Quản lý của anh ấy lải nhải cả buổi trời, Tần Từ hình như chẳng lọt tai chữ nào: “Cô ấy đâu phải người nhẫn tâm như vậy, cô ấy chỉ là ngủ quên thôi mà, tôi biết ngay mà, cô ấy sẽ không vô lễ như vậy đâu, là do tôi quá “mít ướt” thôi.”
Anh ấy vừa nói vừa tự dưng lại trở nên ủ rũ: “Tôi thật hối hận khi xóa WeChat của cô ấy rồi, thế này thì khổ rồi, lại phải tốn công tốn sức lắm mới add lại được, đúng là tôi không biết trân trọng mà.”
Tôi nghe được câu cuối cùng của anh ấy, khóe miệng bất giác cong lên.
Chị Dương thấy thế cau mày: “Chẳng phải chị đã bảo em tránh xa Tần Từ ra sao?”
Tôi thì tự quản lý được bản thân mình, có điều tôi đâu quản được Tần Từ.
Chị Dương cứ lải nhải cằn nhằn tôi suốt đến tận khi lên xe, khoảnh khắc đó tôi thậm chí còn cảm thấy mình và Tần Từ đúng là “Ngưu Lang Chức Nữ thời đại mới”, rõ ràng “tình trong như đã, mặt ngoài còn e” vậy mà lại bị ép chia lìa đôi ngả.
Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, tôi đã lập tức tự “vả mặt” mình trong lòng mấy chục cái.
Đều tại ngày thường “chèo thuyền” couple “hăng say” quá độ, thế này thì hay rồi, giờ “chèo” tới tận đầu mình luôn rồi đây này.
Cũng tại câu nói kia của Tần Từ, mấy ngày gần đây cứ hễ rảnh rỗi là tôi lại nghĩ miên man không biết anh ấy sẽ dùng “chiêu thức” gì để add lại WeChat của tôi đây.
Kết quả đợi mấy ngày trời anh ấy vẫn “im thin thít và lặn mất tăm”.
Ngay lúc tôi đã sắp quên béng mất chuyện này thì chị Dương mang về cho tôi một kịch bản.
Chị ấy hớn hở gọi điện cho tôi: “Kịch bản này hay lắm luôn đó em, kể về chuyện nam chính thích nữ chính, tỏ tình xong lại “chùn gối” bắt đầu trốn tránh cô ấy, nữ chính vì chuyện này mà bắt đầu chú ý đến nam chính rồi sau đó cũng thích luôn anh ấy.”
Hả?
Sao tôi cứ thấy cái cốt truyện này nó quen quen kiểu gì ấy nhỉ.
Bộ kịch bản này thật sự không phải là Tần Từ viết đó chứ?
Tôi càng nghe càng thấy “sai sai”, bèn hỏi thử một câu: “Nam chính là ai vậy chị?”
Chị Dương càng thêm phần phấn khích: “Là Tần Từ đó em.”
Một đáp án vừa bất ngờ vừa nằm trong dự đoán.
Điều khiến tôi bất ngờ hơn nữa là thái độ của chị Dương, “Ủa chẳng phải chị bảo em tránh xa Tần Từ ra sao?”
“Chuyện này khác mà em, ai mà chẳng biết Tần Từ “mát tay” chọn kịch bản có tiếng, kịch bản nào lọt vào mắt xanh của anh ta thì một là bạo hồng, hai là được khán giả đánh giá rất tốt, bộ này em nhận chắc chắn sẽ hot cho xem.”
Lời chị chị Dương nói câu nào câu nấy đều là “tương lai tươi sáng” sau khi tôi bạo hồng.
Sau khi ký hợp đồng không lâu, Weibo chính thức của đoàn phim đã đăng bài tuyên truyền.
Điều khiến tôi không ngờ tới là, nữ hai lại là Lâm Vũ Ngạn.
