Chương 7
Vừa Trì Trú chắc chắn là phát tình thật.
Vài chục giây trôi qua, môi gần như hút đến sưng đỏ.
Tôi ôm miệng, giận điên lên vì vết cắn, giơ tay đ.ấ.m một cái.
Cậu phản kháng, chỉ cúi đầu im lặng.
Không đang nghĩ gì.
Bầu khí trở nên cực kỳ kỳ cục.
Tôi lấy lý trí, nắm cổ áo :
“Cậu làm gì đấy hả?!”
“Tại hôn ?!”
“Là tự sờ đuôi .” – Cậu lạnh.
“Trang Huyền Tinh, việc tự tiện gần một yêu quái phát tình sẽ hậu quả gì ?”
Yêu quái?
Phát tình?
Cái quái gì ?
“Tôi mặc kệ hậu quả!” – Tôi tức giận – “Cậu trả nụ hôn đầu cho !”
“Trả kiểu gì?”
“Cho tiền. Gọi là ba. Từ hôm nay lời chuyện.”
Tôi buột miệng.
“À còn nữa — mách vụ đánh !”
“Đừng mơ.” – Cậu khoanh tay, lạnh lùng – “Đánh là sai.”
Phiền phức thật.
“Thế thì trả tiền .” – Tôi chìa tay – “Hai nghìn.”
Nghĩ thấy rẻ quá, liền sửa:
“Năm… năm nghìn.”
“Cho mười nghìn.”
“Lần cũng giúp nhé?”
Cậu rút điện thoại, bấm vài cái.
“Mơ !” – Tôi xác nhận chuyển khoản – “Cậu còn nữa ?!”
“Mỗi mười nghìn.”
“...Muốn làm gì?”
Chương 8
Hôn chút, ôm chút cũng mất miếng thịt.
Hơn nữa Trì Trú là " trai danh nghĩa" của , hai thằng đàn ông thì làm gì?
Tôi nghĩ .
Thế là nhận từ hết đến khác... mười nghìn, mười nghìn.
“Cậu lấy lắm tiền thế?”
Một hôm, ôm trong lòng hút sạch năng lượng, mắt mờ mịt luôn.
Cậu úp mặt cổ , giọng khàn khàn:
“Do Trì Diễn chuyển cho. Tiêu hết.”
“Ờ…” – Tôi còn hứng thú truy hỏi.
Cảm nhận môi khẽ chạm xương quai xanh.
Cơ thể bất giác run lên theo từng nhịp thở của .
Tôi khẽ đẩy:
“Chưa ôm đủ ?”
“Ừm.” – Cậu đáp, chịu buông.
Tôi thở dài:
“Trì Trú .”
“Sao?”
“Cậu là yêu quái từ khi nào ?”
Tôi chạm tai sói mềm mềm của , “Hồi đó phát hiện gì cả?”
“Lâu .” – Cậu trả lời – “ đây phân hóa . Mỗi tháng chỉ nóng một , biểu hiện gì nghiêm trọng.”
Chả trách thời gian viện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/toi-bat-duoc-cai-duoi-cua-yeu-tinh-hut-duong-khi/2.html.]
Một tháng đưa cơm bao nhiêu .
Bác sĩ cũng chả nguyên nhân.
Tôi với còn tưởng mắc bệnh nan y.
“Lúc đó nửa đêm còn bò lên giường , ôm , bảo: ‘Anh ơi đừng chết.’”
Cậu khẽ:
“Trang Huyền Tinh, hồi nhỏ đúng là dễ thương đấy.”
“Dễ thương cái đầu !” – Tôi bịt miệng – “Lúc đó còn non nớt, đời hiểm ác.”
Nghĩ một lát, hỏi:
“Thế cho ?”
“Sau đấy dùng thuốc ức chế thôi.” – Trì Trú nhàn nhạt – “Tôi sợ dọa với , mà cũng còn cách nào khác.”
Tôi bỗng thấy chùng lòng.
“Dùng thuốc ức chế… khó chịu lắm ?”
“Quen .”
Giọng về cái kiểu cà lơ phất phơ quen thuộc:
“ nếu dùng như , mua từ sớm .”
Nghe coi cái gì kìa!
“Mua”? Cậu coi là gì hả?!
“Tôi là nghĩa hiệp! Là ——hiểu ?”
Chương 9
Tôi và Trì Trú là kiểu duyên tréo ngoe mà thành một nhà.
Cậu mất , mất cha.
Mà bên còn thì chẳng ai chịu nuôi.
Bố Trì Trú từng là một đại gia phất lên nhờ thời cơ, đó lừa sạch, mất cả gia sản. Sau khi vợ mất, ông dứt khoát bỏ trốn.
Còn ruột , chồng mất bao lâu tái hôn, cảm thấy ốm yếu phiền phức, liền ném ở đầu hẻm mất hút.
Vì , khi đang co ro ở góc tường, nước mắt lưng tròng...
Lại tình cờ gặp Trì Trú – vẻ mặt lạnh nhạt, ánh mắt hờ hững xa xăm.
Cậu cao, cúi xuống với đôi mắt vô cảm.
Tôi ngơ ngác ngẩng đầu lên, đưa viên kẹo sữa trong tay .
“Nhóc, mày ?”
“Anh ơi, trông chẳng vui gì cả.”
Chúng đồng thanh.
Sau đó, chúng cùng trại trẻ mồ côi.
Rồi hiện tại nhận nuôi.
Mẹ nuôi chúng .
Thời gian trôi qua đủ lâu để quên mất rằng, thực chúng cùng m.á.u mủ.
Đủ lâu để quen với việc gọi là " trai".
Từ nhỏ đến lớn, và Trì Trú cãi như cơm bữa, chủ yếu vì thích quản còn thì nổi loạn.
Đặc biệt là hồi cấp hai.
Khi phát hiện giáo viên chủ nhiệm chính là ruột .
Hận ý của lên đến đỉnh điểm.
Trì Trú thì luôn đầu khối, còn lẹt đẹt cuối bảng, ngày nào cũng trốn học, đánh .
Cậu lôi về, ép sấp xuống giường mà đánh.
“Biết sai ?” – Giọng lạnh như băng, tay cũng chẳng nhẹ.
“Mẹ kiếp, ai cần quản!” – Tôi gân cổ lên, phản kháng – “Có giỏi thì đánh c.h.ế.t !”
Sau khi dạy dỗ xong, nghiêm mặt bôi thuốc cho .
Tôi vẫn thấy sai, tay siết chặt ga trải giường, đau cũng kêu lấy một tiếng.
“Hà tất thế.”
Trì Trú thở dài:
“Người chọn bỏ rơi từ lâu, còn làm khổ bản vì họ?”
Giọng vẫn nhạt như thường lệ.
khi bông gạc lạnh buốt chạm vết thương, khiến suýt .
...