Hóa trị đau, ít nhất là từng chịu đau đến thế.
Tôi vốn kiên cường, nên .
Thật mất mặt.
Quan trọng hơn cả là, rõ ràng trông cũng khá bảnh, giờ thì đến tóc cũng còn.
Nói thật, bộ dạng hiện giờ của … chẳng thích hợp để gặp ai cả.
Phó Văn Chu cũng bận, thời gian gặp .
Chưa kịp yêu hóa đầu óc nghĩ về tình yêu .
————
【Bà nội , thấy tin nhắn thì trả lời một tiếng】 Tôi thừa nhận, vẫn luôn mềm lòng với , dù chẳng quan tâm.
Thời gian của còn nhiều, phí nó chuyện chiến tranh lạnh, mà chỉ một phía là lạnh.
Đôi lúc ảo tưởng rằng cũng thích . Ví dụ, thường xoa đầu , ánh mắt dịu dàng đến khiến mê mẩn, còn : “Biết , .”
nhiều khi, thấy tất cả chỉ là tự đa tình.
Dù , từng nước ngoài một lời, biến mất suốt ba năm.
“Đinh đoong——” tiếng thông báo vang lên, vội mở .
Là .
【Bà gần khỏe , nhưng bên còn chút việc, xong sẽ về】
Tôi nhắn : 【Anh thể về sớm chút , còn tiếng đàn piano của đại nghệ sĩ 】
【Không vội, đợi xong việc sẽ đàn cho đời】
Tôi nghĩ nên ngoan ngoãn một chút.
【Được, gì thì gọi cho nhé】 Gửi xong, như giải thoát, ngả ghế.
Ngẩn ngơ một lát, nghĩ xem chiều nay làm vượt qua buổi hóa trị.
Khi ốm, con trở nên nhạy cảm, yếu đuối, dễ đa sầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/tinh-yeu-say-dam-cua-nguoi-cam/chuong-3.html.]
Như bây giờ, chỉ ở bên cạnh.
Khỉ thật, mơ mộng hão !
Thuốc giảm đau sắp hết, hôm nay đến bác sĩ xin thêm vài lọ. Ông bảo nên uống tiết chế.
mỗi đau đầu lên, chẳng tiết chế nổi.
“Tế bào ung thư của lan nhanh lắm, cố giữ sinh hoạt điều độ .” Nghe xem, bác sĩ bắt đầu càm ràm.
Tôi chẳng buồn đáp, cầm t.h.u.ố.c về nhà.
Vừa bước cửa chảy m.á.u mũi, làm bẩn cả tấm t.h.ả.m cửa.
Tôi dọn dẹp.
Mấy hôm nay chạy tới chạy lui ở bệnh viện, chẳng còn tí sức nào, rảnh mới phát hiện bức tranh vẫn vẽ xong.
Thực sự chẳng còn chút khí lực, dừng dừng một hồi cũng chẳng thêm bao nhiêu.
Đầu đau dữ dội.
Thuốc giảm đau hình như cũng chẳng còn tác dụng.
Tôi uống thêm mấy viên, co ghế sofa lướt bạn bè WeChat. Có tag , hỏi: “Người kết hôn với Phó Văn Chu là ai ?”
Đầu trống rỗng, chỉ mong là một cỗ máy vô cảm.
Ai cũng với nhất.
thật , cũng cô dâu là ai.
Trong ảnh, lễ đài, chỉnh bó hoa hồng bên cạnh. Đó là nhà , đến vô , cây quế vườn quá dễ nhận , thể nhầm .
cũng chẳng kết hôn là ai, là nam là nữ. Không là công t.ử nhà họ Lý tiểu thư nhà họ Trần, là đó hơn , tài giỏi hơn , giàu hơn .
Giàu và tài giỏi thì thôi, chắc chắn hơn , nhưng nếu về nhan sắc... Tôi thấy gầy trơ xương trong gương gì là cả.
Tôi thật sự nắm cổ áo , hỏi cho rõ ràng rốt cuộc từng xem là em .
Thế nên gọi điện cho .
“A lô, Chu.”
“Ừ, thế?”
“Khi nào rảnh?”
“Dạo chắc thời gian , đừng vội, xong việc sẽ qua, đến lúc đó cho một bất ngờ!” “
…Thôi , cúp đây.”
Biểu đạt thứ tình cảm nên , với một sắp c.h.ế.t mà , thật sự khó.
Thế nên hỏi. Nhắc đến “bất ngờ”, chợt nhớ đến món quà sinh nhật chuẩn cho .
Năm nào cũng chuẩn , chỉ là kịp đưa.
Tôi nhét một nắm t.h.u.ố.c miệng, nuốt khan, lên tầng thượng, căn phòng chứa đồ.
Tuy gọi là phòng chứa đồ, nhưng dọn dẹp sạch sẽ. Trong cùng là tủ ngăn, mỗi ngăn đều thứ đặt . Từ khi thể tự kiếm tiền, những ngăn dần lấp đầy.
Tôi dám với Phó Văn Chu thứ tình cảm đáng hổ , chỉ thể giấu nó trong những món quà sinh nhật hằng năm.
Chiếc laptop màu đen tặng , kèm là chiếc trắng đặt trong ngăn; chiếc đồng hồ Casio năm năm , là loại đôi đặt riêng; cà vạt định tặng năm ngoái cũng thế. Tôi bao giờ dám với , tất cả đều là đồ đôi.
Tôi thừa nhận sự hèn hạ của , lẽ gọi nó là “thầm yêu”. Trong tất cả những món quà đó, chỉ món năm nay là đơn chiếc.
Tôi bước đến góc phòng, vén tấm vải mỏng phủ bụi, bên là cây đàn piano, nước sơn đen bóng, ánh lên đầy kiềm chế.
Nghe piano Steinway , nhưng thích . Tôi sợ sống đến sinh nhật năm nay của , nên e rằng chẳng thể thấy phản ứng của khi nhận quà.
Nếu thích, cũng chẳng thể làm gì. Lòng bỗng thấy bực bội vô cớ.
Tôi lấy t.h.u.ố.c lá đầu giường hút, trong đầu hiện lên nụ hôn vụng trộm năm đó. Vị khói thuốc.
Tôi chẳng nghiện thuốc, nghiện .