Trước ngày khai máy một ngày, đạo diễn mở một bữa tiệc “chào đoàn”, bảo các diễn viên chính đều đến tham gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/to-tinh-that-bai-dinh-luu-phai-lam-sao/chuong-4.html.]
Lúc tôi vào phòng bao, mọi người đã ngồi gần kín chỗ, chỉ còn đúng một vị trí trống bên cạnh Tần Từ.
Tần Từ liếc nhìn tôi một cái, lập tức chột dạ cầm ly nước lên uống một ngụm.
Tôi ngập ngừng một lát, rồi cũng đi về phía chỗ ngồi bên cạnh Tần Từ.
Bản edit của Mắm Muối Chanh Đường siêu dễ thương. Đọc xong nhớ phô lô tui nha, hoặc theo dõi tui bên page Mắm Muối Chanh Đường. Ngày nào cũng có truyện hay cho mấy ní đọc hoài không chán luôn nè :3
Đạo diễn thấy tôi ngồi xuống, cười ha hả trêu ghẹo: “Nam chính nữ chính chúng ta đứng chung một chỗ đúng là “cực phẩm” luôn.”
Tần Từ nghe những lời này, khóe miệng đầu tiên là cong lên, sau đó lại quay đầu nhìn sắc mặt của tôi.
Thấy tôi không có vẻ gì là khó chịu, anh ấy càng cười tươi hơn.
Tôi và những người có mặt ở đây trước giờ chưa từng hợp tác, nhưng tôi vẫn cảm thấy có một ánh mắt cứ luôn dõi theo mình.
Tôi ngẩng đầu lên nhìn, đã thấy Lâm Vũ Ngạn hốt hoảng dời mắt đi chỗ khác.
Dáng vẻ đó của cô ấy không giống như là bị bắt gặp “tại trận”, ngược lại cứ như là fan hâm mộ gặp được idol vậy.
Tôi chợt hiểu ra, có lẽ cô ấy không phải đang nhìn tôi, mà là đang nhìn Tần Từ.
Đạo diễn thao thao bất tuyệt “vẽ bánh”, không ngừng nói về “tương lai xán lạn” của bộ phim này.
Tôi không chen vào được, đành cúi đầu cắm cúi ăn đồ ăn.
Bàn ăn to như vậy, vậy mà cứ hễ xoay đến trước mặt tôi toàn là món tôi thích.
Tôi quay đầu nhìn sang Tần Từ, anh ấy thấy tôi đang nhìn mình, vội vàng rụt tay đang đặt trên bàn xoay về, giả bộ như không có chuyện gì xảy ra.
Tôi khẽ cười, không nói gì.
Gần đến cuối bữa tiệc, biểu cảm của Tần Từ lại càng lúc càng trở nên căng thẳng hơn.
Tôi thấy anh ấy cứ sốt ruột không yên, cứ như là còn chuyện gì đó chưa làm xong vậy.
Tôi tò mò dùng khóe mắt liếc nhìn anh ấy, đã thấy anh ấy “nháy mắt ra hiệu” với đạo diễn.
Đạo diễn lúc đầu còn chưa kịp phản ứng, sau khi liếc nhìn tôi một cái thì đột nhiên bừng tỉnh, quay sang nói với mọi người: "Đã cùng nhau đến phim trường này, chúng ta chính là người một nhà rồi. Mọi người kết bạn WeChat đi nhé."
Tần Từ ngồi thẳng lưng, càng thêm căng thẳng, nhưng lại lặng lẽ lấy điện thoại từ trong túi ra, đặt nó ở vị trí rất gần tôi.
Gần đến mức chỉ thiếu nước nhét thẳng vào túi tôi thôi.
Ra là chiêu này à.
Im hơi lặng tiếng mấy ngày trời, không dám tự mình đến xin lại, nghĩ ra cái cách này cơ đấy.
Phải nói là cũng đáng yêu phết.