, nhưng cơn gió đến, thổi tan những lời .
Tôi say quắc cần câu, chẳng bao lâu ngủ mất tiêu lưng .
Lúc tỉnh , chẳng nhớ gì cả.
Chỉ Đại Tráng bảo là, Tần Đãng cõng về ký túc.
Tôi giật , nhưng ngay đó, tươi vui vẻ.
Thế là chúng thiết hơn nhiều .
Bí mật về việc mặc đồ nữ cũng coi như là giải quyết.
Tôi và Tần Đãng vẫn là những bạn cùng phòng bình đẳng, hoà thuận.
đời cứ thường chẳng như mong .
11
Hôm đó, lúc về ký túc khi tan học, thấy ở phía xa là mấy tên xã hội đen đang lầu ký túc xá nam. Bọn họ trông như mấy thằng ất ơ, mồm c.h.ử.i tục. Cổ đeo dây chuyền vàng to, chân thì giày lười.
Các sinh viên ngang qua cũng thấy ghét, ai cũng tránh cho thật xa, ai cũng dây .
Ban đầu, cũng định lách qua bọn họ để ký túc, nhưng mà lúc đến gần, mặt trắng bệch ngay lập tức.
Những đó là chủ nợ của cha .
Sao bọn họ tìm đến trường học của ? !
Tôi , định tránh nhưng quá muộn.
Một đàn ông đầu trọc trong đám đó thấy , ông hét lên xông đến chỗ .
Tôi chặn đường.
“Ghê, Kỷ Lạc, mới một thời gian gặp mà giờ mày là sinh viên giỏi cơ .”
Tôi liếc những bạn học đang tò mò sang đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/toi-bi-ban-cung-phong-nhin-thay-anh-mac-do-nu/chuong-1011.html.]
Tôi cố giả vờ bình tĩnh.
“Người thiếu tiền các ông là cha , chứ , tìm ông .”
Tên đầu trọc nhe răng gằn.
“Cha mày bảo bọn tao tới tìm mày đấy, bảo là giờ mày thành tài , trong tay tiền tỉ cơ mà.”
“Giày của còn bung hết keo thế , trông giống tiền ?”
Tên đầu trọc quan sát một lượt, đó ông lắc đầu, vẻ còn kiên nhẫn.
“Kệ nhà mày, nếu hôm nay ông mày lấy tiền thì ông mày đ.éo hết. Cha nợ con trả là điều hiển nhiên. Không tiền cũng nghĩ cách tiền cho tao, nếu tao cắt chân thằng bố mày.”
Giọng ông to, như thu hút sự chú ý của .
Thấy Tần Đãng đang đeo tai và về hướng bên , hoảng sợ. Trong vô thức, thấy mặt của , nên nhỏ giọng, thỏa hiệp với ông .
“Tôi sẽ nghĩ cách, cho chút thời gian.”
“Không , tao cần bây giờ luôn! Nếu ông mày bán luôn mày .”
Tên đầu trọc mặt xong, đột nhiên ông hề hề, tiếng làm da đầu tê dại.
Sau đó, ông mấy câu, làm đạp ông một trận.
“Kỷ Lạc, công nhận là mày và mày trông giống thật đấy. Nhiều hộp đêm cần mấy thằng con trai xinh như mày lắm đấy, mày đến đó tiếp khách mấy đêm là . Mấy giàu thích kiểu như mày lắm, mày cứ cặp với một là chẳng mấy mà trả nợ.”
Tôi nắm chặt tay, đập vỡ đầu ông ngay lập tức.
lúc , một giọng nam lạnh lùng, bình tĩnh vang lên lưng .
“Nợ bao nhiêu, trả .”
Tần Đãng trả giúp hơn một tỷ tiền nợ mà thèm chớp mắt.
Tên đầu trọc vui tiếc, ông , mồm còn chậc chậc hai tiếng.
“Ra là mày cặp cơ đấy, làm Khuy còn định đích giúp mày.”
Mặt trắng giờ càng trắng hơn.
Tần Đãng trợn mắt, vẻ mặt cực kỳ lạnh lùng.
“Cầm tiền thì cút.”
Tên đầu trọc nhíu mày, ông định nổi giận nhưng lẽ ông cũng nghĩ đến việc, Tần Đãng thể thản nhiên tiêu hơn một tỷ như thế, chắc chắn nhà phú thì cũng quý, thế là ông xòa, nhe hàm răng vàng , trêu chọc .
“Kỷ Lạc, việc cứ tìm đến nhé.”
Sau khi bọn họ mất, cúi đầu, dám mắt của , chỉ thể lúng túng lời cảm ơn.
“Cảm ơn , Tần Đãng. Tớ nhất định sẽ trả tiền cho . Cảm ơn, thật sự cảm ơn.”
Tôi khúm na khúm núm, lòng thì cứ lo lắng yên.
Mối quan hệ của chúng lên bao lâu, mà giờ nợ tiền .
Cái cảm giác bất lực làm còn mặt mũi nào để đối mặt với cả.
Tần Đãng chỉ thản nhiên đáp: “Kỷ Lạc, ngẩng đầu lên.”
Tôi lo lắng, ngẩng đầu lên , đôi mắt điềm tĩnh sâu lắng của .
“Là tự nguyện giúp, cần trả .”
Tôi cảm động, suýt chút nữa thành tiếng.
thể mặt dày trả như thế. Sau hôm đó, vì kiếm tiền trả , làm thêm. Thời gian rảnh giờ học đều dành cho công việc làm thêm hết, ngày nào cũng sớm về khuya.
Tần Đãng hỏi , làm gì, nhưng kiếm cớ qua loa để lừa .
Hôm nào về, đèn ký túc cũng tắt mất .
Cô quản lý ký túc cũng từng trách mấy , bảo đừng về sát giờ đóng cửa như thế, ảnh hưởng đến việc của cô .
Tôi ngại ngùng, gật đầu lời.