"Tìm thấy rồi, quyển cuối cùng đây, là Trình..." Nhân viên bưu điện kéo dài giọng, tay dường như đang vuốt phẳng tờ giấy.
"Đúng, anh ơi, là Trình Y!" Thẩm Trạch Vũ vội vàng phụ họa, vui mừng quay đầu nhìn Trình Y.
Trình Y hai mắt sáng rực, thở gấp, nắm chặt lấy tay hắn: "Trạch Vũ, là của em sao? Em thật sự thi đỗ rồi?"
Thẩm Trạch Vũ gật đầu lia lịa.
Trình Y mừng như điên, nhảy lên ôm chầm lấy Thẩm Trạch Vũ, hai chân quấn lấy eo hắn, không ngừng hét lên.
Đột nhiên, cô ta liếc nhìn tôi: "Ninh Ninh, cậu là thi không tốt sao? Hai chúng ta đều thi đỗ, không có lý nào cậu lại không đỗ! Cậu còn là thầy của chúng ta nữa chứ..."
Giây tiếp theo, nhân viên bưu điện giơ giấy báo nhập học lên, gọi về phía ba người chúng tôi: "Ai là Trình Nhất Ninh? Có mang hộ khẩu không? Tôi đối chiếu một chút!"
Tôi nhanh chóng giật lấy sổ hộ khẩu trong tay Thẩm Trạch Vũ, đưa qua.
"Đúng, là của cô. Hai vợ chồng trẻ giỏi thật đấy! Huyện ta chỉ có hai người thi tốt nhất! Lúc trên tỉnh gửi giấy báo xuống, còn khen hai người đấy!"
Giây phút cầm giấy báo nhập học trên tay, mắt tôi nóng lên.
Cách một đời, cuối cùng tôi cũng cầm được nó rồi!
Kiếp trước tôi không đỗ đại học, nhà chồng coi thường tôi, người trong làng Trường Thủy đều nói, Thẩm Trạch Vũ và Trình Y là trời sinh một cặp, cưới tôi thật đáng tiếc.
Thẩm Trạch Vũ sững người, thúc giục nhân viên bưu điện: "Chú ơi, chú tìm giúp xem có của Trình Y không ạ?"
"Không có, chỉ có một người họ Trình, vừa nãy là quyển cuối cùng rồi."
Thẩm Trạch Vũ không tin: "Sao có thể chứ?"
"Sao lại không thể?" Nhân viên bưu điện khó chịu hỏi lại, "Giấy báo nhập học chỉ có từng này, chẳng lẽ tôi còn nhìn nhầm?"
Thẩm Trạch Vũ nắm tay tôi kéo vào góc, chất vấn gay gắt: "Có phải lúc trước em không dạy dỗ Y Y tử tế không?"
Tôi ngẩng đầu nhìn hắn.
Lúc Trình Y học thường kêu khổ kêu mệt, mỗi lần Trình Y kêu, hắn lại bênh Trình Y nói học thế là đủ rồi, giờ thì biết sốt ruột rồi đấy?
Thẩm Trạch Vũ hiểu ý tôi, ngượng ngùng buông tay.
"Ninh Ninh, thành tích của em tốt hơn Y Y. Hay là, em nhường giấy báo nhập học này cho Y Y đi? Năm sau em thi lại, biết đâu lại đỗ thủ khoa!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/to-giay-nhap-hoc-bi-cuop/chuong-2.html.]
Thẩm Trạch Vũ chân thành hứa hẹn năm sau sẽ đón tôi lên thủ đô học đại học, nói hắn đi trước dò đường, đến lúc đó tôi lên thủ đô, có hắn ở đó, sẽ không sợ lạ.
Hơn nữa Trình Y mất chồng, ở trong làng luôn bị mấy bà lắm điều xì xào, nếu lần này ba chúng tôi cùng thi, chỉ có cô ta không đỗ, bọn họ chắc chắn sẽ nói càng khó nghe hơn.
"Ninh Ninh, em và Y Y là bạn thân, em không giúp cô ấy, thì ai giúp cô ấy?"
Thẩm Trạch Vũ luôn nghĩ cho Trình Y, khiến tôi càng thêm căm hận.
Hoàn cảnh khó khăn nào của Trình Y hắn cũng nghĩ đến, tại sao khó khăn của tôi, hắn lại coi như không thấy?
Nhà Trình Y có tiền, bố mẹ cô ta rất thương cô ta, ở nhà, đến chị dâu cũng phải nhường cô ta ba phần, trong làng ai nói cô ta một câu, mẹ cô ta sẽ đến tận nhà mắng lại, cuộc sống của cô ta có gì không tốt chứ?
Còn tôi thì sao? Kiếp trước bố chồng nói nhà không có tiền, sống c.h.ế.t không cho tôi đi thi, bảo tôi đừng có mà làm loạn.
Tôi về nhà mẹ đẻ mượn tiền, giấu trong cái vại ở góc tường, lại không cánh mà bay.
Sau này tôi mới biết, lúc đó mẹ chồng bị ngã cần người chăm sóc, nhưng bố chồng không muốn hầu hạ bà ta.
Một khi tôi đi học đại học, mẹ chồng sẽ chỉ làm vướng chân ông ta, vì vậy ông ta đã trộm số tiền tôi mượn được.
Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!
Lúc tôi tìm tiền đến phát điên, ông ta lạnh lùng đứng nhìn, mỉa mai tôi là không có số học đại học, ở nhà chăm sóc ông ta và mẹ chồng, tiện thể sinh cho họ đứa cháu mới là đúng.
"Rầm—"
Trình Y đột nhiên quỳ xuống, hai tay nắm lấy ống quần tôi, ngẩng đầu cầu xin tôi: "Ninh Ninh, cầu xin cậu, nhường giấy báo năm nay cho tớ có được không, sau này tớ làm trâu làm ngựa cho cậu, nhận cậu làm chị gái có được không?"
Tôi lùi lại một bước, lạnh lùng thốt ra hai chữ: "Không, được."
Kiếp trước tiệc mừng đỗ đạt của Trình Y và Thẩm Trạch Vũ là tổ chức cùng nhau, rất nhiều khách khứa đến ăn tiệc đều coi cô ta là vợ của Thẩm Trạch Vũ.
Tôi nói với Thẩm Trạch Vũ, Thẩm Trạch Vũ lại trách tôi hẹp hòi, người ta nói sai một câu, tôi cũng so đo tính toán, không biết điều.
Tiệc tàn, Trình Y đến tìm tôi, tôi tưởng cô ta đến an ủi tôi.
Nhưng không phải.
Cô ta đến để xát muối vào tim tôi.
Nói tôi bình thường học rất giỏi, đến lúc quan trọng lại rớt đài.